Tác giả: Hạ Mạt Thu
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341420
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1420 lượt.
hai người đều thiếu chút nữa không dậy nổi, khi Lâm Tiêu Mặc đưa cô đến công ty, Thích Giai đẩy cửa muốn xuống xe, lại bị anh một phen giữ chặt.
“Em bị muộn rồi.” Cô sốt ruột nói.
“Cứ như vậy mà đi sao?” Lâm Tiêu Mặc túm lấy tay cô, chỉ chỉ mặt mình.
Thích Giai vội vàng quét mắt nhìn người đi đường xung quanh, như chuồn chuồn lướt nước trên mặt anh mổ một cái, vừa định rút lui, đã bị anh cúi đầu ngậm lấy cánh môi rồi.
Rất lâu sau, Lâm Tiêu Mặc mới buông tha cô, “Đi thôi, tan tầm cùng nhau ăn cơm, anh tới đón em.”
Thích Giai đỏ mặt đi vào công ty, ai ngờ vừa mới vào cửa liền chạm mắt đến bó hoa trên tay Amy.
“Hôm nay lại là 19 đóa a!” Amy cười khanh khách đưa cho cô.
Thích Giai nhíu mày, không muốn tiếp nhận. Thật kì quái, hoa đã tặng được gần một tháng, mà người tặng hoa lại chậm chạp không chịu hiện thân, thậm chí ngay cả chút thông tin liên lạc cũng không để lại.
Không phải Giang Thừa Vũ, cũng có thể không phải Lâm Tiêu Mặc? Vậy rốt cuộc là ai?
Bởi vì không có chìa khóa, Thích Giai bèn đi gọi đồng nghiệp ở bộ hành chính giúp mở cửa, nhân tiện xử lý mấy đồ đạc này nọ.
Làm tốt mọi thứ, cô trở về văn phòng, mới vừa ngồi xuống đã nhận được tin nhắn của Lady bộ hành chính: “Từ công ty ra ngoài, bên trái, có cửa hàng tơ tằm cũng không tệ, đi dạo trong đó mua một cái đi.”
Một câu không đầu không đuôi, Thích Giai không hiểu ra sao, vừa định gọi điện thoại hỏi Lady đây là ý gì, trong đầu vừa nghĩ, đột nhiên liền bừng tỉnh lại. Cô từ trong túi lấy ra cái gương nhỏ, nhìn vào hình ảnh trong đó, khi thấy rõ mấy vết mờ ám nằm rải rác trên cổ, khuôn mặt phút chốc ửng hồng.
Cô trả lời lại Lady, “Cám ơn, trong ngăn kéo có khăn lụa.” Lại nhắn tiếp cho người đầu sỏ gây ra chuyện này, “Đồ quỷ đáng ghét, cái gì đó trên cổ em bị người ta cười nhạo kìa.”
Trong cuộc họp, Lâm Tiêu Mặc đang nghe cấp dưới báo cáo, vừa liếc qua di động rung rung, thấy rõ nội dung tin nhắn hiện trên màn hình, nhịn không được khóe miệng cong lên.
Ngành này của bọn họ, tài nguyên xã hội càng quan trọng, vốn là VP nghĩ anh ở nước ngoài lâu năm, không hiểu được thị trường Trung Quốc. Ai ngờ, người ta quan hệ không nhiều, nhưng khách quý vẫn là không ít nhân vật nổi tiếng trong kinh đô. Theo hiểu biết của mọi người, bối cảnh gia đình anh hùng hậu đến nỗi làm người khác phải há mồm, khó trách có thể chặt chém người “không nghe lời”, ngẫm lại anh có tư chất, còn sợ người khác cái rắm a?
Không thể nghi ngờ, Lâm Tiêu Mặc đã là ngôi sao chói sáng nhất MH, lần này anh từ IBD trực tiếp đảm nhiệm người phụ trách khu vực Trung Quốc FID, thực chất đã chứng tỏ được tổng bộ coi trọng và bồi dưỡng anh, những người sáng suốt đều rõ, nếu không có gì bất ngờ, sau khi ED hiện tại rời chức, anh chắc chắn sẽ trở thành người nắm quyền cao nhất của MH ở Trung Quốc.
Trần Phỉ nuốt nước miếng, liếc liếc mắt nhìn Lâm Tiêu Mặc còn đang mỉm cười, lại nhanh chóng nhìn về tài liệu báo cáo trong tay, quyết định trực tiếp hỏi thẳng vẫn tốt hơn, “Merlin, phương án có vấn đề gì sao?”
Đang đắm chìm trong suy nghĩ, Lâm Tiêu Mặc bị gọi chú ý quay lại. Anh cấp tốc quay lại với phương án vẫn chưa báo cáo xong, cười nói, “Không thành vấn đề, tốt lắm, cậu đi làm đi, có chuyện gì cần tôi phối hợp, lại đến báo tôi biết.”
Được cấp trên tán thành, Trần Phỉ mới âm thầm thở dài, làm sợ bóng sợ gió một hồi. Chỉ là… Anh lại nhìn chăm chú Lâm Tiêu Mặc đang nghe vị VP tiếp theo báo cáo, vừa rồi Lâm đổng cười tươi như vậy là có ý gì đây? Hiện tại ngẫm lại, anh hoảng hốt cảm thấy nụ cười tươi kia cực kỳ giống hồ ly a?
Trần Phỉ lắc đầu, quyết định không để tâm đến việc không quan trọng, tập trung nghe báo cáo của đồng nghiệp.
Thật ra, cũng giống như Trần Phỉ chú ý tới biểu cảm khác thường của Lâm Tiêu Mặc còn có Lạc Hú, cô là trợ lý của anh, ngồi bên tay phải anh, nhất cử nhất động của Lâm Tiêu Mặc, thậm chí một cái nhăn mày, một nụ cười cũng không thoát được ánh mắt cô.
Trần Phỉ không rõ nguyên nhân tại sao ông chủ cười, nhưng Lạc Hú có thể rõ ràng nhìn thấy, Lâm Tiêu Mặc nhìn đến tin nhắn sau đó gương mặt mới tươi cười như vậy.
Lâm Tiêu Mặc mà mọi người biết, anh rất hay cười, trên gương mặt thanh nhã tuấn tú luôn mang theo nụ cười thản nhiên, thân thiết với mọi người, có bản chất cấp trên, nhưng đến gần mới phát hiện, nụ cười của anh luôn có khoảng cách.
Hôm nay có thể cười tươi khác với mọi ngày, đó là nhiều năm qua cô chưa bao giờ gặp qua nụ cười đó, , phát ra từ nội tâm đang rất vui vẻ.
Nhìn thấy anh nhịn cười lặng lẽ gửi tin nhắn, Lạc Hú thật muốn đưa tay qua giật lấy, xem thử rốt cuộc nội dung gì có thể làm cho anh phấn chấn như vậy, thậm chí là mang theo một chút hương vị ngọt ngào hạnh phúc, làm cho người khác cảm thấy được anh là một nam nhân đang yêu cuồng nhiệt. Chỉ là anh hẳn là không có bạn gái a. Mấy năm nay, Lạc Hú chưa từng gặp qua bên người anh có nữ nhân nào, những nữ nhân có tâm đối với anh, không phải bị cô tính kế đe dọa, mà chính là anh căn bản