Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sorry Sorry

Sorry Sorry

Tác giả: Kim Quốc Đống

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134618

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/618 lượt.

g nhận ra Tư Nhiên rất thích Ngải Mễ à?” Đường Mộc hỏi Aaron bằng giọng rất nghiêm túc.
Aaron gật đầu, cái này, ai cũng có thể nhận ra chứ nhỉ?
Đường Mộc nói tiếp: “Lần đầu tiên đưa Ngải Mễ đi cắt tóc, tớ đã phát hiện ra rồi”.
“Nhưng điều quan trọng nhất là, Ngải Mễ có thích hay không?”






“Ừ, tớ chỉ nghĩ là, hay là để Tư Nhiên đến đóng kịch, không phải Lý Tuấn Ninh đã nói rồi đó sao, nếu như có một người như thế, cậu ta sẽ rút lui.” Cuối cùng Đường Mộc đã nói ra suy nghĩ của mình.
Aaron ghé lại gần hơn, Đường Mộc không biết cậu chuẩn bị làm gì.
“Đường Mộc, cậu hãy nhìn vào mắt tớ.”
“Ừ.” Đường Mộc đã nhìn vào mắt cậu ta rồi, mắt cậu ta đẹp biết bao.
Kết quả không phải Aaron hôn Đường Mộc như cậu ta tướng, Aaron chỉ nói bằng giọng hết sức nghiêm túc: “Đường Mộc, tớ biết là cậu cũng tốt với Ngải Mễ, nhưng chúng ta đã đóng quá nhiều vở kịch, chúng ta không thể đóng tiếp nữa. Nếu Ngải Mễ thích Tư Nhiên, tớ sẽ giơ cả hai tay tán thành, nhưng tớ không muốn Ngải Mễ bị tổn thương lần nữa, tớ thực sự không muốn nữa”.
Bọn họ ngồi ở phòng khách nói chuyện một lát sau đó ai về phòng người nấy. Lúc về phòng, Đường Mộc ra hiệu với Ngải Mễ, nếu Lý Tuấn Ninh quấy rối cô thì phòng cậu lúc nào cũng chào đón cô đến ngủ.
Dạo này Aaron thường đứng trước cửa sổ ngắm bầu trời, hôm nay cũng không ngoại lệ.
“Cậu cứ giả vờ tư lự đi.” Đường Mộc châm chọc.
“Tớ không giả vờ... Tớ đang nghĩ một chuyện.”
“Chuyện gì vậy? Nói với tớ được không?”
Aaron lắc đầu, cậu bắt chước lời thoại trong phim nói: “Biết càng ít, càng an toàn, cậu ngủ trước đi, tớ sang nói chuyện với Lý Tuấn Ninh”.
Đường Mộc liền tỏ ra không vui: “Đi đi, đi đi, tốt nhât là cậu ngủ luôn ở đó”.
“Thần kinh!”
Aaron sang gõ cửa phòng Lý Tuấn Ninh cậu ta liền ra mở cửa ngay.
“Tớ còn sợ làm ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của cậu.” Aaron nói.
“Đâu có, đâu có, tớ đang đợi cậu sang mà.” Lý Tuấn Ninh làm động tác “mời”, để Aaron vào phòng. Mặc dù phòng Lý Tuấn Ninh chỉ được ngăn cách với phòng Đường Mộc bằng một bức tường nhưng cách bài trí bên trong lại khác hoàn toàn, phòng Đường Mộc thực sự không giống với phòng của con trai, còn phòng Lý Tuấn Ninh lại quá giống phòng con trai. Chính vì thế Aaron cũng không nề hà gi mà ngồi ngay lên giường Lý Tuấn Ninh.
“Sang tìm tớ có chuyện gì vậy?” Lý Tuấn Ninh ngồi xuống cạnh Aaron.
Aaron không trả lời cậu ngay: “Thế cậu đợi tớ sang đây làm gì vậy?”.
“Ha ha, tớ cũng đoán, nhưng không chắc là cậu sẽ sang thật, nếu không tớ đã thành Gia Cát Lượng rồi.”
“Thế thì tớ nói luôn nhé, vừa nãy cậu nói đến chuyện thi đấu bóng đá, tớ liền nghĩ, hay là bọn mình lại thi với nhau.”
Lý Tuấn Ninh bị Aaron nói trúng những điều cậu đang nghĩ, bèn bật cười: “Ha ha, cậu nói tiếp đi, thi với nhau, rồi sao nữa?”.
“Cậu biết là tớ muốn nói gì.”
“Tớ vẫn muốn cậu tự mình nói ra.”
“Được, nếu lớp bọn tớ thắng cuộc thì mời cậu chuyển đi chỗ khác, từ nay không được quấy rối Ngải Mễ nữa. Nếu như lớp các cậu thắng thì từ nay trở đi tớ sẽ không can thiệp vào chuyện của cậu và Ngải Mễ nữa.” Aaron nói liền một hơi.
Lý Tuấn Ninh lắc đầu liên tục: “Cái này bất công quá!”.
“Nhưng tớ không thể nói, nếu như lớp các cậu thắng thì tớ sẽ gả Ngải Mễ cho cậu đúng không? Nếu cậu yêu Ngải Mễ thật thì cậu cần phải biết rằng, cô ấy là con người, không phải là đồ vật.”
“Tớ biết, tớ biết, thế này nhé, nếu lớp tớ thắng thì cậu nhất định phải dốc lòng giúp tớ theo đuổi Ngải Mễ, có được không?”
Aaron nghĩ một lát, sau đó cậu đưa tay ra, vỗ vào mu bàn tay Lý Tuấn Ninh: “Được, tớ đồng ý”.
Lý Tuấn Ninh lấy bàn tay kia vỗ lên mu bàn tay của Aaron: “Aaron à, lần này cậu phải cố gắng lên, nếu không sau này có khi phải gọi tớ là em rể đấy”.
“Việc này thì cậu yên tâm, tớ sẽ cố gắng.”
Ngày hôm sau Aaron lấy được thể lệ thi đấu, cậu cũng không xem kỹ, những quy định về thi đấu bóng đá cậu đã thuộc làu từ lâu. Chỉ có Đường Mộc là cảm thấy mới mẻ, mang ra nghiên cứu một hồi, lúc hết giờ lại chạy đến hỏi Aaron.
“Aaron này, ở đây nói, mỗi lớp có thể mời một cầu thủ ngoài, cầu thủ ngoài là gì? Có phải là nói người hoàn toàn không hiểu về bóng đá như tớ là cầu thủ ngoài hay không?”
Aaron giở thê lệ thi đấu ra xem, bên trong ghi rất rõ ràng, mỗi lớp có thể có một cầu thủ ngoài, cầu thủ ngoài không hạn chế là học sinh trong trường.
Cậu vội vàng chạy sang hỏi Lý Tuấn Ninh, dứ thể lệ thi đấu trước mũi Lý Tuấn Ninh, hằm hằm: “Cái này có nghĩa là gì?”.
“Hả?” Lý Tuấn Ninh giả vờ ngờ nghệch.
“Vì muốn giành chức vô địch mà cậu không từ thủ đoạn thế này ư?”
Aaron đã nói rõ vấn đề, Lý Tuấn Ninh cũng cảm thấy không cần thiết phải giả vờ nữa, cậu ta lại đưa tay sờ gáy mình: “Aaron à, đâu phải chỉ mỗi lớp tớ được nhờ cầu thủ ngoài đâu, lớp các cậu cũng có thể làm mà, tất cả các lớp đều có thể. Tớ cảm thấy đây là một chuyện rất công bằng”.
“Bọn họ ai chẳng biết cậu quen rất nhiều người thi đấu ở các câu lạc bộ.”
“Quen biết nhiều, không phải


Disneyland 1972 Love the old s