Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Chung Với Bá Tước

Sống Chung Với Bá Tước

Tác giả: Hai Viên Đường Bách Thảo

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341515

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1515 lượt.

uang cảnh rất thân thuộc, giống như lại trở về biệt thự.
"Chúng ta là đang đi nơi nào?" Bảo Nhi tò mò hỏi.
Abe uất ức lắc đầu một cái, nhìn Tịch Nhan một chút.
Tịch Nhan mở ra cúc áo trên cùng của áo sơ mi nói: "Ăn cơm."
"Thật ra thì các cậu là cố ý tới tìm tôi thôi." Bảo Nhi đột nhiên nghĩ đến cái gì có chút cao hứng nói.
Trong nháy mắt, Tịch Nhan có chút cứng ngắc, ngón tay thon dài của hắn dừng ở trên nút áo một chút, "Thuận đường."
Abe ngậm một búng máu trong cổ họng không dám phun ra. . . . . . Ngươi nha ngồi máy bay tới đây mà là thuận đường. . . . . . Thuận em gái ngươi. . . . . .



Mua chút đặc sản


Xe Maybach chạy nhanh như bay về phi trường.
Sớm có máy bay đợi sẵn, Bảo Nhi ngây ngốc đi theo Tịch Nhan và Abe lên máy bay, mới vừa ngồi vào, Bảo Nhi còn không kịp tò mò, máy bay liền cất cánh.
Không có cảm giác ùng ùng lúc cất cánh, ngược lại giống như ở phòng bao KTV, còn có ghế sa lon mềm mại, màn hình TV, bàn ăn, phía trên có rất nhiều món điểm tâm nho nhỏ.
Tịch Nhan tựa vào trên ghế sa lon nhắm mắt dưỡng thần , Abe tiếp tục ăn đồ, vừa ăn vừa nhìn Bảo Nhi nói: "Cô cũng ăn đi, Tịch Nhan nói cô thích ăn ngọt, cố ý sai người chuẩn bị."
Bảo Nhi nhìn một bàn toàn món điểm tâm ngọt, có chừng trăm món, thật sự là cố ý chuẩn bị cho mình? Thật là quỷ dị.
Bảo Nhi ngồi một mình rất nhàm chán, dần dần cũng cảm thấy mệt mỏi, đầu tiên là tựa vào ghế sa lon, sau đó chầm chậm nằm xuống từ lúc nào.
Tịch Nhan vẫn nhắm mắt dưỡng thần chợt mở mắt, nhìn người nằm ở bên cạnh mình, thật yếu ớt, cái cổ thon dài đẹp mắt lộ ra bên ngoài có thể nhìn thấy từng mạch máu dưới làn da trắng mịn, tựa hồ có thể cảm nhận được dòng máu ấm áp đang chảy, cô có tướng ngủ không tốt lắm, bộ váy thi đấu rất ngắn không giấu được thân thể của một thiếu nữ đang bắt đầu dậy thì.
Tịch Nhan cảm thấy có một hơi thở nhẹ nhàng đang quanh quẩn bên cạnh khiến hắn có cảm giác rất lạ lùng, trong lòng bỗng trở nên kích động, ngón tay thon dài của hắn không tự chủ vuốt khẽ qua cổ của Bảo Nhi.
Giống như mê muội, hắn cúi đầu, nhích tới gần Bảo Nhi, chợt một âm thanh vang lên: "GAME OVER!"
Tịch Nhan kinh hãi đứng lên, thì ra là âm thanh kết thúc trò chơi PSP trên tay Bảo Nhi.
Hắn ngồi trở lại vị trí của mình, cũng cố gắng cách xa cô bé này một chút, rất kỳ quái, mình thiếu chút nữa khống chế không được mà hôn cô, đây chỉ là một cô bé yếu ớt mà thôi.
Giấc mộng của Bảo Nhi chắc là mộng đẹp, trên miệng cô khẽ nở nụ cười ngọt ngào.
Máy bay đến Antwerpen _Bỉ thì ngừng lại.
Đã là buổi tối.
Abe lại hoạt bát nhảy loạn la hét muốn ăn bữa tối thật sang trọng, Tịch Nhan cũng vẫn là mặt lạnh lùng, chỉ có Bảo Nhi mặt hồng hồng do vừa ngủ dậy, mờ mịt hỏi: "Đây là đâu?"
Abe trả lời là Antwerpen có bầu không khí ẩm ướt, xung quanh toàn là những tòa lâu đài cổ kính từ thời Trung cổ, trông như là một bức tranh tang thương, để lại cho người ta cảm giác bất an khó hiểu.
"Ta thích nơi này." Bảo Nhi là một người rất dễ dàng thỏa mãn, nhếch môi cười nói.
Chỉ là bên ngoài vẫn còn có chút lạnh, Bảo Nhi nhịn không được rùng mình một cái.
Tịch Nhan nhìn thấy vậy khẽ cau mày: con người thật là yếu đuối gióng như con đom đóm vậy.
Hắn đem tây trang cởi ra, ném cho Bảo Nhi.
Abe quay lại nhìn, híp mắt suy nghĩ, rồi oán giận nói: "Tịch Nhan, người ta cũng lãnh, gió lạnh vừa thổi, người ta mỡ thật dầy cũng bị lạnh phát run."
Đáp lại hắn là một đoạn cà rốt.
"Ai u, đau quá!" Abe vuốt đầu của mình, anh họ thật thiên vị.
Đoàn người đi tới phòng ăn đã được đặt sẵn, chặn lại cái miệng không ngừng lải nhải của tên mập nào đó.
Bảo Nhi chắc lưỡi, ngồi máy bay đi ngàn dặm xa xôi tới đây, lại thật sự vì ăn cơm? Đây cũng quá biến thái rồi. . . . . .
Chỉ thấy khuôn mặt Tịch nhan lộ ra vẻ đây là chuyện đương nhiên, Abe thì nước miếng đang chảy không ngừng, Bảo Nhi đành giữ vững trầm mặc, một hồi cố gắng ăn, lại ăn.
Bàn ghế được làm bằng gỗ tếch, hoa văn trên trần nhà rất nhẹ nhàng nhưng cũng không kém phần tinh tế, trên bàn ăn được bầy bằng đồ gốm sứ cùng ly thủy tinh trong suốt, thật là sự kết hợp hài hòa giữa cổ kính và hiện đại.
Phòng ăn không có nhiều người, mỗi bàn đều đã được đặt trước, mỗi ngày cũng chỉ phục vụ 28 bàn, người dẫn đường đưa mấy người bọ họ đi đến bàn cuối cùng.
Đầu bếp dùng nhũng thức ăn tươi mới nhất, bắt đầu nấu nướng, mỗi món ăn đều không thêm tỏi, bọn họ luôn nhớ các sở thích của khách hàng .
Cây dừa được tạo thành bởi những lát cá mỏng màu đỏ tươi, gan ngỗng nướng, món cá nướng đặc sản Catskills, mỗi một đạo món ăn cũng hết sức tinh xảo, làm cho người ta không đành lòng ăn.
Bản lĩnh của mình quả thật không dám so sánh với những người trước mặt này, những món ăn trước mặt thật là món ăn ngon nhất trên đời, Bảo Nhi ăn cực kỳ cao hứng.
Cuối cùng là món điểm tâm ngọt: bánh mâm xôi nướng.
Uống kèm với rượu nho trắng, Bảo Nhi cũng được cho phép uống một chén lớn, đôi mắt bắt đầu nhìn có chút mê hoặc, trông có ve ngu h


Disneyland 1972 Love the old s