Tác giả: Hạ Mạt Thu
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341465
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1465 lượt.
ệc gì, anh nhìn em đi vào.”
Hàng ngũ thong thả di chuyển, rốt cuộc phía trước cô chỉ còn lại một người. Thích Giai nghiêng đầu cười với anh, “Em đi đây.”
“Tới nơi nhớ gọi điện thoại.” Anh đem vé máy bay đưa cho cô.
“Được.” Cô sảng khoái trả lời, vừa định xoay người, lại bị anh gắt gao chế trụ cổ tay.
“Sao vậy?” Cô ngạc nhiên hỏi.
“Chờ anh về, chúng ta đi đăng kí đi.”
“Chờ anh về, chúng ta đi đăng kí.”
Máy bay tiến về bầu trời quang đãng cao vạn thước, Thích Giai mới tỉnh ngộ, mình vừa rồi hình như được cầu hôn, điều quan trọng nhất chính là, cô không chút do dự nói “Được.”. Cô muốn kết hôn lắm rồi a, cho nên mới có thể ngay cả một chút ngại ngùng làm dáng cũng không có, đáp ứng ngay. Chỉ là, lời cầu hôn này không lãng mạn chút nào, nhưng cuộc sống không phải rất giản dị sao? Hơn nữa, nét mặt khi đạt được của Lâm Tiêu Mặc kia, cô không khỏi ngọt từ đáy lòng.
Máy bay đáp xuống Bắc Kinh, Thích Giai vừa ra khỏi khoang, tin nhắn của Lâm Tiêu Mặc đã tới, “Bà xã, tới nói chưa?”
“Vừa tới. Anh đang ở đâu?”
“Ở nhà ngồi điều hòa, ăn dưa hấu a.”
“Sao vậy?”
“Sức khỏe ông ngoại không được tốt, mẹ anh muốn anh chăm sóc ông thêm hai ngày.”
“Không sao, nên chăm sóc ông nhiều chút.” Miệng cô mặc dù nói vậy, trong lòng đã có sự bối rối khó hiểu, nhất là khi nghĩ đến thái độ của Lâm mẫu khi biết họ muốn kết hôn, cô liền lo lắng bất an.
“Ừ, bất quá anh sẽ cố gắng về sớm.”
Ngữ điệu anh ôn nhu như sợi lông vũ lướt qua trái tim, một cỗ xúc động trào dâng. Đè xuống, rồi lại bay lên, cứ lặp lại vài lần như thế, rốt cuộc làm cho cô cắn môi, đưa ra quyết định, “Tiêu Mặc, chuyện đăng kí của chúng ta nếu không thì hoãn lại đi?”
“Sao vậy?”
“Anh xem cha mẹ hai bên cũng chưa biết, sau lưng họ đi đăng kí như vậy, có vẻ không tôn trọng. Hơn nữa…” Cô dừng một chút, cố lấy dũng khí mà nói, “Có chút chuyện, em muốn nói rõ với anh.”
“Nói cái gì?” Lâm Tiêu Mặc khẩn trương hỏi.
“Nói trong điện thoại không được rõ ràng lắm, chờ anh về nói sau.” Cô luống cuống nói.
Thái độ cô mập mờ khiến thần kinh Lâm Tiêu Mặc phút chốc căng thẳng, thăm dò, “Em có việc gạt anh?”
“Không có.” Cô ngập ngừng đáp.
“Nhất định phải gặp mặt nói sao?” Anh áp sát từng bước, “Bây giờ anh sẽ về.”
“Không cần.” Thích Giai vội lên tiếng ngăn cản, thuận miệng tìm đại một lý do, nói rõ, “Cũng không có gì, chỉ là tình hình nhà của em, chuyện em nợ anh trước đây muốn nói cho rõ ràng với anh.”
Sợ anh không tin, cô lại bổ sung, “Nếu như kết hôn, em luôn nghĩ thành thật đem hết mọi chuyện nói cho anh biết, ngộ nhỡ anh không muốn tiếp tục làm người một nhà với em thì làm sao bây giờ?”
Ngữ khí vui đùa của cô làm cho tâm Lâm Tiêu Mặc thoáng hạ xuống, giọng nói cũng thoải mái hơn nhiều, “Vậy cho em nợ lại.”
Thích Giai và anh nói chuyện phiếm vài câu, cho đến khi nghe được đầu bên kia có người dùng tiếng địa phương gọi tên anh, mới nói, “Anh đi đi, em sắp về tới rồi.”
“Vậy đi, tối nay liên lạc sau. Về nhà cố gắng nghỉ ngơi cho tốt.” Anh thân mật dặn dò.
Ngắt điện thoại, Thích Giai thở phào nhẹ nhõm. Vừa rồi trong nháy mắt là xúc động, nhưng bây giờ cô nghĩ lại có chút sợ. Quả thật, hôn nhân cũng vậy, tình yêu cũng thế, đều phải xây dựng trên cơ sở thành thật tin tưởng lẫn nhau, cô không muốn giấu anh, chỉ là anh có thể thật sự giống như lời Giang Thừa Vũ nói, chấp nhận tha thứ cho cô sao?
Đang nhíu mày trầm tư, điện thoại lại vang lên, là của Lục Tranh.
Thấy rõ dãy số, Thích Giai trực tiếp ngắt máy. Điện thoại lại vang, cô tiếp tục từ chối. Lục Tranh không gọi tiếp lần thứ ba mà gửi một tin nhắn đến.
“Em không phải muốn biết chúng tôi quyết định như thế nào sao? Tôi ở quán cà phê gần đây chờ em.”
Thích Giai nhìn tin nhắn, nội tâm đấu tranh, nhưng cuối cùng lòng hiếu kì vẫn chiếm thượng phong, đúng hẹn đến địa điểm Lục Tranh đã định.
Cô vừa ngồi xuống, liền đi thẳng vào vấn đề, “Tôi chỉ nghe một lần, nếu là anh lấy cái cớ này để tôi tới, chúng ta tuyệt đối sẽ không có cơ hội gặp lại.”
“Vậy đối với tôi không công bằng.” Lục Tranh cười khổ đưa cho cô một ly nước.
“Lục tiên sinh, ngài có phải thật lâu rồi không theo đuổi phụ nữ không, theo đuổi làm sao có công bằng được?”
Không để ý cô chế nhạo, Lục Tranh thẳng thắn thừa nhận, “Quả thật là rất lâu rồi không theo đuổi ai.”
“Cũng có thể nói, cho tới bây giờ vẫn chưa theo đuổi ai.” Anh nhún vai, cười cười, “Tính đến nay, tôi chỉ trải qua một lần yêu, hơn nữa là cô ấy theo đuổi tôi, cho nên không có kinh nghiệm.”
Thích Giai nghe vậy ngây ra, ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn vào vẻ mặt thẳng thắn thành khẩn của Lục Tranh.
Không giống nói dối, nhưng người này đã sắp tứ tuần, thế nhưng chỉ mới yêu một lần, thật đúng là… Không đúng, vậy dựa theo cách nói của anh, mình không phải là nữ nhân đầu tiên anh theo đuổi sao.
Dường như nhìn thấu tâm tư cô, cánh môi Lục Tranh mân thành một đường cong, gật đầu, “Em thật sự là người đầu tiên tôi theo đuổi.”
Nghe anh chính miệng th