XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sói Và Dương Cầm

Sói Và Dương Cầm

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342147

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2147 lượt.

ua một chiếc áo ngủ có cổ cao một chút…”
Tôi lại ngoan ngoãn đi mua một chiếc áo kín đáo không còn khe hở. Lúc về hỏi anh có vừa lòng không, anh cười lấy lòng với tôi: “Thiên Thiên, em có thể không mặc quần áo lúc ngủ không?”
Tôi cúi đầu, nở nụ cười…
Ngày anh xuất viện, nói muốn đưa tôi đi hẹn hò.
Biết đây là chuyện tình nhân phải làm, tôi đồng ý ngay.
Hôm ấy anh đưa tôi đi xem một vùng hoa bỉ ngạn diễm lệ, đỏ rửa như lửa. Cùng đứng trong bụi hoa, anh kể tôi nghe câu chuyện tình yêu bi ai của Hoa thần và Diệp thần, chung gốc nhưng mãi mãi không gặp được nhau.[1'>
Sau đó, anh hôn lên những giọt nước mắt trên mặt tôi, ngắt một gốc hoa bỉ ngạn quấn vào ngón áp út của tôi, “Nếu như đây là nhẫn kết hôn anh tặng cho em, em bằng lòng lấy anh không?”
Màu hoa đỏ thắm dưới ánh mặt trời đẹp không gì sáng được.
Tôi nói thật lớn: “Đồng ý!”
“Em dễ dàng nhận lời vậy sao?”. Anh hơi tức cười: “Em không muốn một chiếc nhẫn kim cương đẹp nhất, một hôn lễ long trọng, và giấy kết hôn sao?”
“Anh có thể cho em à?” Tôi nâng bàn tay lên, để ánh vàng của mặt trời nhuộm lên sắc đỏ của hoa bỉ ngạn: “Em biết anh không thể! Nên… Thế này là đủ rồi!”
Anh yêu tôi, đủ rồi!
Một gốc hoa bỉ ngạn mang theo truyền thuyết tình yêu vĩnh cửu, đủ rồi!
Về sau, gốc hoa bỉ ngạn kia bị héo khô rất nhanh. Tôi không muốn vất đi, cẩn thận cất nó vao trong một chiếc hộp tinh xảo.
Có một ngày anh nhìn thấy nó trong ngăn kéo của tôi, hơi xúc động nói với tôi: “Anh sai rồi, thứ có thể tượng trưng cho tình yêu vĩnh cửu chỉ có kim cương không bao giờ mục nát thôi!”
Thật ra tôi lại thích hoa bỉ ngạn hơn. Chỉ cần có yêu, chỉ cần có những ký ức tốt đẹp đã từng trải qua, sợ gì cả đời không gặp lại.
Anh ôm tôi vào lòng, thấy anh nâng khuôn mặt của tôi lên, tôi lập tức rất phối hợp nhắm mắt lại.
Nhưng đợi chờ rất lâu, cảm giác ấm nóng trên bờ môi cũng không xuất hiện…
Tôi tò mò mở mắt ra, thấy anh cười vô cùng xảo trá. “Thích anh hôn em không?”
“Anh..” Thích thì thích, nhưng để tôi nói ra cái câu kiểu như “Em thích!”, tôi thật không nói ra được.
“Không thích thì thôi, anh cũng không ép em”. Anh hơi mất mát ngồi xuống đất, cởi áo khoác ngoài rồi nằm lên trên đó.
Tôi ngồi bên anh, chống hai khuỷu tay xuống đất, ghé đầu vào bên hông anh, nói lí nhí: “Cũng không phải không thích…”
“Thích à?” Ý cười của anh càng đậm, nhắm mắt lại, bày ra bộ dáng mệt mỏi, nói: “Hơi mệt, không có hứng thú, hôm khác nói sau”.
Tôi trừng to mắt, nhất thời không biết nói cái gì, cảm giác hàm răng đang ngứa ngáy vô cùng.
Ánh sáng xuyên qua bụi hoa trở nên nhạt nhòa, dịu dàng.
Trên khuôn mặt anh lốm đốm những khoanh sáng vàng, bóng râm sắc đỏ, mang theo chút gợi cảm và quyến rũ.
Nhất là đôi môi anh, hơi vểnh lên một chút, một màu đỏ ửng.
Tôi có chút nhớ nhung cảm giác tuyệt vời, dịu dàng trong trí nhớ kia…
Có người quy định phụ nữ không thể chủ động hôn đàn ông sao? Hình như không có!
Tôi nhắm chuẩn vị trí, nhào qua rất nhanh, nhằm vào đôi môi của anh, mạnh mẽ hôn xuống.
Tốc độ không được tính toán chính xác, hàm răng đụng vào môi. Để anh không có cơ hội phản kháng, tôi cũng không màng đến đau đớn, cố sức hôn thật mạnh, còn dùng đầu lưỡi đẩy hàm răng đang khép chặt của anh ra, dò xét vào trong… cố sức cuộn lấy cái lưỡi đang cứng đờ của anh.
Môi anh rất mềm, còn có mùi vị rất tươi mát, hôn vô cùng thoải mái…
Hôn đủ rồi, tôi vừa định đứng lên, anh bỗng nhiên ôm lấy eo tôi, trở mình đặt tôi dưới người anh.
“Anh thật sự không dám khen kỹ thuật hôn của em!” Anh mân mê bờ môi hơi sưng lên, lau đi nước bọt bên mép. “Xem ra anh phải dạy lại em cho tốt rồi…”
Nói xong, đôi môi anh đặt lên cánh môi đang khẽ nhếch vì tức giận của tôi. Lần này hoàn toàn không có khúc dạo đầu dịu dàng, trực tiếp hôn nồng nhiệt, trằn trọc, mạnh bạo, dã tính. Nụ hôn khiến toàn thân tôi tan chảy, máu sôi trào. Ngay cả cơ hội để thở anh cũng không dành cho tôi, mãi đến khi nụ hôm ấy khiến cho cảnh vật trước mắt tôi trở nên mù mịt, bộ não thiếu dưỡng khí nghiêm trọng. Tôi dùng hết sức lực toàn thân đẩy anh ra, vỗ ngực thở dốc!
Sau đấy, tôi gối đầu lên cánh tay anh, hít thở mùi hương tươi mát trên người anh, hưởng thụ ánh nắng mặt trời, chìm vào giấc ngủ ngọt ngào. Không biết tôi đã ngủ bao lâu, khi tỉnh lại thấy anh đang nhìn tôi. Ánh mắt anh phản chiếu ráng chiều, ánh tà dương cùng sắc hồng của bờ hoa bỉ ngạn, nồng nàn như vậy…
Chúng tôi nằm trong khóm hoa tâm sự, cho tới khi bầu trời đầy sao, vừa lúc có một ngôi sao băng xoẹt qua.
Ngôi sao kia tựa như nước mắt bi thương của cha mẹ.
Trái tim tôi đau đớn, nhưng tôi vẫn cố chấp vùi mặt vào ngực anh, âm thầm nói với chính mình: Tạm thời lưu luyến thôi, tạm thời thôi…
[1'> Hoa bỉ ngạn: Đọc thêm tại đây






Yêu, không từng trải qua thì không biết vị ngọt ngào của nó. Trải qua rồi mới hiểu được nó cay đắng, nhưng lại khiến cho người ta không ngừng được!
“Em đói chưa? Anh đưa em đi ăn?”
“Vâng!”
Tôi đứn