XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Chung Với Bá Tước

Sống Chung Với Bá Tước

Tác giả: Hai Viên Đường Bách Thảo

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341479

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1479 lượt.

phim.
Lúc bộ phim kết thúc, hai người đi ra khỏi phòng chiếu, liền bắt gặp ngay đám người lúc nãy và hai cảnh sát khu vực.
"Chính là hắn, hắn là yêu quái, hắn có hai cái răng nanh rất lớn miệng hắn há ra bên trong toàn là máu tươi." Tên này nhìn thấy Tịch Nhan hai chân đều va vào nhau lập cập, nhưng vẫn cố gắng kéo người cảnh sát tới để trình bày.
Tịch Nhan đang mải mê vuốt vê đôi tay mềm mại của Bảo Nhi, thì thấy trước mặt xuất hiện một nhóm người.
Cảnh sát cũng nhìn thấy Tịch Nhan, nhất thời cảm thấy mình thật hồ đồ, làm sao lại nghe theo lời của một lũ nhóc choai choai, người trước mắt này vừa nhìn đã thấy rõ là một người có xuất thân cao quý, trên người hắn tỏa ra khí chất hơn người chắc chắn là người có địa vị không dễ dây vào, làm sao có thể là ma quỷ được, bọn nhóc này chắc là xem phim kinh dị nhiều quá nên bị hoang tưởng mất rồi, nhưng thân là một người cảnh sát nhân dân, đành phải theo đúng phép mà làm, nhắm mắt bước tới :
"Xin hỏi hai người có thấy trong rạp chiếu bóng có người nào trông khác thường hay không?." Ngài cảnh sát khuôn mặt hòa ái cười hỏi.
Bảo Nhi lắc đầu một cái.
Tịch Nhan suy nghĩ một chút nói: "Giống như có một sắc mặt tái nhợt, đôi môi đỏ như máu, có răng nanh rất dài sao?."
Đám người kia nghe Tịch Nhan miêu tả lại như thế, chân tay đều run lẩy bẩy, chỉ sợ hắn sẽ đột nhiên nhào tới.
Cảnh sát mặt ngạc nhiên, chẳng lẽ bọn tiểu quỷ này không hề báo án giả, thật là có người như thế sao?
"Người này ở chỗ nào?"
Tịch Nhan nhìn đám người kia lộ ra một ý cười sâu xa, nét mặt nghiêm túc nói: "Trong phim ảnh."



Tin nhắn ngủ ngon


Người cảnh sát vội cúi đầu khom lưng, xoay người liền đánh đuổi đám nhóc kia chạy tán loạn, chúng lại dám tìm cảnh sát tới làm trò đùa, xem phim thây ma lại kêu chúng ta tới bắt người, chẳng lẽ chúng muốn cảnh sát như ta nhảy vào trong phim bắt lấy thây ma hay sao hả. . . . . .?
Dọc theo đường đi Bảo Nhi cười không ngớt, Tịch Nhan người này vậy mà cũng biết nói đùa, không những vậy lại còn rất biết cách trêu chọc người khác.
Nhìn cô cao hứng như thế, Tịch Nhan cảm thấy những việc mình làm tối nay thật đáng giá, suốt dọc đường đi hắn vừa gặm cà rốt vừa lái xe cũng rất vui vẻ.
Đến biệt thự, Abe hai mắt vằn tia máu nhìn hai người bọn họ, gào khóc gọi: "Các ngươi đi đâu thế hả, tôi đói đến chết đi được, Quản gia lại đi khiêu vũ rồi, đói chết tôi rồi."
Bảo Nhi thật ngại ngùng nói: "Tôi đi nấu mì cho cậu nhé."
Nhưng khi nhìn một hội, lại cảm thấy quá ngu ngốc, lại xóa.
"Phim rất hay, ngủ ngon."
Không được, phim này một chút cũng không hay, chỉ có những kẻ không có đầu óc mới thích xem một bộ phim ghê tởm như thế, tiếp tục xóa, lại viết.
Cứ như vậy ngâm mình ở bồn tắm, mỹ nam tử cầm điện thoại di động liều mạng viết tin nhắn xóa tin nhắn, cuối cùng hắn rốt cuộc gửi đi hai chữ: "Ngủ ngon."
Ấn nút gửi đi, sau đó Tịch Nhan lại cực kỳ hối hận, hận không thể hủy bỏ tin nhắn vừa gửi đi, nghĩ mất nửa ngày cuối cùng lại gửi đi hai chữ ngu ngốc, thật là quá ngốc mà.
"Ngao!" Hắn gầm nhẹ một tiếng, cầm di động ném lên giường, từ trong bồn tắm đứng lên, lau khô người, quấn khăn tắm ngang eo, bước ra ngoài.
Lúc này nghe được tiếng điện thoại di động vang lên, hắn vội vàng nhào tới, thấy cô bé kia đúng là có nhắn tin trả lời : Bữa tối nay thật ngon, bộ phim cũng rất hay, cảm ơn, chúc ngủ ngon.
Lập tức, Tịch Nhan không còn cảm thấy rối rắm trong lòng nữa rồi, tâm trạng cũng rất vui vẻ.
Quả nhiên loài người thích gởi nhắn tin cũng là có nguyên nhân, lúc nhận được tin nhắn trả lời quả nhiên rất vui vẻ, còn có chút thỏa mãn.
Hắn mặc quần áo vào, không đi giầy, cũng không mặc áo khoác, liền trực tiếp nằm lên giườn, còn tắt hết đèn trong phòng, cả phòng đều tối om, nhưng lần đầu tiên hắn lại không hề có cảm giác sợ hãi mà là có một loại cảm giác ấm áp, trong bóng tối, hắn cầm điện thoại di động, nhìn cái kia tin nhắn, nở nụ cười.
Nghe nói tất cả các cô gái đều thích hư vinh, thích người khác khen cô xinh đẹp, Tịch Nhan suy nghĩ một chút, hắn lại gửi đi một tin nhắn: Bảo Nhi, em mặc đồng phục học sinh rất hợp.
Bảo Nhi nhận được tin nhắn nhất thời thấy mình ngu mất vài phần, thích hợp. . . . . . Thích hợp là ý gì. . . . . . Quả quyết tắt điện thoại di động, ngủ.
Tịch Nhan đáng thương sau khi nhắn xong tin này vẫn đang đợi tin nhắn trả lời của Bảo Nhi, chờ một hồi, liền cầm điện thoại di động lên nhìn một chút, không có động tĩnh. Hắn cảm thấy không nên nóng lòng như vậy, có lẽ là cô đi tắm. Lại qua một hồi, cầm điện thoại di động nhìn một chút, vẫn không có, có thể cô đang làm bài tập. Một giờ đã trôi qua, vẫn không có, có lẽ cô đã ngủ thiếp đi. . . . . .
Hay là cô không nhìn thấy tin nhắn được gửi đến, không có lý nào mình khen cô ấy mà cô ấy lại không chịu trả lời? Có thể là cô ấy không nghe thấy tiếng điện thoại báo có tin nhắn, lại chờ đợi qua mấy tiếng nữa, trời đã gần sáng rồi, có lẽ hôm nay trời sáng nhanh hơn mọi ngày, Tịch Nhan thận trọng cầm