Tác giả: Hồ Tiểu Mị
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341335
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1335 lượt.
rồi ôm chặt lấy cô.
“Em về muộn quá.”
Anh nói thật khẽ, nhưng không hề có ý gì trách móc. Cố Nguyên ôm lấy cô, cô có thể đẩy anh ra, nhưng đằng sau là cái nhìn đăm đắm của Hứa Đông Dương, cô không muốn hành động của mình sẽ mang bất kỳ một tia hi vọng nào cho Hứa Đông Dương.
“Tô Thư đâu ạ?”
Tô Dao ngẩng đầu nhìn Cố Nguyên. Anh cười cười đưa tay vuốt tóc cô: “Anh không nghĩ em sẽ về muộn như vậy, lẽ ra buổi tối còn chuẩn bị nhiều món em thích ăn, kết quả là con không đợi được, ăn trước và ngủ rồi.”
Tô Dao buồn buồn: “Có phải là con bé rất thất vọng không?”
“Không sao.”
Cố Nguyên ôm Tô Dao dìu cô đi về, mỉm cười: “Ngày mai em dỗ con thì sẽ không có vấn đề gì đâu.”
Tô Dao “dạ
Cố Nguyên ôm cô thật chặt.
Đứng từ xa anh đã nhìn thấy cô, cô ôm chặt áo đi một mình vỗi vã. Con đường lớn rộng vắng như vậy, muốn không nhìn thấy một chiếc xe SUV đi sau lưng cô không nhanh không chậm cũng thật là khó.
Tính ra đây là lần thứ tư anh nhìn thấy chiếc xe và người đàn ông này, vì vậy anh mở rộng vòng tay ôm lấy người phụ nữ trước mắt, ngầm cảnh báo quyền sở hữu của mình.
Anh rất muốn biết tại sao Tô Dao đi công tác về lại đi cùng với người đàn ông này. Anh nhớ là hôm đó lúc cô đi có nói là đi với tổng giám đốc Hàn. Vậy rốt cuộc là anh ta đến trước anh một bước đón Tô Dao hay là Tô Dao nói dối anh? Lần công tác này thực chất là thế nào?
Dù như thế nào thì anh cũng không muốn thấy cảnh tượng này.
Nhưng cô vừa về đến nhà, anh biết bây giờ không phải là lúc hỏi cô, vì vậy anh cố gắng kiềm chế mình.
Nhìn Cố Nguyên và Tô Dao đi lên nhà, Hứa Đông Dương vẫn chưa rời đi, anh mở cửa kính xe, châm một điếu thuốc, dựa người vào ghế, nhìn những ngọn đèn.
Anh có xem qua tài liệu thống kê nhân sự của công ty nên biết rõ chỗ ở của cô, nhìn từ đây thì căn nhà của cô ở nhìn ra hướng này, căn nhà có ban công hình vòm là nhà của cô thì phải.
Phòng khách trong nhà ánh lên ánh đèn màu cam ấm áp. Hứa Đông Dương mạnh một hơi dài, cảm thấy khói thuốc đắng cay đang thấm sâu vào trong phổi mình.
Lẽ nào anh đã đoán trúng?
Cô ấy và anh ta đang định tái hợp?
Cả hai đều là những người thông minh, dù chỉ mới gặp nhau vài lần ngắn ngủi những hai người đàn ông đều hiểu rất rõ những gì mà đối phương đang nghĩ.
Cô nói đúng, cô đã không còn là Tô Dao ngày ấy chỉ thuộc về một mình anh mà thôi.
Thời gian trôi qua lâu như vậy, cô đã trải qua cuộc sống như thế nào?
Rời xa anh, gặp một người đàn ông khác, yêu, kết hôn, sinh con, cô lãng quên toàn bộ những gì tươi đẹp thuộc về anh. Rồi anh trở thành một người xa lạ với cô.
Thời gian chầm chậm trôi, tâm trạng của Hứa Đông Dương dần dần trở nên rối loạn, nền đất bên ngoài cửa sổ xe anh toàn là tàn thuốc, giống như tâm trạng bất an, lo lắng và đố kỵ trong anh lúc này.
Hứa Đông Dương cuối cùng cũng xuống xe, anh đá mạnh vào cửa xe rồi điềm nhiên đi vào nhà của Tô Dao.
Tô Dao bước vào thang máy, lẳng lạng đứng sang bên cạnh, rời khỏi vòng tay của Cố Nguyên.
Cô cho rằng Cố Nguyên không để ý đến hành ấy của cô, còn anh chỉ cười cười, cũng không nói gì, đi theo cô vào nhà rồi ấn mã số của tầng nhà.
Tô Dao bối rối nhìn đi hướng khác. Thời gian này cô luôn cố tình lẩn tránh anh, những xem ra hôm nay cô khó có thể tránh né anh được.
“Em ăn chưa?” – Cố Nguyên như không nhận thấy không khí ngượng ngập giữa hai người, bâng quơ cất tiếng hỏi cô.
Tô Dao gật gật đầu: “Trên đường em đã ăn một chút rồi.”
Cố Nguyên cúi đầu nhìn cô cười cười: “Thế không phải là tâm ý của anh tối hôm nay lại thành uổng công sao?”
Tô Dao bối rối cười: “Xin lỗi anh, vất vả cho anh quá.”
Mắt Cố Nguyên tối đi, anh không nói gì, chỉ nhìn cô cười buồn rồi ngẩng đầu nhìn đi chỗ khác.
Anh im lặng khiến Tô Dao càng lúc càng lo lắng buồn bã, muốn nói nhưng rồi lại không biết nói gì, đang định nói thì thang máy đã tới tầng nơi hai người ở. Cố Nguyên giơ tay vỗ nhẹ vào vai cô: “Ngẩn người gì thế? Về nhà rồi.”
Cô “dạ” một tiếng rồi đi trước anh một bước, tới trước cửa đưa tay lấy chìa khóa, nhưng cô tìm mãi trong túi không thấy. Cố Nguyên im lặng đứng sau lưng khiến cô càng lo lắng. Nhưng càng lo lắng thì càng không tìm thấy chùm chìa khóa đó. Tô Dao hơi hoảng, lẽ nào cô đã đánh ròi chùm chìa khóa ở bên Triết Gi
“Dao Dao.”
Hơi thở ấm nóng từ đằng sau phả vào cổ khiến cô cảm nhận được rõ ràng rằng anh đang sát gần bên cô. Anh đưa tay bám vào thành cửa, một tay rút chìa khóa từ túi áo của mình ra, đi qua người cô để mở cửa: “Sao em ngốc vậy, về nhà đến cửa cũng không biết mở.”
Hai người ở sát cạnh nhau, hơi thở của anh gần kề bên tai cô. Người Cố Nguyên luôn toát ra một mùi thơm thoang thoảng, sạch sẽ và khoáng đạt.
Tô Dao phút chốc đứng thẳng người, không nhúc nhích. Anh thấy vậy thì đứng sau lưng cô cười, vẫn cố ý chưa mở cửa, cố tình để cô đứng trước mặt mình.
“Anh, tại sao anh không mở cửa?”
Anh không nhúc nhích, cô càng lo lắng đến nỗi tay toát cả mồ hôi. Quá thời gian chiếu sáng, hành lang chợt chìm trong bóng tối, một sự ấm áp bao trùm lấy ha