Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Chung Với Bá Tước

Sống Chung Với Bá Tước

Tác giả: Hai Viên Đường Bách Thảo

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341503

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1503 lượt.

áng của cô, nằm nghiêng người, co đầu gối lên, đối mặt với Bảo Nhi, cũng không cảm thấy thoải mái, rất không quen, nhưng khi nhìn cô bé này ngủ bộ dáng rất thân thiết rất thoải mái, hắn lại tiếp tục duy trì cái tư thế này, không biết từ lúc nào, Tịch Nhan cũng nhắm mắt lại, ngủ thiếp đi. . . . . .



Lão quản gia


Tịch Nhan sau khi khỏi bệnh lại khôi phục nguyên dạng. Mặt tái nhợt lạnh lùng, hơn nữa tựa hồ có khuynh hướng nghiêm trọng hơn .
Trước kia mặc dù tiếc chữ hơn vàng nhưng dẫu sao cũng sẽ cùng Bảo Nhi nói chuyện, thế nhưng hai ngày nay mỗi khi Bảo Nhi tới gần hắn, hắn tựa như lò xo nhảy dựng lên, xoay người đã không thấy tăm hơi.
"Rốt cuộc thế nào rồi hả ?" Bảo Nhi gãi đầu một cái không hiểu, có phải ngày đó khi hắn ngã bệnh, trong lúc chăm sóc hắn mình không cẩn thận ngủ thiếp đi? Dù là hắn có bản tính thích sạch sẽ nhưng có cần phải ghét bỏ như vậy hay không?
"Mỗi tháng hắn cũng sẽ có mấy ngày tâm tình không tốt, không có chuyện gì." Abe nằm trên mặt đất chuẩn bị làm Sit-Ups, dường như thời gian nằm lại kéo dài, trước kia nửa ngày có thể dựng lên hạ xuống một lần, hiện tại muốn dùng cả ngày mà vẫn chưa thấy động đậy, ai. . . . . . Đi nước Pháp một chuyến, lại mập hơn rồi!
"Thật không có chuyện gì sao?"
Nhất thời khuôn mặt đáng yêu của hắn bị cô kéo ra trông như một cái bánh bao, thật nhăn nhó khó coi.
"Ô ô, Bảo Nhi, đừng làm rộn." Bình An nhẹ nhàng phản kháng, lời nói bị đứt quãng không rõ.
Hai người một đường hàn huyên về những ngày nghỉ vừa rồi, vừa đi vừa cãi nhau ầm ĩ, đi một chút lại dừng một chút chẳng mấy chốc đã vào trong nhà.
Lạc phu nhân đã sớm biết con trai hôm nay có người bạn quan trọng tới chơi, mình là bà chủ nhà xinh đẹp việc nhà căn bản không cần mình đụng tay, nhưng riêng về việc ăn uống của con trai và chồng sẽ đều tự tay làm.
Trong lúc chờ Bảo Nhi đến, bà đã làm một bàn đồ ăn thật là ngon rồi.
"A di mạnh khỏe." Dọc theo đường đi Bình An cùng Bảo Nhi bẻ rất nhiều hoa, hái không ít các loại hoa lớn nhỏ khác nhau, có loại còn không biết tên, tất cả được bó lại thành một bó không theo quy tắc nào, nhưng lại rất tự nhiên tràn đầy sức sống, vừa lúc mượn hoa dâng Phật.
"Thật là xinh đẹp, có một cô con gái thì thật là tốt thật, Bình An nhà chúng ta trồng nhiều hoa như vậy, cũng không muốn tặng một bó cho bà già như ta." Lạc phu nhân nhận lấy hoa, thật sự yêu thích từ trong lòng, nhìn thật say mê, tự mình đem hoa vào cắm trong phòng ngủ.
Bình An ngây ngốc cười, thừa dịp mẹ vừa đi, mang theo Bảo Nhi vào phòng bếp ăn vụng.
"Cậu xem, những cái bánh này đều là do mẹ tớ tự tay làm lấy, ăn nhiều một chút, lát nữa tớ sẽ gói cho cậu một bọc mang về." Bình An đưa tay nhón lên hai cái bánh, mang một cai đưa cho Bảo Nhi.
Lạc phu nhân cắm hoa xong trở lại thấy một màn như vậy, cười mắng: "Ai da! Giống như hai con khỉ vậy, đi rửa tay trước đi."
Bảo Nhi ở nhà Bình An hưởng thụ một bữa cơm trưa ấm áp thân tình, nhưng vãn không được hoàn mỹ vì cha Bình An vì chuyện buôn bán nên không thể trở về, Bảo Nhi cho tới nay cũng chưa từng nhìn thấy ông ấyình an nhà hưởng thụ dừng lại rất thân cắt bữa trưa, không được hoàn mỹ chính là bình an phụ thân bởi vì buôn bán chuyện, chưa có trở về, Bảo Nhi đến nay cũng còn chưa từng thấy qua hắn.
Cơm trưa ăn no bụng rồi, Bảo Nhi có chút buồn ngủ, thật không có biện pháp, trong nhà có hai con dạ miêu, Bảo Nhi bị ảnh hưởng cũng ngủ rất trễ.
Ngồi ở trong vườn hoa, hai mắt Bảo Nhi cũng đã lim dim rồi, lúc này thấy xa xa Bình An đang cởi một con ngựa nhỏ tới đây, bên cạnh còn dắt theo một con.
Bình An một tay nắm dây cương, một tay đẩy cái mắt kiếng, đối với Bảo Nhi hô: "Lên đi."
Bảo Nhi lắc đầu, bày tỏ sự sợ hãi đối với loại "phương tiện giao thông" này.
Cuối cùng vẫn là bị Bình An nài ép cùng lôi kéo leo lên lưng ngựa.
Bảo Nhi nhắm mắt lại thét chói tai, không nghĩ tới con ngựa lại lười biếng hừ một tiếng, căn bản không hề có chuyện gì.
"Buông lỏng thân thể, tốt rồi, giống như ngồi ở trên ghế sa lon ấy, đem thân thể buông lỏng." Bình An buồn cười nhìn Bảo Nhi tay chân vung loạn xạ trên lưng ngựa, dặn dò.
Quả nhiên, Bảo Nhi buông lỏng một cái □ tử, đã cảm thấy ngồi trên lưng ngựa cũng không có khẩn trương như vậy.
Hai con ngựa chậm rãi đi trên đường, còn thỉnh thoảng cúi đầu gặm các bụi cỏ non trên đường đi.
"Chúng ta đi đâu?" Bảo Nhi tò mò hỏi.
"Đến nơi cậu sẽ biết." Bình an cười rực rỡ.
Ngựa đi với tốc độ rất chậm, khẽ bước khẽ bước , Bảo Nhi cũng đội một cái mũ cỏ, suốt dọc đường đều có bóng cây che bớt ánh mặt trời nên cũng không quá nắng, lại có gió, rất thoải mái.
"Đến." Bình An xuống ngựa trước, sau đó đỡ Bảo Nhi xuống.
Hắn vóc dáng cũng cao hơn Bảo Nhi lại quá gầy, có lẽ con trai thường dậy thì sau, Bảo Nhi xuống ngựa, cơ hồ là nhào tới trên người Bình An, khiến cho hắn có chút loạng choạng, đỏ mặt.
"Bảo Nhi nhắm mắt lại, đi theo tớ đi." sau khi xuống ngựa Bình An dắt tay Bảo Nhi, không có buông ra.
Hai người lại đi một