Tác giả: Kim Quốc Đống
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 134597
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/597 lượt.
tớ xin cậu đấy câu nói kinh điển như thế mà cũng bị cậu lôi ra để ví von.”
“Cậu đừng lảng sang chuyện khác, cậu nói đi, cậu đánh giá thế nào về Đường Mộc?”
“Tớ thấy cậu ấy rất tốt.”
“Có nghĩa là, cậu thích cậu ấy ư?”
“Tớ đâu có nói như vậy.”
“Cậu xem, cậu nói cậu thích con trai, Đường Mộc lại là cậu bạn trội về mọi mặt, tại sao cậu lại không thích cậu ấy chứ?”
“Nói là nói như vậy, nhưng cái chuyện thích này không thể suy diễn như vậy. Người mà chúng ta cần gặp không phải là người tốt, mà là người phù hợp.”
Nói xong câu này, Aaron liền nhìn thấy Ngải Mễ cười rất ranh mãnh, quả nhiên Ngải Mễ liền nói: “Nếu nói như vậy thì cậu vẫn thích con gái đúng không?”.
Quả nhiên Ngải Mễ vẫn không chịu buông tha.
Vòng đi vòng lại, dù đi bao xa, vẫn không thoát khỏi lòng bàn tay của Aaron. Cô tưởng rằng mình trốn được đi rất xa, bỏ cậu lại ở phía chân trời, nhưng khi mặt trời lên cao, cậu cũng dâng lên cao, mọi sự bỏ chạy, di dời, trèo đèo lội suối của cô đều không thoát khỏi ánh mắt của cậu. Núi sông đất trời, đều không thắng nổi giọt nước mắt đó dưới mắt cậu.
“Aaron, cậu không được nói dối tớ.”
“Tớ không nói dối cậu.”
“Cậu đã bao giờ xem một đoạn phim nói rằng, nếu nói dối sẽ phải nuốt một nghìn cái kim chưa?”
“Hình như cậu rất muốn tớ biến thành con nhím thì phải.”
“Aaron, cậu không thích tớ, tớ sẵn sàng chấp nhận, nhưng nếu cậu lừa dối tớ, tớ sẽ không tha thứ cho cậu đâu.”
“Tớ không lừa cậu đâu, Ngải Mễ ạ.”
“Cậu thề chứ?”
“Ừ, tớ thề.”
Hai đứa bàn bạc với nhau, dù sao cũng đang ở căn hộ Đường Mộc thuê, tình hình hiện nay, dường như giọng khách át giọng chủ, vẫn nên mời anh chàng Đường Mộc trong “người có Lã Bố, ngựa có Xích Thố, “gay” có Đường Mộc” quay về. Vậy sẽ để ai đi mời đây? Ngải Mễ không đi được, dù sao xảy ra chuyện này, vẫn thấy ngại, vậy thì chỉ còn Aaron mà thôi.
“Tớ không đi.” Nhưng Aaron cũng không chịu.
“Tại sao?”
“Bọn tớ đều là... cái đó, không tiện lắm.”
“Xem ra là cậu có tình ý với Đường Mộc nhỉ, nếu không cậu sẽ không lăn tăn nhiều như vậy.”
“Tùy cậu thích nói gì thì nói, kiểu gì thì chuyện này tớ cũng không đi đâu.” Xem ra thực sự Aaron không muốn đi.
Chúng đã đợi một tuần, Đường Mộc vẫn không có ý định quay về như hôm cậu ta nói, cứ để thế này, sự việc sẽ càng ngày càng bất bình thường, thế thì ai sẽ là người đi nói với Đường Mộc đây.
Và thế là người này đã tự mình mò đến.
Cũng là vì mái tóc ba màu của Ngải Mễ khiến cô giáo chủ nhiệm không thể chịu được nữa, cô đã truyền tải thông điệp cuối cùng đến Ngải Mễ, nếu ngày mai tóc vẫn không biến thành màu đen thì đừng đến lớp nữa. Trước thông điệp của cô giáo chủ nhiệm, Ngải Mễ đành phải khuất phục, người thu dọn hiện trường vẫn phải là người đã bày ra hiện trường, Ngải Mễ bèn đến tìm Tư Nhiên.
Nhân viên phục vụ mỉm cười chào đón Ngải Mễ: “Chào em, hôm nay em đến đây là để...”.
“A, em muốn nhuộm tóc thành màu đen.”
“Anh thấy để thế này rất đẹp, rất có cá tính.”
“Cô giáo của em lại không thấy như vậy.”
“Ô, em vẫn còn đang là học sinh à, em có quen người tạo mẫu tóc nào không?”
Ngải Mễ đang định trả lời, đúng lúc Tư Nhiên đi qua, trên tay anh đang cầm một bát thuốc nhuộm, nhìn là biết chuẩn bị nhuộm tóc cho ai, nhìn thấy Ngải Mễ, anh vội bước ngay đến.
“Ngải Mễ!”
“Hi.” Ngải Mễ cũng vui vẻ đáp lời, đương nhiên là cô biết Tư Nhiên đã trở thành nhóm trưởng của salon này, với thân phận này mà vẫn chạy đến chào mình, khiến cô cảm thấy oai hơn rất nhiều trước mặt nhân viên phục vụ.
Tư Nhiên dẫn Ngải Mễ tìm một chỗ ngồi xuống, gọi nhân viên phục vụ mang một chai nước ngọt đến: “Hôm nay em đến định làm gì vậy?”.
“Trường không cho mang bộ tóc ba màu như thế này, cô giáo bắt em phải nhuộm trở lại màu đen.”
“Ồ, thật là tiếc nhỉ.”
Họ đang ngồi nói chuyện, thì có người đến gọi Tư Nhiên: “Ai sẽ bôi thuốc cho cô Trương đây?”.
Ngải Mễ vội nói: “Anh cứ bận việc của anh đi, em đợi một chút cũng được”. Cô nói thật lòng, nhưng Tư Nhiên lại gọi người vừa nãy đến: “Thuốc anh đã pha sẵn rồi, em bôi đi, cứ nói là anh không cho em cơ hội, hôm nay em thử tay nghề đi nhé”.
Nhân viên phục vụ quay đi, nét mặt lộ rõ vẻ cảm kích. Ngải Mễ chứng kiến từ đầu đến cuối, bèn trêu: “Hóa ra anh đã bắt đầu có đồ đệ rồi đấy”.
Tư Nhiên chỉ cười, anh nói: “Em nhuộm tóc liên tục như vậy sẽ khiến tóc bị tổn thương rất lớn, lát nữa anh sẽ dưỡng cho em”.
Ngải Mễ vội lắc đầu: “Không đâu, dưỡng đắt lắm”.
“Anh tặng em!”
Ngải Mễ vẫn lắc đầu: “Không được không được, sao có thể làm như vậy”.
Tư Nhiên liếc xung quanh, nén giọng nói: “Anh nói cho em biết nhé, giá nhập của những thứ này rẻ vô cùng”.
“Ồ, hóa ra là như vậy à.” Ngải Mễ tỏ vẻ chợt hiểu ra vấn đề.
Họ đang nói chuyện vui vẻ, anh chàng ban nãy lại quay lại, nét mặt tỏ vẻ ngại ngùng: “Cô Trương cứ đòi anh bôi thuốc cho cô ấy”.
Tư Nhiên hùng hổ: “Không thấy tôi đang bận hay sao?”.
“Cô Trương nói, anh cứ làm cho cô ấy xong rồi chăm sóc khách hàng mới.”
Tư Nhiên bực bội: “Ai bảo bạn ấy là khách hàng mới, tôi