XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sorry Sorry

Sorry Sorry

Tác giả: Kim Quốc Đống

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134605

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/605 lượt.

n cao, quét một đường vòng cung tuyệt đẹp trên không trung, sau đó rơi vào lưới. Mọi người vỗ tay nhiệt liệt, Aaron đã thắng cuộc, hiện tại mọi sức ép đều dồn lên người Lý Tuấn Ninh.
Chắc là Lý Tuấn Ninh không thể ngờ rằng, sau bao nhiêu năm, Aaron lại tiến bộ nhanh đến vậy, cú sút cuối cùng, chỉ cần có một chút sai lệch là cậu sẽ thua cả trận.
Quả bóng bay về phía cầu môn như đạn pháo, vì tốc độ bóng quá mạnh, Aaron không phản ứng gì. Sau đó, tất cả mọi người đều nghe thấy một tiếng bịch rất lớn, bóng đập vào xà ngang, bật ra!
5:4, Aaron đã thắng cuộc.
Tất cả mọi người đều hoan hô, còn Aaron lại ngượng nghịu cúi đầu.
Lý Tuấn Ninh vẫn bắt tay Aaron rất phong độ, cậu nói với Đường Mộc đứng ở phía xa: “Nhóc ạ, cậu không cần phải lo nữa, tớ nói lời là giữ lời, sẽ không gây phiền hà cho cậu nữa”.
Đường Mộc vẫn mạnh mồm đáp: “Bao giờ cậu thấy hối hận, muốn đến tìm tớ, tớ sẵn sàng đón tiếp”.
Lý Tuấn Ninh không đếm xỉa gì đến Đường Mộc nữa, cậu ta nói với Ngải Mễ: “Mễ Mễ, tớ có một thứ muốn cho cậu xem”.
“Cái gì vậy?”
Lý Tuấn Ninh không nói nữa, cậu nhìn Aaron và Đường Mộc đứng bên cạnh. Nhưng lúc này đây hai chàng trai thông minh không tìm cớ như đi vệ sinh hay gì đó để biết ý đi ra chỗ khác, chúng vẫn đứng nguyên tại chỗ, Aaron vẫn còn đang nhớ lại trận đấu vừa nãy, còn hồn Đường Mộc cũng không nằm trên người cậu.
Mãi cho đến khi Ngải Mễ nói: “Hai cậu tránh ra một lát đi, tớ muốn xem xem bạn Lý Tuấn Ninh cho tớ xem cái gì”.
Lý Tuấn Ninh lại nói: “Có họ ở đây cũng không sao, cái này vốn là của Đường Mộc, chỉ có điều tớ nghĩ cậu ấy sẽ không cho cậu xem đâu”.
Sau đó Lý Tuấn Ninh móc từ trong ba lô ra mấy lá thư.
Trong khoảnh khắc Lý Tuấn Ninh lấy thư ra, Đường Mộc đã trở về với thực tại, cậu đưa tay cướp lấy, Lý Tuấn Ninh đoán cậu sẽ phản ứng như vậy, bèn lấy tay che, chặn Đường Mộc lại.
Lý Tuấn Ninh không hề tỏ ra bực bội, cậu giơ mấy lá thư trong tay lên, cười nói với Ngải Mễ: “Ngải Mễ, cậu coi phản ứng của Đường Mộc kìa, lần này đã có thể xác định độ chân thực và tầm quan trọng của những lá thư này rồi chứ”.
Ngải Mễ đưa tay ra, Lý Tuấn Ninh đặt thư lên tay cô. Lúc này đây Đường Mộc đã nhắm mắt lại một cách tuyệt vọng.
Nhưng cậu lại nghe thấy Ngải Mễ gọi:
“Đường Mộc”.
“Hả?”
Ngải Mễ bước đến nhét đám thư vào tay cậu, chưa bao giờ Đường Mộc nghe thấy cô nói với giọng dịu dàng như vậy: “Đây là đồ của cậu, cậu cất đi”.
“Ê, Ngải Mễ, cậu không đọc sẽ hối hận đấy” Lý Tuấn Ninh đứng bên cạnh sốt sắng.
“Tớ tôn trọng chuyện riêng tư của bạn trai tớ.”
Lý Tuấn Ninh lại cười rất ranh mãnh: “Tớ biết hai người một người muốn đánh, một người muốn được đánh”.
Cậu ta móc từ trong túi ra một tờ giấy: “Tớ mới chỉ đưa cho các cậu phong bì thôi, sau đây tớ xin đọc nội dung của lá thư: Anh ạ, hiện giờ điều mà em có thể xác định không phải là em không thích Ngải Mễ, mà là em mãi mãi sẽ không thể thích một cô gái nào.
Đường Mộc nhắm mắt lại một cách tuyệt vọng.






Người có Lã Bố, ngựa có Xích Thố, “Gay” có Đường Mộc
[Người có Lã Bố, ngựa có Xích Thố (Nhân trung Lữ Bố, mã trung Xích Thố) là câu thành ngữ dùng để chỉ người tài như Lã Bố, ngựa tốt như ngựa Xích Thố thời Tam quốc.'>
Có người nói, là người không được bắt cá hai tay.
Ngải Mễ lại hai lần chết đuối trong một trò đùa hoang đường.
Nếu trên thế giới này có thứ tình cảm, vừa không phải là tình yêu cũng không phải là tình bạn, cũng không phải là tình thân, thì Ngải Mễ có thể nói chuyện yêu đương với Aaron và Đường Mộc. Cô chưa bao giờ nghĩ sẽ được an ủi về mặt thể xác từ cơ thể họ, nhưng họ lại vì bí mật của cơ thể mà gạt cô ra ngoài.
Aaron biết ý của cô, là cô không chịu được nữa, nhưng lại không muốn chủ động cất lời trước, Aaron bèn hỏi: “Sao vậy?”.
“Tớ đang thở dài cho các cô gái trong thiên hạ.”
Aaron biết cô định nói gì, những vẫn giả vờ ngờ nghệch hỏi: “Lẽ nào cậu lên làm chủ tịch Hội phụ nữ rồi à? Tự dưng lại lo cho phụ nữ trong thiên hạ làm gì?”.
“Vì cậu và Đường Mộc mà!”
“Tớ và Đường Mộc làm sao?”
“Các cậu làm sao, còn hỏi tớ mà không biết ngại à, tớ thấy hai cậu đểu giỏi giang như vậy, nhưng lại không thích con gái, cái này làm con gái sao chịu đựng nổi?”
Aaron chi biết cười trừ.
Ngải Mễ nói: “Aaron, có một số điều muốn nghiêm túc hỏi cậu?”.
Aaron đưa tay sờ lên gáy: “Cậu muốn hỏi tớ có tình cảm gì với Đường Mộc hay không chứ gì?”.
“Kinh, Aaron, cậu ghê thật đấy, cái này mà củng bị cậu đoán ra được.”
Aaron lườm cô một cái: “Với đầu óc như cậu, suốt ngày chỉ nghĩ những cái đó thôi!”.
“Ê, cậu bảo cậu thích con trai, trong khi cậu ấy lại là một anh chàng tuyệt vời, tớ nghĩ như vậy có gì là sai ư? Điều này rất hợp tình hợp lý mà.”
“Cậu cảm thấy Đường Mộc rất tuyệt vời à?”
“Ừ, tớ cảm thấy như vậy, người có Lã Bố, ngựa có Xích Thố, “gay” có Đường Mộc!”
Lúc này Aaron đang uống nước, nghe thấy câu nói này của Ngải Mễ liền ho sặc sụa, cười cháy cả nước mắt. “Ngải Mễ, tớ xin cậu đấy,