Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sorry Sorry

Sorry Sorry

Tác giả: Kim Quốc Đống

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134596

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/596 lượt.

nói cho cậu biết, khi bạn ấy đến đây làm tóc, tôi mới chỉ là nhân viên gội đầu mà thôi”.
Nhân viên phục vụ không nói gì nữa. Thực ra anh ta là người chịu oan nhiều nhất, cả hai đầu đều không được đắc tội, hai đầu đều lấy anh ta ra để trút bực. Một lát sau nhân viên phục vụ lại quay lại, đi sau là chủ salon.
“Tư Nhiên, tại sao em lại quên cô Trương người đã thương em nhiều như vậy!” Quả thật, dù là cửa hàng hay Tư Nhiên đều kiếm được không ít tiền từ cô Trương, vài ba hôm cô lại nhuộm tóc, hấp tóc, dưỡng tóc, tiền tip cho Tư Nhiên mỗi lần cũng phải một, hai trăm tệ. Tư Nhiên làm như vậy cũng có phần vong ân bội nghĩa.
Trước mặt chủ, Tư Nhiên vẫn ân cần nói: “Ông chủ, thuốc em đã pha ổn rồi, chỉ còn mỗi việc bôi thuốc, ai chẳng làm được”.
“Nhưng người ta chỉ đích danh muốn cậu làm, nếu là người bình thường, cậu nói cậu bận thì cũng không nói làm gì, đằng này lại là cô Trương, chúng ta không được để mất lòng.”
Cuối cùng Ngải Mễ lên tiếng: “Anh Tư Nhiên, anh cứ làm cho cô Trương trước đi!”.
“Thôi được, em ngồi đây đọc báo nhé, anh vào một lát rồi quay ra ngay.” Tư Nhiên không muốn rời, hồn vẫn để ở chỗ Ngải Mễ.
Cậu nhân viên phục vụ đứng ở cửa đón khách liền bắt chuyện với Ngải Mễ.
“Chị rất thân với anh Tư Nhiên nhỉ?”
“Cũng tạm.”
“Chị là bạn gái của anh ấy à?”
“Đâu có, sao lại nói như vậy?”
“Vì chưa bao giờ nhìn thấy anh Tư Nhiên nhiệt tình với ai như vậy.”
“Ha ha.”
Ngải Mễ không có cảm nhận gì nhiều về chuyện nhiệt tình hay không nhiệt tình, nhưng qua chuyện vừa rồi Ngải Mễ lại thấy được sự trọng nghĩa của anh, một suy nghĩ lướt qua đầu cô, bảo Tư Nhiên đến nhà Đường Mộc một chuyến, mời cậu ấy về, đây có phải là một ý tưởng hay không nhỉ?!
Tư Nhiên quay lại, liên tục xin lỗi Ngải Mễ, Ngải Mễ liền tranh thủ ngay thời cơ nói: “Nếu anh thực sự cảm thấy áy náy thì anh giúp em một việc nhé”. Cô biết, dù cô bắt Tư Nhiên nhảy vào lửa, anh cũng sẽ đồng ý. Tình yêu có thể dễ dàng hủy hoại một con người, cũng có thể khiến một con người trở nên vô cùng mạnh mẽ.
Đường Mộc đoán rằng Aaron và Ngải Mễ sẽ đến mời mình về, nhưng không thể nghĩ được rằng viên sứ giả lại là Tư Nhiên.
Cậu mở cửa, nhìn thấy Tư Nhiên đứng trước cửa, Đường Mộc quay đầu lại nhìn vào trong nhà gọi: “Lệ Lệ, Tư Nhiên đến tìm chị này”.
Nhưng Lệ Lệ đang chăm chú nấu nướng trong bếp, không nghe thấy tiếng Đường Mộc gọi.
Đường Mộc ngoái cổ định gọi tiếp, Tư Nhiên liền kéo Đường Mộc lại: “Anh đến tìm em”.
“Đến tìm em?”
“Đúng vậy, anh đi thẳng vào vấn đề nhé, Aaron và Ngải Mễ muốn em quay về.”
“Các cậy ấy đã kể hết chuyện cho anh nghe rồi à?” Đường Mộc không kìm được bèn thốt lên.
“Đúng vậy.” Tư Nhiên thấy rất lạ, tại sao phản ứng của Đường Mộc lại mạnh như vậy. “Đường Mộc à, anh thấy Ngải Mễ và Aaron chỉ vì không cẩn thận nên mới lấy sữa rửa mặt của em làm dầu gội đầu thôi mà, em cũng không cần thiết phải giận dữ như vậy, lại còn tuyên bố về nhà mẹ ở một tuần, em xem, hiện giờ em về đã gần nửa tháng, đến lúc phải quay về rồi!”
Cuối cùng Đường Mộc đã yên tâm, Ngải Mễ và Aaron hay thật, lại bịa ra một lý do đáng yêu nhưng rất mang phong cách Đường Mộc như vậy. Được, thôi, nể tình họ không bán đứng mình trước mặt Tư Nhiên, đồng ý với lời yêu cầu của họ vậy. Cậu thầm nghĩ.
“Muốn em về cũng được, nhưng anh phải đồng ý với em một chuyện.” Đường Mộc ưỡn ẹo nói.
Tư Nhiên nhìn nét mặt cậu, cảm thấy chắc không phải là chuyện gì hay ho, nhưng anh vẫn vui vẻ đồng ý: “Em nói đi!”.
“Em có thể sờ mặt anh một chút được không?” Kể từ lần đầu tiên gặp mặt, Đường Mộc đã không quên nước da mịn màng của Tư Nhiên, lúc này đây cậu đã nắm ngay lấy cơ hội, nhất định không được để lỡ.
Tư Nhiên cảm thấy đầu óc hơi quay cuồng, anh vịn tay vào tường đứng cho vững, hiên ngang lẫm liệt nói: “Cậu nói lời phải giữ lời đây, sờ đi!”.
Anh trân trân nhìn Đường Mộc đưa tay về phía mình, sau đó thấy Đường Mộc mềm nhũn người ra một lát.
Tư Nhiên vân giữ nguyên vẻ cứng rắn nói chuyện với cậu ta: “Ngải Mễ nhuộm tóc trở lại như cũ rồi”.
“Hả, không phải Ngải Mễ...” Đường Mộc lẩm bẩm.
“À, đừng nói với chị là anh đến nhé, anh vẫn còn bận nhiều việc ở cửa hàng, nên không vào chào chị ấy nữa.”
“Vâng.”
Đường Mộc quay về, như người khải hoàn, cậu đã nhận được sự chào đón nhiệt liệt của Aaron và Ngải Mễ. Trên cửa cậu nhìn thấy Ngải Mễ và Aaron dán một tờ giấy dó, bên trên có viết: “Người có Lã Bố, ngựa có Xích Thố”. Cậu hiểu hai người tâng bốc mình, đương nhiên cậu không biết sau câu này còn có một câu “Gay có Đường Mộc”.
Hôm nay Aaron đích thân vào bếp nấu cơm Ngải Mễ thì đi mua một chai rượu vang, ba đứa cùng nâng ly.
Ngải Mễ nói: “Đường Mộc, cậu rất dũng cảm, bọn tớ muốn mời cậu một ly”.
Aaron chỉ gật đầu phụ họa. Đường Mộc thầm nghĩ, hồ ly đã bị lộ đuôi rồi, lại còn được khen là dũng cảm, thế giới này cũng thật thần kỳ.
Ly được cụng vào nhau, phát ra tiếng cạch.
Mọi người đều một hơi uống cạn.
Ngải Mễ lại nói: “Vì Đường Mộc, tớ muốn tặng cho cậu một món quà nhỏ”.
“Hả, là gì vậy?”