Tác giả: Hai Viên Đường Bách Thảo
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341509
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1509 lượt.
ơn so với bình thường.
Ăn uống no nê, Bảo Nhi say rượu trở thành dũng sĩ, cứng rắn lôi kéo bọn họ muốn đi dạo phố không cố kỵ chút nào, khiến gương mặt Tịch Nhan giống y như tượng đá cả người phát ra hàn khí.
Abe vừa ăn no nên toàn thân không muốn động đậy, trực tiếp lao về máy bay lăn ra ngủ.
Tịch Nhan đi theo phía sau cô, nhìn cô bước đi xiêu vẹo mà vẫn cố gắng lôi kéo mình, khóe miệng khẽ nhếch lên.
"Thật vất vả mới tới được đây, nhất định phải mua chút quà lưu niệm mang về." Bảo Nhi được tiền thưởng cũng coi như có chút tiền dư rồi, hăng hái dâng trào.
"Quà lưu niệm?" Tịch đêm thật không biết là cái gì.
"Ặc, chính là chỉ nơi này thịnh hành một loại sản phẩm gì đó." Vị mặt than trước mắt này có chí thông minh kinh người, nhưng những vấn đề thông thường thì lại không biết chút gì, có lẽ thiên tài đều như vậy không thông hiểu việc đời đi, Bảo Nhi tự mình giải thích.
Antwerpen nổi tiếng nhất chính là kim cương.
Nơi này nổi tiếng nhất thế giới về điêu khắc kim cương và có rất nhiều trung tâm giao dịch, lượng giao dịch kim cương ở đây chiếm 60% toàn cầu. Nghe nói Antwerpen chỉ có hai loại phụ nũ —— mua được kim cương và không mua được kim cương .
Tịch Nhan cũng chỉ thích món ăn ở nhà hàng kia, nhưng nếu con người đều có thói quen mua "quà lưu niệm" vậy thì hắn cũng mua chút kim cương đi.
Hắn gọi điện thoại, kêu người mang một bọc kim cương tới đây. Chọn lấy một viên màu hồng ném cho Bảo Nhi.
Bảo Nhi cầm viên ngọc màu hồng lớn như hạt đậu lành trong tay, thật xinh đẹp, không nghĩ tới Tịch Nhan cũng sẽ mua sản phẩm thủ công mỹ nghệ.
Trả lễ lại, cô cứng rắn lôi Tịch Nhan đến cửa hàng bán những đồ mỹ ký.
"Tịch Nhan, cậu có tin Christ không?" Bảo Nhi hỏi.
Tịch Nhan đang cứng nhắc vì bị bàn tay ấm áp của cô nắm lấy, đầu có chút đờ đẫn gật đầu một cái.
Ma cà rồng ghét bạc tinh khiết, bởi vì tục truyền Ma cà rồng là bất tử, chỉ có dùng kiếm được đúc từ bạc nguyên chất đâm vào tim của họ thì mới có thể giết chết bọn họ được.
Cho nên đối với bạc tinh khiết gì đó bọ họ tự nhiên có sự bài xích.
Chỉ là Tịch Nhan bị cô bé này dắt đi, liền giống như bị khống chế suy nghĩ, yên lặng nhìn cô mua một đống trang sức bằng bạc tinh khiết.
Lúc ra khỏi cửa hàng đồ trang sức, Bảo Nhi buông lỏng tay Tịch Nhan hắn rốt cuộc cũng có thể thở dài một hơi.
Ở một cái hẻm nhõ yên tĩnh Bảo Nhi chọn ra một cái thập tự cô cố ý mua tặng Tịch Nhan nói :" Cho cậu này, tôi có thể đeo cho cậu không?"
Có chút đang say nên Bảo Nhi hết sức lớn mật, mặt trịnh trọng nhìn Tịch Nhan.
Thấy Tịch Nhan không lộ vẻ gì.
Bảo Nhi động tác lưu loát nhón chân lên, đôi tay vòng qua cổ Tịch Nhan nhẹ nhàng cài nút dây truyền, đeo lên cho hắn một đay truyền bạc có gắn mặt hình cây thánh giá.
Tịch Nhan chỉ cảm thấy hơi ấm của cô bé đang nhích lại gần mình, nhịp tim của hắn lại thay đổi thật dồn dập, sau đó thấy quanh cổ có cảm giác rát bỏng, lần đầu tiên hắn có cùng một cảm giác với Abe: Có phải là mình sắp chết rồi không?
Làm đồ nhái
Lần đầu tiên, Tịch Nhan cảm thấy đau.
Hắn cho là mình sẽ không đau, hắn có bệnh quáng gà, ban đêm lúc đi ra ngoài bị bao bọc trong một vùng tối đen hắn đều sẽ đụng phải những vật trên đường.
Cho nên hắn luôn có một hòm thuốc, mỗi lần đều là chính hắn tự băng những vết thương kia, chỉ đơn giản là không muốn cho đồng loại cười nhạo hắn, hắn cũng không cảm thấy đau, có lẽ trời sanh hắn không có cảm giác đau.
Khi chiếc vòng bạc có mặt cây thánh giá này đeo vào cổ Tịch Nhan, ngay lập tức hắn cảm thấy cổ nóng hừng hực, đêm tối, đèn đường mờ mờ, sâu kín trong hẻm nhỏ, Tịch Nhan cảm thấy trong chớp nhoáng này, hắn cái gì cũng không nhìn thấy, lọt vào trong bóng tối vô tận.
Trừ lửa cay nóng kia, hắn cảm thấy rất rõ ràng sự đau đớn còn có một chút ấm áp, hai loại cảm giác đan vào ở chung một chỗ.
Abe nhìn một đống đồ bằng bạc kia, trong nháy mắt cảm thấy mình như đưa chân vào kho độc dược. Hoa mắt, dạ dày cũng trở nên nhộn nhạo, cuộn tròn trong bụng thật là không thể chịu nổi rồi.
"Làm thế nào bây giờ?" Abe vẻ mặt buồn thiu.
Chợt hắn vỗ đầu một cái, nhảy dựng lên nói: "Tịch Nhan, chúng ta có thể để cho máy bay bay đến núi Alpes, sau đó đem cái túi này bỏ lại nơi đó."
Bảo Nhi ngủ rất sâu, tiếng kêu thất thanh của tên mập Abe cũng không thể đánh thức cô, cô chỉ khẽ trở mình một cái, cái chăn trên người cứ thế rơi xuống.
Tịch Nhan rất tự giác đi tới, cúi người xuống, đem chăn nhặt đắp lên người cho Bảo Nhi, khuôn mặt để lộ ra sự dịu dàng.
Abe nhìn mà mặt đầy kinh dị, đây là thế nào hả ? Tịch Nhan lại có vẻ mặt dịu dàng như vậy sao, chẳng lẽ hắn đói bụng?
Abe có cảm giác chỉ khi mình nhìn thấy thức ăn mới có thể có khuôn mặt dịu dàng như vậy.
Tịch Nhan quay người lại nhìn thấy khuôn mặt Abe đang trở nên ngu si, lại khôi phục mặt than: "Tráo đổi."
Vì vậy, Abe mang cái bao tay, xách theo túi đồ trang sức bị đuổi xuống máy bay.
Thấy Tịch nhan không để cho mình đụng vào cây thánh giá, Abe còn