The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Chung Với Bá Tước

Sống Chung Với Bá Tước

Tác giả: Hai Viên Đường Bách Thảo

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341615

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1615 lượt.

nhạc, không có cà phê, không có thịt bò bít tết, trong phòng học chỉ có tiếng quạt kêu ken két ken két, và tiếng gió lặng lẽ thổi qua các cành cây ngoài cửa sổ, nhiều năm sau không biết bọn họ có thể nhớ tới lúc này hay không.
Bình An cố gắng đọc một lúc thì thấy không thể tập trung,tối hôm qua hắn ngủ không được ngon giấc, vì vậy liền nằm gục ở trên bàn ngủ, trước khi ngủ vẫn không quên nói Bảo Nhi có chỗ nào chưa hiểu nhớ gọi hắn dậy.
Bảo Nhi vùi đầu làm bài tập, không nhìn, cũng chỉ nhẹ gật đầu đồng ý.
Phòng học rất an tĩnh, cách trình bày bài giải cùng đáp án của Bình An rất đễ hiểu, Bảo Nhi làm hơn một giờ mới xong so ra cũng không sai biệt nhiều lắm.
Cô ngẩng đầu định đứng dậy cho dãn gân cốt một chút, thì thấy Bình An đã ngủ thiếp đi ở bên cạnh, khuôn mặt đỏ hồng, đôi môi cũng hồng hồng, mắt kính cũng không bỏ ra hằn lên trên sống mũi.
Cô nghĩ muốn nhẹ nhàng giúp hắn lấy mắt kính xuống, lúc này điện thoại di động chợt rung nhẹ một cái.
Bảo Nhi lại rụt tay trở về, móc điện thoại di động ra, là Tịch Nhan nhắn tin: "Buổi trưa tốt lành."
Vốn là Bảo Nhi định không trả lời nhưng lại nhớ tới câu tên kia nói lúc buổi sáng, hắn nói rất rõ ràng là phải nhắn tin trả lời, nhưng là giọng nói có chút là lạ, cô suy nghĩ một chút cũng trả lời một câu: "Buổi trưa tốt, ánh mặt trời rất rực rỡ, đúng là một ngày đẹp trời."
Bình An nằm một bên khẽ hé mắt nhìn lên, hắn lẳng lặng nhìn Bảo Nhi gởi tin nhắn, từ đây nhìn lên thấy gò má cô rất gần, có thể nhìn thấy rõ cả từng cái lông tơ trên khuôn mặt mịn màng của cô, khi Bảo Nhi định gỡ mắt kính xuống cho hắn, thực ra hắn đã tỉnh, hắn rất kích động, nhưng một giây kế tiếp, điện thoại di động lại vang lên khiến hắn có phần thất vọng.
Nhìn nụ cười của Bảo Nhi, Bình An rất muốn biết trong tin nhắn đó viết gì, cô có thể nào sẽ cho hắn biết hay không? Có lẽ không được, bọn họ đã cùng nhau tận hưởng rất nhiều điều tốt đẹp rồi, ít nhất nếu cứ như vậy thì mỗi một ngày trôi qua đối với hắn mà nói đều là một ngày tốt đẹp nhất , hắn lặng lẽ cúi đầu xuống thầm nói: “ Ít nhất là khi được ở bên cạnh cậu tớ đều cảm thấy đó là những ngày vô cùng hạnh phúc.”
Buổi chiều thứ sáu luôn là thời điểm khiến mọi học sinh đều tương đối kích động, dù sao đó cũng là thời điểm mọi người sẽ được nghỉ cuối tuần mà. Bảo Thứ sau khi dọn dẹp sách vở xong liền cũng chuẩn bị để về biệt thự, cô căn bản cũng chưa có ý muốn tham gia cái gì gia yến.
Đào Thi Thi bên kia sau khi đã báo cho Bảo Nhi là 7h, hết giờ học liền cao hứng rủ bạn học cùng đi dạo phố, mẹ vì muốn đền bù cho cô nên đã đồng ý cho cô tự do đi mua sắm một lần, cô cầm thẻ, chuẩn bị cho lần mua sắm đã đời đầu tiên, đồng thời cũng muốn khoe khoang một chút trước mặt các bạn học.
Đồng thời trong lúc đó Đào Khánh Hoa vẫn cảm thấy không yên tâm, dù sao bữa cơm này với Doãn gia rất là quan trọng, nếu có thể thành người nhà, tất nhiên cũng sẽ có nhiều giúp đỡ đối với sự nghiệp của hắn hiện nay. Nghĩ như vậy, nên sau giờ tan học, Khánh Hoa tự mình lái xe tới cổng trường đón con gái lớn.
Quả nhiên thấy Đào Bảo Nhi vẫn là một thân đồng phục học sinh, căn bản không hề có dáng vẻ nào là sẽ tham gia bữa tiệc cả, hắn liền bị chọc tức nói: "Ta đã cho Thi Thi tới nhắn cho con là bữa cơm sẽ bắt đầu lúc 6h tối, con thế mà dám coi như là gió thổi bên tai."
"6h sao?" Đào Bảo Nhi cười cười, trong nháy mắt cũng biết Đào Thi Thi đã có sự tính toán gì rồi.
"Cha, Thi Thi nói là buổi tối 7h, con còn muốn trở về thay quần áo một chút đã." Cô đã không còn ôm một chút hy vọng nào vào người cha này nữa rồi, nhưng Bảo Nhi cũng rất biết trên dưới mà đành nói trái với lương tâm của mình, dù sao cha cô vẫn luôn thích con gái có bộ dạng như thế này mà.
"Nói bậy, Thi Thi làm sao có thể nói như vậy, ta xem con là không muốn đi nên mới mượn Thi Thi làm cái cớ, con bé nói thế nào cũng là em gái con, con có thể nhường nhịn cho nó một chút hay không?" Đào Khánh Hoa vừa nghe Bảo Nhi nói như vậy, thì sự thiên vị thường ngày liền bộc phát.
Bảo Nhi cười cười nhìn thẳng vào mắt người đàn ông trung niên đầy phong độ trước mặt, thật không hiểu vì sao mẹ lại có thể thích một người như thế này, chẳng nhẽ chỉ vì ngoại hình này thôi sao? Cuộc đời này thật là thị phi vẫn không thể nào phân biệt được rõ ràng mà.
"Tùy cha muốn nghĩ như thế nào cũng được, dù sao thì lời con nói cha cũng chưa bao giờ tin, cha đã nói là con không muốn đi, vậy thì bây giờ con cũng muốn nói luôn cho cha biết là con không muốn đi, buổi tối con còn có việc bận, con đi trước." Bảo Nhi đeo cặp sách lên vai chuẩn bị bước đi.
"Càn rỡ, mày, mày thật làm tao tức chết rồi, có đứa con nào lại dám nói chuyện cùng cha nó như mày không hả?" Đào Khánh Hoa bị những lời này làm cho tức giận không nhẹ, giang tay muốn cho Bảo Nhi một cái tát.
Bảo Nhi không có tránh né, một đứa bé có lẽ sẽ tránh né công kích của kẻ địch, nhưng sẽ không tránh né cha của mình.
Đào Khánh Hoa giang tay lên rất thuận, chỉ là cuối cùng không có đánh xuống, không phải vì lương tâm thức tỉnh hay tình thươn