Tác giả: Kim Quốc Đống
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 134598
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/598 lượt.
bày một mưu nhỏ, chỉ có điều không ngờ rằng, mọi việc lại thuận lợi như vậy, tất cả đều diễn ra như những gì Ngải Mễ nghĩ, nhưng Ngải Mễ lại cảm thấy hơi ấm ức.
Không ngôn từ nào có thể miêu tả vẻ hạnh phúc trên khuôn mặt Đường Mộc.
Nếu hiện giờ cô có được một giây, được làm Đường Mộc một lần, thì cô cảm thấy kiếp này không còn điều gì đáng tiếc nữa.
Aaron mở mắt ra, trong mắt hằn lên những tia máu đỏ, cậu ngáp lớn định vươn vai, nhưng lại phát hiện ra cánh tay còn lại bị Đường Mộc gối lên. Ngải Mễ đã nhìn thấy hết, cô mỉm cười nói: “Các cậu cứ dậy từ từ, tớ đi chuẩn bị đồ ăn sáng cho các cậu”.
Bữa sáng mà Ngải Mễ chuẩn bị rất đơn giản, cũng chỉ là sữa đậu nành và quẩy, nhưng lại khiến người ta cảm thấy thịnh soạn. Aaron còn đang đánh răng rửa mặt, Đường Mộc và Ngải Mễ ngồi vào bàn trước. Hôm nay dường như Đường Mộc rất thèm ăn, đáng lẽ bữa sáng cậu đòi uống sữa ăn bánh ngọt nhưng hôm nay cũng ăn cả quẩy.
“Đêm qua có vẻ ngủ ngon quá nhỉ.” Ngải Mễ cười nói.
“Cái này cũng phát hiện ra được hả?”
“Đúng vậy, tớ phát hiện ra được.”
Đường Mộc có vẻ ngại ngùng, cậu đành phải lảng sang chủ đề khác: “Cậu không thấy ngại khi nói đến chuyện hôm qua à, cậu có biết tối qua cậu uống say mèm không, người thì nặng, tớ và Aaron không kéo được”.
Lúc này Aaron cũng đã ngồi xuống: “Cậu không được chê con gái nặng đâu, sẽ chết rất thảm đấy”.
Aaron vừa vào, Đường Mộc liền dồn mọi sự chú ý vào người cậu, nhìn cậu chăm chú, bất giác đưa tay ra lau miệng cho Aaron: “Đánh răng cũng không biết lau sạch”.
Aaron cũng không né tránh, để mặc Đường Mộc lau bọt kem đánh răng dính trên miệng.
Ngải Mễ đứng bên cạnh vỗ tay cười: “Ôi ôi, người tớ mềm nhũn rồi đây này, tớ không thể nhìn được nữa”.
“Ngải Mễ cũng biết rồi à? Tớ và Đường Mộc…” Aaron chủ động nhắc lại chuyện này.
Ngải Mễ liền gật đầu.
“Hai cậu được ở bên nhau, tớ thực sự rất vui”.
“Cậu vui là được rồi.”
“Dở hơi à, cứ như để làm cho tớ vui, bọn cậu mới ở bên nhau vậy.”
Aaron và Đường Mộc đã ở bên nhau rồi. Rất nhiều lần Ngải Mễ tưởng mình bị thần kinh, nhưng thực tế lại đúng như vậy.
Hôm nay ban ngày bình an vô sự, nhưng đến tốỉ, ăn xong, người nào về phòng người ấy làm bài tập. Hồi đầu Đường Mộc đều sang quấy rầy Ngải Mễ, vì cậu làm bài tập rất kém, rất nhiều câu phải hỏi, có lúc Ngải Mễ nổi cáu, đuổi cậu đi, cậu liền sang gõ cửa phòng Aaron, lần nào Aaron cũng giúp cậu.
Nhưng hôm nay, Đường Mộc lại ngồi yên. Dù thât sự có nhiều câu muốn hỏi, nhưng cậu cũng không dám đi hỏi.
12 giờ đêm, đèn trong phòng cậu vẫn sáng,
Ngải Mễ xuống tầng đi vệ sinh, bước đến đứng trước cửa. Cô không biết tại sao mình lại bước đến, nếu như chân cô biết nói, chắc chắc cô sẽ ép nó phải đưa ra một câu trả lời. Mặc dù con gái hay tò mò vào chuyện linh tinh, nhưng cô như thế này không hay lắm. Đột nhiên cô bừng tỉnh, định bỏ đi thì lại gặp ngay Aaron mở cửa ra, như chuẩn bị đi vệ sinh.
Cậu nhìn thấy Ngải Mễ đứng đó, cũng đã hiểu được phần nào, nhưng vẫn hỏi đùa một câu: “Ngải Mễ, cậu mộng du à?”.
Ngải Mễ không có tâm trạng nào để đùa: “Tại sao cậu không vào phòng Đường Mộc?”.
“Tại sao tớ phải vào phòng Đường Mộc?”
“Cậu tự trả lời tại sao cậu phải vào phòng Đường Mộc.”
Aaron nhìn Ngải Mễ một cái, cậu không thích vẻ hùng hổ như thế này của cô, nhưng lại cũng thấy thương khi cô quan tâm thực sự đến mình.
“Ngải Mễ, cậu đừng nghĩ linh tinh!”
“Tớ nghĩ linh tinh gì chứ?!” Ngải Mễ thấy hơi lạ, suy nghĩ của mình, tại sao lại bị Aaron đoán trúng nhỉ.
Lúc này đây Đường Mộc cũng đẩy cửa ra, vẻ mặt rất không hài lòng: “Các cậu sao vậy, đứng trước cửa phòng tớ cãi nhau, làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của tớ”.
Cậu đẩy Aaron một cái: “Aaron đáng chết, có phải cậu nhờ Ngải Mễ đến năn nhỉ tớ, để tớ cho phép cậu sang phòng tớ ngủ không, tớ không chịu nổi tiếng ngáy của cậu đâu!”.
Hóa ra là như vậy, tại mình đã nghĩ linh tinh, Ngải Mễ đã yên tâm hơn, cô cũng nổi xung với Aaron: “Tớ nói cho cậu biết, cậu không được bắt nạt Đường Mộc đâu đấy, dù gì thì Đường Mộc cũng là bạn trai cũ của tớ!”.
“Đúng đúng đúng!” Đường Mộc bước đến khoác tay Ngải Mễ, “Ngải Mễ à, sau này bọn mình phải tác chiến với nhau, cùng chống lại kẻ xấu Aaron mới được”.
Ngải Mễ quay về chiếc tổ nhỏ của cô rồi, Aaron nói với Đường Mộc: “Cảm ơn cậu”.
“Không có gì.” Nét mặt Đường Mộc lại chuyển sang vẻ lạnh lùng, quay vào phòng, khóa cửa lại.
Cậu tựa lưng vào cửa, từ từ trượt người xuống, mãi cho đên khi ngồi bệt xuống đất. Cậu thấy hơi hối hận, nếu như vừa nãy trước mặt Ngải Mễ mình bảo Aaron sang ngủ cùng, Aaron cũng sẽ đồng ý. Nhưng nếu làm như vậy, chắc Aaron sẽ không vui.
Lúc đó cậu cũng chỉ yêu cầu, một đêm, Aaron ôm mình ngủ. Nhưng ai chẳng có lòng tham, lúc đó cậu nghĩ, có được một đêm, kiếp này cũng không có gì nuối tiếc nữa, nhưng sau khi một đêm trôi qua, trong lòng lại muốn có đêm thứ hai. Chỉ có điều lần thứ hai, cậu thực sự không có đủ can đảm và không có mặt mũi nào để nói ra.
Bản thân Đường Mộc cũng không thể ngờ rằng, sau đó không lâu, điều