Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sorry Sorry

Sorry Sorry

Tác giả: Kim Quốc Đống

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134616

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/616 lượt.

cũng là một sức mạnh đó sao? Nếu thực sự cậu cảm thấy rất ấm ức thì cậu có thể rút lui mà.” Lý Tuấn Ninh nói một cách vô liêm sỉ.
Aaron hằm hằm chạy về lớp, Đường Mộc đến hỏi cậu, cậu nói sơ qua tình hình, Đường Mộc nghiêng đầu nghĩ một lát nói: “Bọn mình có thể ra chợ việc làm để tìm mà!”.
Câu này khiến Aaron phải bật cười, cậu đang định nói cho Đường Mộc nghe lời giao kèo giữa mình và Lý Tuấn Ninh, nhưng ngẫm nghĩ lại thấy làm như thế cũng chỉ gây rắc rối cho Đường Mộc, thế thì một mình tự chịu vậy.
Tiếp sau đó Lý Tuấn Ninh đã thông báo việc chia bảng, lớp của cậu ta và lớp của Aaron nằm ở hai bảng, cũng có nghĩa là, cậu ta chuẩn bị gặp Aaron ở trận chung kết. Để Aaron thua ở bước cuối cùng, đây có lẽ là mưu kế của Lý Tuấn Ninh.
Có thể nhiều năm sau, chúng ngoái đầu nhìn lại, tự mình cũng cảm thấy rất kỳ quặc, họ đấu đá nhau vì một trận thi đấu bóng đá của trường, chúng lại có thể móc nối tình yêu với bóng đá.
Tuổi trẻ thật là tuyệt, tình yêu thật là tuyệt, tình yêu của tuổi trẻ, bao giờ cũng như nhảy vào biển lửa chứ không theo một trật tự nào cả.
Trận đấu bảng đã diễn ra yên ả, dựa vào tài năng của Aaron, lớp cậu thắng cả ba trận, lọt vào vòng trong từ rất sớm. Mặt khác, Lý Tuấn Ninh cũng đã lặp lại câu chuyện thần kỳ của Aaron. Thậm chí hai đứa còn theo sát nhau trong bảng cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất, không thua kém gì nhiều. Aaron đã đi xem trận đấu của lớp Lý Tuấn Ninh, muốn xem xem rốt cục cậu ta mời cầu thủ ngoài nào vào, nhưng xem ra Lý Tuấn Ninh vẫn giấu kín, trên sân không thấy xuất hiện gương mặt của cầu thủ ngoài, chắc là trong trận chung kết, cậu ta mới sử dụng như một kỳ binh.
Đường Mộc và Ngải Mễ là những cổ động viên trung thành nhất của Aaron trên sân, Ngải Mễ cũng không biết lời giao kèo giữa Aaron và Lý Tuấn Ninh, nếu chuyện này bị cô biết được, chắc là cô sẽ nổi trận lôi đình. Vì bảo vệ Ngải Mễ mà Aaron đã đi rất nhiều đường vòng, thực sự cậu không được phép thua.
Từ trước đến nay Đường Mộc chưa bao giờ chăm chú xem bóng đá như vậy, khi diễn ra trận đấu cuối cùng của vòng bảng, sau khi Aaron đá bóng vào lưới, đột nhiên cậu nói với Ngải Mễ: “Tớ phát hiện ra lúc đá bóng là lúc Aaron vui nhất”.
“Vớ vẩn. Giống như lúc cậu trang điểm, là lúc cậu hạnh phúc nhất chứ gì?”
Ngải Mễ nói trúng tim đen Đường Mộc, cậu liền cuống lên: “Ê! Tớ đâu có trang điểm? Tớ đã nói với cậu hàng trăm hàng nghìn lần rồi, đó là tớ chăm sóc da chứ không phải trang điểm!”.
“Đúng rồi, Đường Mộc, cậu còn nhớ lần trước Aaron thi đấu với Lý Tuấn Ninh, lời giao kèo đó của bọn mình...”
“Quên rồi, quên rồi.” Đường Mộc hơi mềm lòng, tạ ơn trời đất, cuối cùng Ngải Mễ đã nhớ ra chuyện này.
Trận đấu cuối cùng của vòng đấu bảng, Aaron đã lập hattrick, thời gian còn lại của trận đấu diễn ra thật vô vị. Sau khi đá vào quả thứ ba, Aaron liền bước về phía Đường Mộc và Ngải Mễ, Aaron vẫy tay gọi Đường Mộc, Đường Mộc đứng dậy, vội vàng đưa nước uống cho cậu.
Aaron lắc đầu, thở hổn hển nói với Đường Mộc: “Cậu lên đây một chút”.
“Hả?” Đường Mộc giật bắn người. “Cậu lên đây một chút” có nghĩa là gì nhỉ? Ngải Mễ nhìn chúng với vẻ rất hào hứng.
Aaron vẫy tay gọi một cậu bạn trong đội mình đến: “Hê, cậu và Đường Mộc đổi cho nhau đi”.
Dần dần Đường Mộc đã phần nào hiểu ra vấn đề: “Cậu.. . cậu bảo tớ, vào đá ư?”.
Aaron lau mồ hôi, gật đầu với vẻ rất hào hứng: “Đúng vậy, lẽ nào cậu không muốn thi đấu cùng tớ hay sao?”.
Lúc này đây Ngải Mễ cũng đã lên tiếng, cô đẩy Đường Mộc một cái: “Aaron bảo cậu vào đá với cậu ấy kìa”.
Hóa ra là lời đề nghị này, vậy mà cậu lại vẫn do dự! Lúc Đường Mộc chạy vội vã vào sân, lòng vẫn nghĩ thầm, nếu mình mời Aaron cùng chăm sóc da thì cậu ấy có đồng ý không nhỉ.
Đường Mộc vào sân, rất nhiều cô gái bắt đầu kêu lớn, cậu thầm tự đắc, hóa ra mình cũng rất quyến rũ. Chỉ có điều ở trên sân, cậu cảm thấy chân và tay đều không phải là của mình, đặt ở đâu cũng vướng víu. Mọi người xung quanh chạy qua chạy lại, chỉ có cậu hoàn toàn không có cảm giác về phương hưóng.
Cậu loáng thoáng nghe thấy Aaron gọi tên cậu.
“Đường Mộc! Đón bóng!”
Sau đó quả bóng đó lại lăn về phía Đường Mộc. Quả bóng này Aaron chuyền riêng cho Đường Mộc, chuyền cũng không mạnh, tốc độ bóng cũng không nhanh, nhưng đây là lần đầu tiên Đường Mộc đá bóng, một quả bóng lăn đến, cậu nhấc chân lên và đá theo phản xạ. Cậu đá bằng mũi bàn chân, bóng bay cao tạo thành một hình vòng cung rất đẹp, cuối cùng bay thẳng vào mặt Ngải Mễ giữa những tiếng la hét lón, Ngải Mễ kêu lớn rồi ngã vật xuống.
Ngoài Đường Mộc sững sờ đứng nguyên tại chỗ, tất cả đều chạy về phía Ngải Mễ. Cậu nghe thấy giọng sốt sắng của Aaron: “Ngải Mễ, cậu không sao chứ, không sao chứ?”.
Ngải Mễ ôm mặt, không nói được gì, Aaron quay đầu lại, rõ ràng là đang tìm Đường Mộc, cậu gọi lớn: “Đường Mộc, mau lại đây giúp một tay”.
Rõ ràng là cậu dồn hết mọi tâm trí vào Ngải Mễ, không còn đầu óc nào để trách Đường Mộc. Lúc này đây Đường Mộc mới vội vàng chạy đến. Aaron ngồi xuống, cậu liền giúp chuyển Ngải Mễ lên lưng