Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Chung Với Bá Tước

Sống Chung Với Bá Tước

Tác giả: Hai Viên Đường Bách Thảo

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341512

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1512 lượt.

đen, bên cạnh hắn Abe mặt cũng lạnh lùng, đeo kính đen rất có khí thế, trừ cây cà rốt trên tay hắn ra thì đây đúng là một bức tranh đẹp.
Đoàn người đi tới trước mặt Đào Bảo Nhi thì ngừng lại.
Trong nháy mắt này Bảo Nhi cũng trở thành hoa si rồi, trái tim cũng đập loạn nhịp. . . . . .
Người chung quanh thật hâm mộ cùng đố kỵ, tất cả ánh mắt như phóng đạn vào Bảo Nhi. . . . . .
Tịch Nhan nhìn chằm chằm, nửa ngày mới nói: "Đưa ra đây!"
Không còn lo lắng hồi hộp, sáng hôm sau Bảo Nhi liền tinh thần phấn chấn đi theo thầy huấn luyện thăm quan nơi này.
Trường học giao hữu với Nam Trung cũng là trường cấp ba, chỉ là người ta thật sự sớm trưởng thành, mới là học sinh cấp ba nhưng đã rất già dặn ra dáng người lớn.
Này cánh tay quơ múa vợt tennis, hết sức có lực.
Hai bên ngôn ngữ bất đồng, nhưng cũng không làm cho không khí bớt đi sự náo nhiệt.
Thầy huấn luyện viên cũng không phải là ngồi không, một bộ trung thực hình tượng giống hệt lão nông dân âm thầm phân tích thực lực và cách đánh của đối phương.
Trận đầu, Bảo Nhi xếp thứ ba, ra sân trước, thầy vỗ vỗ bả vai của cô, ngoài dự đoán không có dài dòng, chỉ là nói: "Bảo Nhi không cần có áp lực, thua cũng không có vấn đề gì."
Một câu nói đơn giản, nhất thời khiến Bảo Nhi tăng thêm áp lực, đối thủ là cô gái người da trắng có làn da rám nắng và mái tóc dài, chân dài, vóc dáng rất cao lớn, chỉ nhìn một cách đơn thuần dáng người, so với Bảo Nhi khỏe mạnh hơn rất nhiều, giống như là người trưởng thành thi đấu cùng cô gái nhỏ. Trong đám bạn học dáng dấp Bảo Nhi cũng được coi là cao, nhưng đứng trong trường thi đấu lại có vẻ hết sức nhỏ nhắn.
"Đây là trận đầu của mình, tuyệt đối không thể mất thể diện, nếu bị thua bị Tịch Nhan cùng Abe, nhất định sẽ bị khi dễ thật lâu ." Nghĩ tới đây, Bảo Nhi lấy ra 12 phần nghiêm túc ra sân.
Thầy huấn luyện viên ở dưới khán đài hắc hắc cười gian.
Bảo Nhi bình thường ở trong sân tập của đội đều chơi bóng rất là dịu dàng, trừ lần thi đấu cùng với Doãn Thiên là đánh không nể tình, tất cả mọi người đã quên cô ấy có chiêu thức phát bóng sát thủ.
. . . . . . Một cuộc thi đấu kết thúc, cô gái da trắng sắc mặt đã trở thành đen thui bỏ đi. . . . . . Điểm số chênh lệch quá xa rồi, thiếu chút nữa không có điểm nào.
Kết quả khi Bảo Nhi trở lại, thấy thầy huấn luyện miệng há hốc, những người khác cũng mang bộ mặt như gặp quỷ.
Ngày thi đấu thứ hai, có lẽ là thầy huấn luyện có cảm giác giống như mình lợi dụng một cô bé đả kích thể diện của nước bạn có chút không còn tình hữu nghị, dù sao người ta cũng là chủ nhà, cho nên lúc bảo Nhi lên sân đấu, thầy cố ý dặn dò: "Bảo Nhi thả lỏng, trận này tùy tiện đánh là được rồi."
Bảo Nhi vừa nghe, trực tiếp hiểu theo ý tứ bình thường của Vương lão đầu.
Trận thi đấu tranh dành phần thắng mà lão đầu cũng bảo mình tùy tiện đánh, đó chính là không coi trọng mình, biết chắc mình sẽ thua nên cũng không buồn nói thêm lời nào rồi, đối thủ kia nhất định mạnh đến vô địch.
Đi theo Tịch Nhan luyện bóng, Bảo Nhi luôn hiểu rõ đạo lý núi cao còn có núi cao hơn, không lúc nào dám lười biếng luyện tập. Nếu để cho cô tùy ý đánh, cô liền dùng thử cái đấu pháp biến thái kia của Tịch Nhan đi, dẫu có thua thì cô cũng đã gắng hết sức rồi.
Vì vậy. . . . . . Người đối thủ da đen mặt trắng bạch rời khỏi hiện trường.
Kết quả này của Bảo Nhi, thầy huấn luyện miệng vẫn cười lớn như cũ, Bảo Nhi không hiểu, chẳng lẽ thầy chính là để cho mình tùy ý đánh, hôm nay đối thủ giống như có chút yếu!
Ngày thứ ba Bảo Nhi quyết định không muốn để ý quá nhiều, thầy huấn luyện nói thế nào thì sẽ làm thế ấy.
Mà thầy huấn luyện lại tự trách mình nhất định là chỉ thị của mình qua mơ hồ rồi, ngược lại khiến đứa bé kia hiểu lầm, vì vậy hôm nay chờ Bảo Nhi ra sân, hắn rõ ràng nói: "Bảo Nhi, em đánh bóng khống chế tiết tấu một chút, chậm một chút, đối thủ đã từng tham gia so tài quốc tế."
Thầy giữ tại ý là người ta đã tham gia tranh tài quốc tế, em đừng khiến cho người ta qua mất mặt, chậm rãi đánh xong là được.
Nhưng trong lòng Bảo Nhi lại thấy hơi sợ, hết sức nghiêm túc quan sát vị đối thủ đã từng tham gia tranh tài quốc tế, hai trận trước nhất định là Vương lão đầu cho mình buông lỏng, vị này mới thật sự là đối thủ, nếu không Vương lão đầu sẽ không giao phó mình đánh chậm một chút.
Bảo Nhi đang quan sát đối thủ, đối thủ cũng ở đây quan sát Bảo Nhi, nhìn hai ngày so tài vừa rồi hắn cảm thấy hết sức sợ hãi cô gái Trung Quốc có dáng dấp như thiên sứ này.
"Không phải sợ, không phải sợ, lấy dũng khí tiến lên." Vị tuyển thủ quốc tế này tự động viên mình.
"Đánh thật tốt, cố gắng đánh, đừng làm mất mặt." Bảo Nhi cũng trấn an mình cố gắng lên.
Tranh tài rất nhanh kết thúc. . . . . .
Bảo Nhi cau mày, chẳng lẽ thầy huấn luyện vẫn còn đang cho mình tập làm quen với cường độ trận đấu? Khi nào mới có thể gặp đối thủ mạnh thực sự đây?
Thầy huấn luyện miệng há thật to, hắn kêu Bảo Nhi đánh chậm một chút, kết quả cô liền đánh rất chậm rất chậm, lại làm cho đối thủ chạy nhanh tắt thở. .


Polaroid