Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sorry Sorry

Sorry Sorry

Tác giả: Kim Quốc Đống

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134599

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/599 lượt.

ười ủng hộ đầu tiên.”
Aaron bước đến ôm Lý Tuấn Ninh: “Cậu là người anh em tốt của tớ, nhưng chuyện này không có liên quan gì đến cậu, cậu đừng nhúng tay vào”.






Nụ cười trên môi Lý Tuấn Ninh vụt tắt, cậu gạt tay Aaron ra khỏi người mình rồi nắm lấy tay Aaron, khẽ bóp lại: “Aaron, nếu cậu đã nói như vậy thì tớ nể mặt cậu, bọn mình lại thi đấu với nhau một chút có được không? Nếu cậu thắng thì sẽ như lời cậu nói, chuyện này không liên quan gì đến tớ, nhưng nếu như tớ thắng thì chuyện này nhất định tớ phải quản đến cùng. Vì thằng nhóc Đường Mộc này không xứng với Ngải Mễ!”.
Aaron không hiểu Lý Tuấn Ninh đang nói gì, và thế là Lý Tuấn Ninh lại nhắc lại một lần nữa rất nghiêm túc: “Thằng nhóc Đường Mộc này, không xứng với Ngải Mễ!”.
Đường Mộc bước lên kéo Aaron: “Aaron, chuyện này cứ để tự tớ giải quyết”. Cậu đã nghe thấy những câu Lý Tuấn Ninh nói ban nãy, cảm thấy chuyện này không đơn giản như việc Lý Tuấn Ninh giở trò lưu manh, Lý Tuấn Ninh nói một câu rất đúng, cậu thực sự không xứng với Ngải Mễ. Hoặc giả nói, điều bí mật của mình đã bị Lý Tuấn Ninh biết rồi, tuy nhiên, cậu ta đã biết bằng cách nào nhỉ?
Gần như Aaron không đếm xỉa đến Đường Mộc, cậu nói với Lý Tuấn Ninh: “Lần này bọn mình thi đá phạt đền, được không?”.
Điểm danh xong, bọn họ cùng ra sân bóng. Vì có mặt Aaron, rất nhiều ánh mắt trong trường vốn dành cho Đường Mộc đã chia sang cho Aaron. Nhưng Đường Mộc không ghen tị vì điều đó, càng có nhiều người thấy Aaron đẹp trai, càng chứng tỏ được rằng con mắt của cậu rất chuẩn.
“Tại sao cậu lại không thể thích Lý Tuấn Ninh?” Ngải Mễ nhìn Aaron đầy ẩn ý.
Aaron đã hiểu điều mà Ngải Mễ nói có ý là gì, suýt nữa thì cậu quên chuyện mình đã nói với Ngải Mễ rằng vì mình thích con trai, chính vì thế không thể yêu Ngải Mễ. Suýt nữa thì cậu không kìm được và nói ra sự thật, nhưng vì mẹ đã đồng ý sẽ nhận Ngải Mễ về, đợi thêm vài ngày nữa, dù sao chuyện này, dù là ai, cũng khó có thể chấp nhận ngay lập tức.
“Ngải Mễ, tớ không thích Lý Tuấn Ninh, cậu tin tớ đi.”
“Thực ra không phải là cậu thích con trai đúng không? Cậu hoàn toàn có thể nói với tớ rằng, Ngải Mễ, tớ không thích cậu, cậu hoàn toàn có thể dùng lý do này để từ chối tớ!”
Aaron hất cằm lên: “Lý Tuấn Ninh đến rồi”.
Lần này cậu ta đơn thương độc mã, mang theo một quả bóng, đưa chân sút mạnh từ xa, Aaron lấy chân chặn ngay bóng lại rất chắc chắn.
“Đường Mộc đâu? Cậu ta không đến xem à?” Giọng Lý Tuấn Ninh tỏ rõ vẻ châm biếm. Lúc này trên sân đang có học sinh lớp dưới thi đấu, Lý Tuấn Ninh bước lên chặn bóng lại, cậu giẫm lên quả bóng của các em, cười hì hì nói: “Các chú nghỉ giải lao giữa giờ đi, anh muốn mượn sân một lát, không ai có ý kiến gì chứ?”.
Mọi người đều rất ấm ức, nhưng không ai dám nói năng gì, đành phải tránh sang một bên. Thậm chí Lý Tuấn Ninh còn nói: “Các cậu đừng đi xa nhé, xem bọn anh đá phạt đền, rất hấp dẫn đấy”.
Lúc này Đường Mộc mới quay lại, Ngải Mễ trách: “Đi vệ sinh mà cậu cũng phải mất nhiều thời gian đến vậy?”.
Sắc mặt Đường Mộc không tươi lắm, chỉ hỏi Ngải Mễ: “Cậu thấy tớ có xứng với cậu không?”.
Ngải Mễ không ngờ Đường Mộc lại để tâm đến câu nói của Lý Tuấn Ninh như vậy, cô như khóc dở mếu dở, tình yêu là điều vô lý nhất, việc gì còn phải tính toán xứng hay không xứng.
“Không ngờ, vì tớ mà Aaron phải đối chọi với bạn thân hồi nhỏ của cậu ấy.” Đường Mộc nhìn sân bóng, nói một câu rất ta đây.
Nghe vậy Ngải Mễ chỉ rủa thầm trong bụng, tưởng bở. Cô tin rằng Aaron thi đấu là vì mình, cuộc thi năm xưa, Aaron đã thua trận, lại còn để mất mặt, Ngải Mễ bước đến hôn Lý Tuấn Ninh. Trận đấu hiện tại, Aaron muốn lấy lại danh dự đã mất, và còn tình cảm đang mất dần giữa họ nữa.
Trước đó Ngải Mễ trách hai anh chàng coi cô là món đồ chơi, thực ra trong lòng cô thấy rất vui, cô cho rằng, đây giống như việc hai chàng trai quyết đấu là vì mình. Đối với một cô gái, đây là sự lãng mạn tuyệt vời nhất trên thế giới – chàng trai trẻ mặc áo giáp sắt rất hùng dũng, cưỡi Hãn Huyết bảo mã [Theo truyền thuyết, Hãn Huyết bảo mã là giống ngựa rất hiếm ở Tây Vực, có thể ngày phi ngàn dặm, và có đặc điểm là mồ hôi màu đỏ như máu.'>, tay cầm thanh bảo kiếm khắc lời thề, trèo đèo lội suối vượt qua trăm núi ngàn khe... Thời gian trôi như tên bay, rất nhiều vị anh hùng đều khó đối chọi với trái tim vì bạn mà đập rất dũng cảm... Tiếng vó ngựa dồn dập, cuối cùng ghé sát bên tai, vén tóc mai bạn lên, giọng nói trầm ấm len vào trái tim, anh – đến – cưới – em... Mỗi tiếng đều có một ngôi sao rơi xuống, dùng sự nát thịt tan xương của mình để đổi lại sự kiên cố, vững chắc của tình cảm này...
Aaron đặt bóng lên chấm phạt đền. Cậu ngẩng đầu nhìn Lý Tuấn Ninh, thật sự là rất lạ, cậu chưa bao giờ hận con người này, kể cả hồi còn nhỏ Lý Tuấn Ninh thường xuyên bắt nạt cậu, hoặc hiện nay vẫn ấu trĩ và ngang ngược như vậy, nhưng Aaron vẫn không hận Lý Tuấn Ninh, trong cuộc đời cậu chưa bao giờ hận ai. Số phận, cuộc sống, người thân, tất cả những điều n


Old school Swatch Watches