Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tác giả: Bukla

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341387

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1387 lượt.

ường, mình nghĩ cũng chẳng biết phải tiêu thế nào với số tiền nhiều thế.”
Tiểu Thuý hét lên, lao lên giường, tôi nhẹ nhàng ngăn nó lại nói: “Tiểu Thuý, xin lỗi em, anh biết số tiền này họ cho em, nhưng chúng ta thật sự không thể lấy.”
Tiểu Thuý càng hét to: “Em không bảo em cần, em chỉ muốn đếm chúng thôi.”
Đúng đấy, đúng đấy, không lấy tiền thì cũng đếm thử xem sao? Tôi và Tứ Mao cùng lao lên giường, tháo tung từng cọc tiền, sau đó ngồi đếm rành mạch trong niềm sung sướng, chúng tôi vừa cười vừa đếm to, nhẹ nhàng vuốt ve đống tiền sắp không thuộc về chúng tôi.
Tôi cứ thế đếm, bỗng cảm thấy có gì đó khang khác ở đây, không phải, những tờ tiền ở giữa sờ có cảm giác hơi khác. Tôi nhớ mỗi năm lúc nông nhàn, thị trấn chúng tôi thường mời những chuyên gia in tiền giả ở thị trấn Thất Bình đến tập huấn cho chúng tôi về cách nhận biết tiền giả, làm vậy để ngăn chặn hành vi lấy tiền giả trả cho nhân công của mấy ông chủ thầu công trình trọn gói.
Tôi nhìn kỹ lại, đúng là có rất nhiều tiền giả.
Lý Dương đã có ý định đút lót chắc chắn sẽ không dùng tiền giả để đi đút lót, như vậy kẻ nào đã đánh tráo chúng?
Nếu như trả lại đống tiền giả này cho Lý Dương không những không cứu được gia đình Tiểu Nguyệt mà còn làm Lý Dương càng thêm phẫn nộ.
Bây giờ, cách duy nhất là quay trở về thị trấn Thất Bình, nơi có nhiều khả năng là nguồn gốc của đống tiền giả này nhất để điều tra gốc rễ câu chuyện.
Đầu tiên, tôi chỉ định ngấm ngầm một mình đi xem xét tình hình bên thị trấn Thất Bình, nhưng Tiểu Thuý và Tứ Mao lo tôi đi một mình nguy hiểm nên quyết định sẽ đi cùng tôi.
Chúng tôi hẹn nhau sáng sớm hôm sau lên đường, vì Tiểu Thuý không ở cùng chỗ chúng tôi nên chúng tôi phải ngồi đợi nó, không ngờ Tiểu Nguyệt lại đến trước.
Tiểu Nguyệt cầm theo một tập tiền dày đưa cho tôi nói: “Anh Tiểu Cường, bố em bảo em đem tiền thù lao đến trả các anh.”
Mắt tôi sáng quắc lên, tuy tối qua tôi đã được thử thách bằng một đống tiền lớn nhưng hôm nay nhìn thấy tiền tôi vẫn cứ trào lên một niềm rạo rực vui sướng từ đáy lòng.
Đồ ăn có ngon đến mấy ăn nhiều cũng sẽ ngấy, con gái có xinh đến mấy nhìn mãi cũng phát mệt, chỉ có tiền là thứ mà có nhiều đến mấy cũng không chán.
Tiểu Nguyệt cười tít mắt ghé đầu vào tai tôi thì thầm: “Anh Tiểu Cường, bây giờ em đã có của hồi môn, nếu anh… thì em…”
Của hồi môn thì tôi rất thích, nhưng vật phẩm đi kèm thì ăn không tiêu được.
Tiểu Nguyệt thấy chúng tôi chuẩn bị ra ngoài bèn hỏi, tôi tóm tắt đầu đuôi mọi chuyện cho nó nghe, thật tình tôi không muốn Tiểu Nguyệt nhúng tay vào, chỉ một chuyện này thôi cũng đủ để nó và Ngô Đại Thành chuốc thêm rắc rối. Nói cho nó biết cũng là để cho nó biết đường mà chuẩn bị.
Tiểu Nguyệt lấy làm kinh ngạc, vì mọi chuyện không như nó nghĩ, cứ tưởng lấy được tiền của mình về là xong, không ngờ bây giờ mọi thứ còn nguy hiểm và phức tạp hơn trước.
Tiểu Nguyệt nói: “Anh Tiểu Cường, cho em đi cùng các anh với, thêm một chân một tay cũng dễ bề xoay sở hơn.”
Chúng tôi cũng chỉ là đi nghe ngóng xem tình hình tiền giả thế nào, nên chắc cũng không có gì nguy hiểm lắm, Tiểu Nguyệt có đi cùng chắc cũng không sao, đông người kể ra cũng thêm phần náo nhiệt.






Chẳng phải đợi lâu, Tiểu Thuý đã đến, chúng tôi cùng đi tới thị trấn Thất Bình, thị trấn này rất gần thành phố của tỉnh lại có một tuyến xe buýt. Dân thị trấn Tam Thuỷ chúng tôi vừa ghen tị lại vừa ngưỡng mộ tuyến xe ấy, cũng vì có tuyến xe buýt mà dân thị trấn Thất Bình đến thành phố làm ăn thuận tiện hơn chúng tôi rất nhiều. Người dân thị trấn tôi đã góp tiền mang phong bì đến lãnh đạo để họ cũng mở cho thị trấn chúng tôi một tuyến đường như thế. Như vậy sẽ thúc đẩy nền kinh tế thị trấn phát triển mạnh mẽ. Sau đó, phong bì đã gửi đi mà chẳng thấy tăm hơi xe buýt đâu, có người nói lãnh đạo đã cầm tiền rồi nhưng vẫn không chịu thực hiện. Mấy năm nay chuyện ấy rất nhiều, không phải là đã có nữ diễn viên bị người ta sử dụng “quy tắc ngầm” và từ đó không bao giờ được diễn nữa đấy sao? Nhưng cũng có những người giận quá mà đoán rằng người chịu trách nhiệm đưa phong bì đã bỏ vào túi riêng của mình chứ tiền đó không hề đưa đến tay lãnh đạo. Chuyện tranh cãi này cuối cùng vẫn không có hồi kết thúc.
Tuyến đường xe buýt vừa khéo đi qua cửa nhà chị Vũ nên chị hận lắm vì mấy cô gái mà chị lừa gạt đều nhân cái tuyến đường này mà bỏ chạy.
Chúng tôi ngồi xe đến thị trấn Thất Bình, xuống xe ngay cửa nhà chị Vũ, từ xa đã thấy chị ta ngồi trong nhà nhặt rau, nhìn thấy chúng tôi chị ta vừa quan sát người đi cùng tôi vừa lên tiếng: “Tiểu Cường, sao lại đến đây thế này, dạo này làm ăn buôn bán khấm khá chứ?”
Đương nhiên là tôi không nói với chị ta từ lâu tôi không còn buôn bán rồi, nếu không thế nào cũng bị chị ta coi thường. Tôi nói: “Dạo này làm ăn phát đạt lắm, dân thành phố dễ lừa mà.”
Tôi ngó vào trong nhà mà không thấy ai khác bèn hỏi chị Vũ: “Dạo này chị không làm ăn nữa à? Tôi nhớ dạo trước đến nhà chị ngày nào cũng có ngu