Tác giả: Hồ Tiểu Mị
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341330
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1330 lượt.
i người.
“Ừ, không biết tại sao, khóa cửa không mở.”
Tiếng Cố Nguyên vang lên sau lưng cô, cô cảm nhận được sự nguy hiểm trong tiếng nói và cử chỉ của anh. Tô Dao cười khan một tiếng: “Thật không? Để em thử xem nào.”
Tô Dao thở nhẹ, dùng lực vặn chìa khoác, cửa mở. Ánh đèn trong phòng lọt ra khiến người ta cảm thấy vô cùng ấm áp. Tô Dao rút chìa khóa ra, nhìn Cố Nguyên cười: “Cửa mở
“Ừ.”
Anh đón lấy chiếc chìa khóa, nhìn cô cười âu yếm. Tô Dao lập tức không dám nhìn vào mắt anh, vội nhìn đi nơi khác: “Em… em đi tắm…”
Nhìn cô hoang mang bỏ chạy, anh chợt thấy buồn. Cố Nguyên khóa cửa, cởi áo khoác ngoài, đi vào phòng bếp pha cho cô một ly sữa nóng rồi quay lại phòng khách, ngồi xuống ghế sofa.
Cố Nguyên ngồi phòng khách xem ti vi, nhưng tâm trí anh lại đặt cả vào người phụ nữ đang tắm trong nhà tắm.
Có phải vì sự trêu đùa trước đây?
Có phải vì sự bất an trong mấy ngày không gặp?
Cố Nguyên quẳng chiếc điều khiển ti vi sang một bên, ngửa mặt nhìn lên trần nhà thở dài, tại sao khả năng kiểm soát bản thân của anh tối nay lại kém như vậy? Trong đầu anh lúc này chỉ lặp đi lặp lại hình ảnh ngượng ngập và lo lắng của cô ban nãy.
Tô Dao càng trở nên lo lắng hơn.
Nước nóng xối vào người, xóa đi cái lạnh tê tái, nhưng không xóa bỏ được sự bất an ở trong lòng.
Trước đây, khi sống chung với anh, anh lúc nào cũng ôn hòa, còn bây giờ anh khiến cô cảm nhận được, anh rốt cục chỉ là một người đàn ông.
Anh không cho cô chuyển đi, cô đã làm theo ý của anh, bởi vì một khi rời xa anh cũng có nghĩa là công khai tuyên bố cuộc hôn nhân của hai người đã đổ vỡ. Cô có thể dự liệu được những phản ứng dữ dội của gia đình hai bên và đã có sự chuẩn bị về tâm lý nhưng điều cô lo lắng là Tô Thư. Con chưa lớn nhưng cũng không còn nhỏ, nếu cô mang con đi, nó sẽ phản ứng thế nào?
Tại sao nhiều việc nhìn thì thật đơn giản mà sao làm lại khó đến vậy?
Có rất nhiều chuyện ban đầu nghĩ rất vẹn toàn nhưng đến khi thực sự làm thì người ta mới phát hiện ra nó không hề đơn giản như tưởng tượng ban đầu.
Tô Dao như người mất hồn, tắm xong rồi bước ra, Cố Nguyên vẫn ngồi ở ghế sofa xem tin thể thao. Anh không quay lại, chỉ đưa tay chỉ vào nhà bếp: “Có sữa đó, em đi uống đi.”
Tô Dao cảm ơn anh rồi quay người đi vào bếp. Lấy ly sữa từ lò vi sóng, tay cầm cốc sữa vẫn còn nóng, cô chẳng nghĩ ngợi gì há miệng ra uống, không ngờ vừa nuốt vào thì bị bỏng miệng, cô kêu “Á” một tiếng, cốc sữa rơi xuống đất vỡ choang.
Cố Nguyên giật mình, bật dậy như tên bắn, chạy lại, Tô Dao đang đổ dầu tương vào miệng, ngậm ngậm rồi nhổ ra. Trên đất toàn mảnh vỡ và sữa.
Anh vội chạy lại bên cô, nâng cằm cô lên: “Sao vậy?”
“Bỏng”
Cô trả lời một cách tội nghiệp. Cố Nguyên thấy cô không sao mới yên tâm, hồi lâu mới hiểu là đã xảy ra chuyện gì, anh không nhịn được, lên tiếng trách cô: “Em là mẹ của trẻ con, nuôi con bao nhiêu năm như vậy mà kỹ năng chống bỏng lò vi song cũng quên? Để anh xem xem bỏng có nặng không nào?”
Cố Nguyên nâng cằm Tô Dao lên nhìn, cô khẽ hé đôi môi hồng dưới ánh đèn của phòng khách.
Tim Cố Nguyên không kiềm chế được, đập liên hồi.
Tô Dao dường như cảm nhận được có gì đó không ổn. Anh nhìn cô đăm đắm, tay anh siết mạnh hơn.
“Em không sao…”
Cô hoảng loạn ngoảnh mặt đi, thoát khỏi tay anh.
Anh đứng đó không phản ứng gì, im lặng nhìn cô, hơi thở trở nên gấp rút.
Cô đang mặt áo tắm, thân thể cô không thể cầm được cảm giác muốn lại gần. Chiếc áo tăm rộng ôm trọn người cô càng khiến cô trở nên kiều diễm, phía dưới lộ ra đôi chân thon dài mềm mại, anh dần dần mất đi lý trí.
Cố Nguyên bước lên trước một bước, không khí trong phòng đang trở nên nóng bỏng thì tiếng chuông cửa vang lên phá vỡ sự bối rối của cả hai người.
Cố Nguyên dừng bước, anh nhìn sâu vào mắt cô rồi quay người đi ra mở cửa.
Tô Dao hồi hộp đến mức như mềm nhùn ra. Cố Nguyên ra tới phòng ngoài, cô mới thở phào nhẹ nhõm, tiếp đó cuối xuống thu nhặt những mảnh vỡ trên đất.
Từ phòng ngoài, tiếng Cố Nguyên vọng lại: “Có chuyện gì mà đêm hôm anh phải tới tìm Dao Dao nhà chúng tôi?”
Rất hiếm khi nghe thấy Cố Nguyên nói những lời không lịch sự như vậy, Tô Dao hoài nghi rồi đứng dậy đi ra ngoài, cô chết sững tại chỗ. Bên ngoài, Hứa Đông Dương đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn qua Cố Nguyên rồi nhìn cô đang khoác trên mình chiếc áo ngủ. Anh nhìn cô với cái nhìn khiến cô vô cùng bất an, Hứa Đông Dương nhếch mép cười lạnh: “À, ly hôn rồi nhưng không ly giường”.
Anh nhìn cô, giọng lạnh băng: “Vừa xuống giường tôi đã vội vội vàng vàng trở về vòng tay của anh ta, Tô Dao, tôi quá xem thường cô rồi.”
Lời nói của Hứa Đông Dương khiến cô tái mặt, người cô như muốn ngã, nhưng cô được Cố Nguyên đỡ lại.
Tô Dao ngẩng đầu, Cố Nguyên đang nhìn cô đăm đăm. Ánh mắt anh trong giây phút đó thật phức tạp, nhưng cuối cùng anh không hỏi điều gì, chỉ nắm chặt tay cô.
“Anh có biết mình đang nói gì không?”
Cố Nguyên quay sang nhìn Hứa Đông Dương, cất giọng trầm trầm.
Những lời nói đó chỉ là buộc miệng nói ra, nói xong trong lò