Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Chung Với Bá Tước

Sống Chung Với Bá Tước

Tác giả: Hai Viên Đường Bách Thảo

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341508

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1508 lượt.

hồi, sân cỏ mềm mại, buổi trưa dòng suối nhỏ cũng bị mặt trời làm cho khô cạn.
"Có thể mở mắt." Bình An có chút không nỡ buông tay Bảo Nhi ra, ho khan một tiếng nói.
Bảo Nhi mở mắt, đập vào mắt là một sắc vàng rực rỡ, trước mắt lại là một mảnh mênh mông bát ngát hoa hướng dương, ánh mặt trời trải rộng trên cánh đồng hoa, mỗi đóa hoa hướng dương đều có sức sống bừng bừng, giống như là vui vẻ cười to chào đón cô.
"Làm sao cậu biết tôi thích hoa hướng dương?" Bảo Nhi mồm há to, quá cao hứng, chưa từng gặp qua nhiều hoa hướng dương như vậy.
Lạc Bình An mỉm cười đẩy mắt kiếng, có chút nhăn nhó nói: "Lúc cậu cười lên trông rất đẹp mắt giống như là những đóa hoa hướng dương đang nở rộ, cho nên tớ cho rằng cậu nhật định sẽ thích."
"Cám ơn Bình An." Bảo Nhi thật rất cảm động, trong nháy mắt thậm chí muốn khóc, cô bỗng nhớ lại những ngày tháng cùng mẹ chăm sóc cho vườn hoa hướng dương.
"Tôi cũng có mang quà tặng cho cậu nha." Bảo Nhi lấy ra cái thìa nhỏ bằng bạc cho Bình An.
Bình An rất cao hứng nhận lấy, yêu thích không buông tay.
"Ta biết ngay cậu hàng ngày hay ăn vặt nhất định sẽ thích nó, ha ha." Thấy diệu bộ của Bình An, Bảo Nhi rất dễ dàng lại vui vẻ.
Bình An cười ấm áp, hắn mới không phải tên tham ăn, mỗi ngày mang nhiều đồ ăn ngon như vậy, đều là bởi vì Bảo Nhi thích, nhưng mà hắn sẽ không nói ra.
Gần tối, Bảo Nhi thắng lợi trở về, Bình An tặng cô một xe hoa hướng dương đủ để xếp đầy cả căn phòng của cô.
Bảo Nhi luôn day dứt nghĩ tới vườn hoa hướng dương ngày xưa, vào lúc này lại càng muốn được trồng đủ loại hoa hướng dương ở sân trước rộng lớn của biệt thự.
Cô tinh thần phấn chấn gọi công nhân tới, đem một xe hoa hướng dương chuyển vào trong sân.
Abe cùng Tịch Nhan rời giường.
Hai người đứng dưới trời chiều, ở phía trước cửa sổ, im lặng.
Nhìn cảnh tượng khí thế ngất trời ngoài cửa sổ, Abe rất tức giận, hắn trầm giọng nói: "Lỗi của đói đấy, vừa bị đói liền gây ra lỗi như vậy đấy, nếu như không vì bị đói thì đã không đồng ý để cô ta bố trí căn biệt thự này, không vì bị đói cũng sẽ không luân lạc tới tình trạng này. . . . . . Tháo rèm cửa sổ, chặt cây, hiện tại thì tốt rồi, trồng hoa hướng dương rồi. Lỗi của đói đấy, đói khiến mình gây ra lỗi lầm thật rồi. . . . . ."
Tịch Nhan cũng mặt u buồn, cầm lấy một cây cà rốt tươi rói: "Rắc rắc" "Rắc rắc" "Rắc rắc" "Rắc rắc" . . . . . .
Gian phòng thứ ba, này nắp chiếc quan tài hoa lệ nhất lại hơi nhúc nhích.
"Tịch Nhan, anh có nghe thấy có âm thanh kỳ quái không?" Bàn Tử đột nhiên hỏi.
Tịch Nhan dùng cà rốt chỉ chỉ trên lầu.
"Lão quản gia sắp xuất quan?" Abe mặt cao hứng, giống như là nông dân chờ đợi quan lớn vậy.
Tịch Nhan gật đầu một cái.
Bàn Tử rất cao hứng, cảm thấy cuộc sống được giải phóng.
Tịch Nhan nhìn khung cảnh tràn đầy sức sống bên ngoài cửa sổ, nhìn Bảo Nhi sức sống bừng bừng, thở dài một cái, tổng kết mà nói: "Vô dụng, Lúc Biên Bức cho dù đã 3000 tuổi, cũng không cách nào ngăn cản con người này!"



Giằng co


Rạng sáng ngày 15 tháng 7, trăng tròn.
Bảo Nhi bận rộn suốt một ngày, ngọt ngào đi ngủ, không hề cảm thấy biệt thự đang bị trấn động.
Coi như cảm thấy chấn động, cô cũng chỉ lật người, tiếp tục ngủ. Cô gái 16 tuổi, có nhiều phiền não hơn nữa cũng sẽ rất nhanh quên, chầm chậm tiến vào mộng đẹp.
Gian phòng cuối cùng tầng hai, một chiếc quan tài hoa lệ đang không ngừng lắc lư. . . . . .
Thật lâu sau, nắp quan tài rốt cuộc mở ra, một ông lão khô gầy ngồi dậy.
Trong đại sảnh, trên bàn ăn thật dài trải một chiế khăn thật hoa lệ, đặt một cây nến thật cao. Lão quản gia ngồi phía bên trái,Tịch Nhan ngồi ở trung gian, Abe ngồi ở phía bên phải, cách nhau tương đối xa, nói chuyện đều phải nói thật to, còn thỉnh thoảng phải hô lên . . . . . .
Lão quản gia trước tiên nói về việc hắn bế quan, hắn rất vui vẻ quát: "Ai nha, ta bế quan lâu như vậy, ra ngoài nhìn thấy các cậu có thể tự chăm sóc mình, vẫn khỏe mạnh lớn lên, ta cảm thấy kiêu ngạo vì các cậu, cạn một ly."
Abe cười nói: "Lúc gia gia, chúng tôi mướn một người Quản gia, thức ăn không tệ."
"Ăn Quản gia sao? Quản gia mập hay không mập? Lượng máu đầy đủ không? Vì máu tươi mới , cạn một ly!" Lão quản gia một hớp buồn bực, nhưng thật ra người này ma men mà thôi.
Tịch Nhan mặt than, khóe miệng co rút.
Lão quản gia sống ở đây cũng đã lâu, nhìn Tịch Nhan lớn lên như vậy cũng chỉ có tật xấu duy nhất là cái mặt than này, ai da .
Abe liền vội vàng giải thích: "Không phải, chúng ta nấu cơm ăn."
"Ừ, làm rất khá, chúng ta cũng không nên hút máu. Ai, nhớ năm đó, ta ở Nhật Bản, trôi qua thật vui vẻ a, phụ nữ Nhật Bản máu rất thơm ngọt a. , cạn một ly!" Lão quản gia lại buồn bực uống một ly rượu.
Một hơi uống rất nhiều rượu, lão quản gia say lảo đảo đứng lên nói: "Bên ngoài ánh trăng giống như không tệ, ta đi thưởng thức một hồi."
Abe cùng Tịch Nhan liền vội vàng đứng lên, ngăn cản hắn.
"Lúc gia gia, ngài mới vừa tỉnh lại, nghỉ ngơi trước nghỉ ngơi trước." Ab