Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341818

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1818 lượt.

phòng bếp làm cho cơm gạo nếp nắm mà con thích ăn đó, bên trong có nhân xào chua, nếm thử một chút xem có hợp miệng không.”
“Cám ơn mẹ.” La Chẩn tới gần bà bà ngồi xuống. Chi Tâm dĩ nhiên là ngồi ở bên cạnh của nương tử.
Lương Đức mắt nhìn toàn bộ bàn, lên tiếng nói: “Khởi nhi cùng Y Y chưa đến, các ngươi mau đi mời hai vị tiểu thư.”
Hai nha hoàn thưa dạ, mới đi mấy bước, Diêu Y Y váy áo xanh nhạt đang được nha đầu đỡ nhẹ nhàng mà vào, chính xác là khuôn mặt như họa, sắc đẹp như người. “Lương bá phụ, Lương bá mẫu, thật xin lỗi, Y Y đã tới chậm, Y Y thất lễ.”
“Không sao, không sao.” Vương Vân vừa thấy đứa nhỏ này bộ dáng đau buồn liền sinh lòng từ ái, lại từ trong miệng em dâu biết được đứa nhỏ này trải qua một cơn bệnh nặng nên so với người bình thường chậm chạp mấy phần, nhớ đến ái tử nhà mình, càng thêm đau lòng, hòa ái cười nói, “Lương gia không có quy củ lớn như vậy, người đến là tốt rồi, Y Y thật là khéo léo.”
Diêu Y Y gò má xinh đẹp ửng hồng, rũ đôi mắt xuống, chậm rãi ngồi xuống.
Đôi mi thanh tú La Chẩn khẽ động, đôi mắt quét qua chỗ trống bên Ngụy Thiền, rất hiển nhiên, đó là chỗ ngồi mà Lương gia Nhị lão chuẩn bị cho Diêu mỹ nhân. Không nghĩ tới, người ta có lựa chọn khác.
Diêu Y Y đối với người bên mình là Chi Tâm thì tỏ ra yêu kiều, “Muội chào Chi Tâm ca ca.”
“Chào Y Y, Y Y ngươi hôm nay rất đẹp nha.”
Diêu Y Y má phấn hồng rực đỏ, “Cám ơn Chi Tâm ca ca.”
Chi Tâm hé đôi môi đỏ mọng, “Nhưng không đẹp bằng nương tử, nương tử của Chi Tâm là đẹp nhất.”
La Chẩn lập tức lúng túng khẽ quát: “Chi Tâm, không nên nói lung tung!”
“Nương tử chính là đẹp nhất chứ sao.”
La Chẩn không suy nghĩ đến vẻ mặt của đại mỹ nhân lúc này, nhưng từ trước tới nay, lần đầu tiên nàng bắt đầu khen ngợi tính tình thẳng thắn của tướng công nhà mình, thói quen không che đậy, miệng nói những từ ngữ buồn nôn.
La Khởi khoan thai tới chậm, đang cùng Lương gia Nhị lão hàn huyên ở bên trong, mắt to hạt châu như quả bồ đào ngâm nước ở vị trí trống nhìn một vòng, mỉm cười cùng ngồi.
Bữa sáng bắt dầu.
Vốn là có thể bình an dùng hết bữa này, La Chẩn cũng không tính nhiều chuyện. Nhưng Diêu Y Y, hiển nhiên xem nàng, vị La gia Thiếu phu nhân này, không hề tồn tại.
“Chi Tâm ca ca, cái này ăn ngon không ạ?”
“Ăn ngon, Y Y ngươi ăn nha.”
“Y Y với không tới…”
“Chi Tâm gắp cho ngươi!”
“Ăn thật ngon đó, cảm ơn Chi Tâm ca ca.”
“Đừng cảm ơn mà vậy ngươi muốn gì không, Chi Tâm cũng gắp cho ngươi?”
“Được, cảm ơn Chi Tâm ca ca.”
Vương Vân thấy con trai như thế, mắt nhìn âu yếm, cảm giác vui mừng sâu sắc, “Chi Tâm cũng học được cách chăm sóc người, có phải không, lão gia?”
“Đúng vậy, nếu thật có một muội tử như Y Y, nói không chừng Chi Tâm sớm học xong.”
Ngụy Thiền thở dài nói: “Đứa nhỏ Y Y này mệnh khổ, đại ca đại tẩu nhà ta đều không thích đứa nhỏ này, may mà đến nơi này, được đại ca đại tẩu thương nàng.”
Vương Vân lắc tay, rất không ủng hộ, “Có thể nào như thế? Hài nhi nhà mình, sao lại không thương? Đại ca đại tẩu của muội thật quá hồ đồ!”
“Nói đúng a! Aizzz, chỉ là đáng thương cho hài tử….”
La Chẩn đưa mắt lướt qua, trong lòng cười, thầm nghĩ: cho dù Diêu tiểu thư thật như lời Lương Nhị phu nhân nói là sau khi ốm đau tổn hại đến trí não, hóa ra tất cả mọi người đều đã quên vị thẩm thẩm này trước kia đối đãi với Chi Tâm như thế nào sao?
Đang ngồi giữa hai người, hai mắt La Khởi trợn tròn, lấy tiếng nói mềm mại lên tiếng: “Lương thẩm, đại ca đại tẩu của ngài tại sao không thương Diêu tiểu thư vậy, Diêu tiểu thư xinh đẹp khả ái như thế cơ mà?”
Ngụy Thiền liếc xéo nàng, người sau trên mặt xinh đẹp chỉ có tò mò, không thấy một tia tính toán, mới nói: “Cháu nhìn không ra sao? Tình cảnh Y Y và Chi Tâm gần giống nhau, đều là…” Câu nói kế tiếp, Ngụy Thiền có chừng mực ngừng lại.
La Chẩn lại than thở: thật đúng là kẻ sĩ xa nhau ba hôm, nên nhìn với cặp mắt khác xưa, Lương Nhị phu nhân cũng học được tôn trọng người khác sao?
“Ách.” La Khởi nghiêm túc gật đầu, “Tỷ phu thật hạnh phúc, Lương bá phụ Lương bá mẫu yêu thương hắn như thế. Thật ra thì Diêu tiểu thư cũng rất hạnh phúc, có Lương thẩm thương yêu, phải không?”
Ngụy Thiền ăn rất tao nhã xong, chậm nói: “Dù sao cũng là máu thịt của mình, ta có thể nào không thương nó chứ?”
“Nói như vậy Lương thẩm nhất định cũng rất thương tỷ phu phải không?”
Sắc mặt Ngụy Thiền cứng đờ. Bà ta cũng muốn gật đầu, nhưng một phần bị mắc mưu, đã khiến cho mình thêm xấu hổ.
Mặt Lương gia Nhị lão cũng mang vẻ lúng túng.
“Khởi nhi nói sai gì sao?” La Khởi mắt to chứa đựng hỏang hốt, sợ hãi vội che cái miệng nhỏ nhắn, “Hay là Khởi nhi nói quá nhiều? Lương bá phụ, Lương bá mẫu, Khởi nhi không phải cố ý…”
“Không sao, không sao, người một nhà nào có nhiều quy củ thế.” Vương Vân thấy bộ dáng nàng, lại dâng trào tình thương mẫu tử, giơ đũa gắp thêm món ăn cho nàng, “Nếm thử một chút bánh trứng muối xốp giòn này đi, rất ngon… Được rồi, đừng ngại đừng ngại, người một nhà vừa ăn vừa nói chuyện mới náo nhiệt, ăn đi.”
La Chẩn