Tác giả: Hai Viên Đường Bách Thảo
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341500
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1500 lượt.
ạnh như một con kiến vậy, nhưng nhìn đến dáng vẻ cố gắng kiên định của cô bé lại khiến lão động lòng, tựa hồ làm lão nhớ tới bộ dáng của Tiểu Tịch khi còn nhỏ.
"Tịch Nhan, nói, các cậu ban đầu có đồng ý với cô bé sao?" Lão quản gia chỉ thẳng Tịch Nhan hỏi.
Tịch Nhan không chút để ý gặm cà rốt: "Rắc rắc" "Rắc rắc" "Rắc rắc" . . . . . .
Abe gật đầu một cái.
"Các cậu thực làm ta tức chết mà." Lão quản gia quát mắng Tịch Nhan, Abe không ngừng. Hắn vuốt lại hai cái râu cá trê, hơn nữa làm ra vẻ của một người lớn tuổi, lúc tức giận râu nhếch lên nhìn thế nào cũng cảm thấy rất khôi hài.
Tịch Nhan quay đầu lại, không đành lòng nhìn hắn.
Abe liếc mắt nhìn, liền cúi đầu, bả vai không nhịn được khẽ co rúm.
"Cô yên tâm, gia tộc chúng ta chữ tín rất quan trọng, đã nói, liền nhất định sẽ tuân thủ được." Mặc dù vô cùng tức giận, lão quản gia vẫn là quay đầu nhìn Bảo Nhi nói một câu. Nói xong, hắn thở phì phò vung vẩy cây gậy bỏ đi.
Buổi tối, Bảo Nhi xuống bếp nấu mì.
Lão quản gia ăn rất tao nhã, một chén mì trứng gà cà chua, bị hắn ăn theo đúng kiểu cách của một bữa tiệc lớn trên đất Pháp, nào là đao, dao nĩa. . . .
Hắn ăn thời điểm còn hết sức bắt bẻ: "Đây cũng là tài nấu nướng, loại này tài nấu nướng cũng ý tốt tứ lấy ra mất mặt, quả thật chính là vũ nhục ta vị lôi, Ba Lạp Ba Lạp. . . . . . Thêm một chén nữa!"
Bảo Nhi thầm nghĩ, cái ông lão này vừa được ăn lại được nói, Tịch Nhan nhất định là do ông ấy dạy hư nhưng trên mặt vẫn lộ ra vẻ mặt ngoan ngoãn.
Tịch Nhan, Abe giương mắt mà nhìn lão Quản gia.
"Nhìn cái gì vậy? Ta là sợ các cậu ăn đau bụng, dẫu sao ta cũng đã là một lão già rồi nên mới miễn cưỡng giúp các cậu tiêu diệt một chút." Lão quản gia sờ sờ đôi môi, trở về chỗ nói.
Tịch Nhan, Abe tiếp tục cúi đầu ăn mì, chỉ là bả vai co rút khá lợi hại. . . . . .
Người đã già, ăn no, liền nói nhiều.
"Cô đi theo ta." Lão quản gia tựa hồ đối với cơm tối rất hài lòng, càng xem cô bé này càng thuận mắt, quyết tâm dạy dỗ cô thật tốt, đầu tiên muốn dạy cho cô biết về lịch sử gia tộc bọn họ, chỉ có hiểu biết rõ gia tộc, mới có thể nhiệt tình phục vụ gia tộc, chỉ có nhiệt tình phục vụ gia tộc, mới có thể nhiệt tình yêu thích công việc, chỉ có nhiệt tình yêu thích công việc, mới có thể làm việc tốt.
Lão quản gia mở ra một quyển sách thật dầy, gõ gõ bụi phía trên, đem Bảo Nhi kéo tới bên cạnh, nhiệt tình nói: Nhớ năm đó. . .
"Gia tộc ta là gia tộc lớn mạnh nhất, ừng ực Công Tước, vô cùng thiện chiến, anh tuấn tiêu sái, chiều cao tám thước. . . . . . Ba Lạp Ba Lạp. . . . . .
Gia tộc đời thứ hai, Ba Lạp Ba Lạp. . . . . .
Gia tộc đời thứ ba. . . . . .
Gia tộc đời thứ năm mươi sáu, Ba Lạp Ba Lạp. . . . . ."
Bảo Nhi nghe tới nỗi buồn ngủ, tới gia tộc đời thứ năm mươi bảy Bảo Nhi rốt cuộc không chịu nổi, đầu cũng đập thật mạnh vào cạnh bàn khiến cô giật nảy mình thức giấc.
"Ai yêu, đây là đâu? Lạnh quá, âm thanh thật rùng rợn, thật là đáng sợ, sẽ không có quỷ chứ." Bảo Nhi vẫn còn mơ mơ màng màng, đêm khuya, trong thư phòng thật rất lạnh, trước mặt cô là một ông lão trông như một bộ xương khô vậy.
Lão quản gia thao thao bất tuyệt đang nói vui vẻ, thình lình bị cắt đứt, rất không cao hứng, mặt đen nói: "Nói bậy, lão ở nơi này phục vụ 3000 năm, chưa từng gặp một con quỷ."
Chương trình bổ túc ma quỷ
Nghỉ hè rất dài.
Nghỉ hè thật rất dài.
Nghỉ hè thật thật rất dài.
Trên đây là đoạn nhật ký của Đào Bảo Nhi sau khi lão quản gia trở về.
Lão quản gia tuổi tác đã cao, bày tỏ mình rất cần một trợ lý.
Cả một hàng đao, dao, nĩa, xiên. . . . tạo hình khác nhau, làm cho người ta hoa cả mắt. Ánh đèn ở phòng bếp chiếu rọi xuống, phản xạ ra ánh sáng lạnh lẽo.
Lão quản gia thân thiết nhìn những thứ này, nói: "Một Quý tộc ưu nhã, lúc dùng cơm cũng phải hết sức ưu nhã, phải nhớ được cách dùng của mỗi một loại dao nĩa, vị trí sắp xếp cùng thứ tự sử dụng. Hôm nay ta liền bắt đầu dạy cháu khóa học đầu tiên __ Cắt thức ăn."
Bảo Nhi phịch một tiếng, ngã xuống trên mặt đất, nằm ở trên sàn nhà phòng bếp bóng loáng như gương, cô gian nan nâng đầu dậy, giơ tay lên hỏi: "Cắt thức ăn cùng lễ nghi dùng cơm của Quý tộc thì có quan hệ gì?"
"Ặc, cái này này. . . . . . Cháu làm sao mà biết được tất cả các điều lệ quy tắc của cuộc sống Quý tộc? Cháu chỉ cần nghe theo học tập." Lão quản gia dừng một chút, thấy Bảo Nhi nằm trên đất, hắn trong nháy mắt lại có đề tài: "Một Quý tộc ưu nhã, bất kỳ lúc nào cũng đều giữ vững ưu nhã, dù là ngã xuống, cũng là ngã đẹp như tiên, làm cho người ta không khỏi cảm thấy thương tiếc, cháu xem lại mình một chút, ngã gì mà nằm trông như chó con vậy, thật mất mặt, Ba Lạp Ba Lạp. . . . . ."
Bảo Nhi liếc nhìn một thước sàn nhà trước mặt bị nước miếng của lão quản gia làm ướt, rốt cuộc đành khuất phục bò dậy, không hỏi tại sao nữa, chấp nhận cầm dao lên, ngoan ngoãn đi cắt thức ăn.
. . . . . .
"Đây là cái gì?" Lão quản gia cầm một cái dao hỏi.
"Dao thái." Bảo Nhi thành thật trả lời.<