pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sorry Sorry

Sorry Sorry

Tác giả: Kim Quốc Đống

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134610

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/610 lượt.

ớ biết hả?”
“Đúng vậy, đã từng ngồi ăn cơm với nhau, Tư Nhiên, em trai của Lệ Lệ, Tư Nhiên!”
Và thế là Aaron bật cười ha ha.
Đường Mộc nằm bên bực lắm: “Cậu có ý gì hả, tớ nói nghiêm túc đấy”.
“Tớ biết cậu đang nghĩ gì rồi, chuyện của Ngải Mễ tớ đã nói rồi, cứ để tự nhiên.”
“Cứ để tự nhiên?” Đường Mộc hỏi lại.
Aaron đã ngửi thấy mùi không thân thiện: “Sao vậy? Lẽ nào không phải như vậy ư?”.
“Nếu thật sự là cứ để tự nhiên thì Aaron đã không phải đánh cược với Lý Tuấn Ninh như vậy?”
“Sao cậu lại biết!” Dường như Aaron bị kim đâm nhói một cái, quả thật là, trong chuyện này, chỉ có Lý Tuấn Ninh và mình biết, tại sao Đường Mộc có vẻ như cũng biết hết mọi chuyện.
“Lý Tuấn Ninh nói với cậu ư?”
Đường Mộc gật đầu.
“Thằng chết tiệt.” Dường như đây là lần đầu tiên, Đường Mộc nghe thấy Aaron nói bậy.
“Aaron, cậu đừng giận, chuyện này gần như cả trường đều biết hết rồi, Lý Tuấn Ninh nói với mọi người rằng, cậu và cậu ta ai mà thua, người đó sẽ phải rút lui trong chuyện theo đuổi Ngải Mễ.”
Tự nhiên Aaron lại bình tĩnh trở lại: “Đường Mộc à, bao giờ bọn mình đi gặp Tư Nhiên?”.
“Được thôi.”






Cuối cùng chúng đã hôn nhau
Đã lâu lắm rồi Tư Nhiên không đá bóng, nếu Đường Mộc và Aaron không đến tìm anh thì anh đã quên chuyện mình đã từng là ngôi sao trong đội bóng của trường. Hồi còn trẻ, chúng ta đều đã từng dồn hết nhiệt huyết cho một việc gì đó, chúng ta tưởng rằng suốt đời sẽ không rời nó. Đi qua một chặng đường dài, ngoảnh đầu lại nhìn mình, có lúc lạ lẫm đến mức ngay cả mình cũng không nhận ra mình nữa. Nhưng ngoảnh đầu nhìn kỹ lại từng bước, đều là những bước mình đã từng đi, chỉ có điều con đường phía trước, có thể sẽ có phần nghiêng, năm tháng dồn lại, cuối cùng mỗi người một ngả.
Nếu một ngày nào đó chúng ta được sống lại những cảm giác rực rỡ đã qua, nhìn vẻ kiên định trong mắt mình, liệu có ngưỡng mộ hình ảnh mình, trong lòng vẫn có một giấc mơ. Chắc chắn khi về già, quay đầu nhìn lại mình bây giờ, sẽ vô cùng ngưỡng mộ. Khi tuổi còn nhỏ, trong lòng chúng ta có một giấc mơ. Thời trẻ trong lòng chúng ta có hình ảnh một người, về già, trong lòng chúng ta chỉ có những ký ức vô cùng rực rỡ nhưng vô cùng hoang vu.
Tư Nhiên rất gầy nên đá bóng chỉ dựa vào kỹ thuật và sự nhanh nhẹn. Anh thường len lỏi qua rất nhiều cầu thủ hậu vệ, nhẹ nhàng đưa bóng vào cầu môn được ghép bằng hai viên gạch. Người khác kéo anh, thậm chí xông vào xoạc, chặn anh lại, cũng không thể ngăn cản được các đợt lên bóng của anh. Anh cũng thường thấy ổn sẽ rút binh, chỉ tận hưởng niềm vui của bóng đá, không dùng kỹ thuật để điều khiển tỉ số, nhưng một hôm, lại nổi hứng, đá vào mấy quả liên tiếp, cuối cùng kích nộ cậu thủ môn to lực lưỡng của đối phương, xông đến đấm anh ngã dúi dụi.
Anh liền bò dậy theo bản năng, cũng đấm trả một quả, nhưng lại bị anh chàng thủ môn đó túm chặt, cậu ta cười một tiếng rất khinh miệt, đẩy mạnh một cái là Tư Nhiên ngã xuống đất. Mọi người đều xúm lại, không có ai vào can, mọi người chỉ chăm chú xem. Tư Nhiên cảm thấy cùi trỏ, đầu gối mình đều bị trầy xước.
“Ừ.” Tư Nhiên cũng bình thản gật đầu.
“Anh cứ sang đi, cứ sang đi, em đợi anh đến khi biển cạn đá mòn.”
Anh quay người đi, Aaron nhìn chăm chú vào chân anh, một tay cậu chống cằm, lẩm bẩm: “Đúng anh ấy là cầu thủ thật”.
Đường Mộc có phần sửng sốt: “Cái này cũng phát hiện ra được hay sao?”.
“Đương nhiên là được chứ, cậu không biết quan sát, tớ nói cho cậu biết, những người đá bóng hầu hết chần đều vòng kiềng.”
Đường Mộc liền nhìn Aaron, quả nhiên là như vậy, lại nghĩ đến Lý Tuấn Ninh, cũng là như thế, đợi đến khi Tư Nhiên quay lại, cậu lén quan sát một hồi, đúng thật, đúng là chân vòng kiềng thật.
“Tuy nhiên, có thể những người đá bóng đều có chân vòng kiềng, nhưng những người chân vòng kiềng chưa chắc đã phải những người đá bóng đúng không?” Đường Mộc phản bác lại Aaron.
“Chính vì thế tớ đã nghĩ rồi, tớ muốn làm một thí nghiệm.”
“Thí nghiệm?”
“Ừ, Đường Mộc, cậu cảm thấy kỹ thuật đá bóng của tớ thế nào?”
“Rất khá.”
“Thế cậu có dám thử làm một thí nghiệm hay không?”
“Gì cơ?”
“Cậu ném điện thoại di động lên cao, sau đó tớ sẽ dùng chân để đỡ, nếu không có gì bất trắc thì chắc là đỡ được.”
“Xem ra cậu vân không tin tưởng vào tớ đúng không.” Aaron đành phải dùng lời nói để kích tướng.
Đường Mộc nghĩ một lát nói: “Thôi vẫn bỏ qua cậu, làm thẳng thí nghiệm cho Tư Nhiên đi”. Sau đó Đường Mộc liền lôi chiếc điện thoại di động bảo bối của cậu ra an ủi một hồi, những câu như “kiếp sau mày vẫn phải làm điện thoại di động của tao” cũng vẫn lọt vào tai Aaron.
Chúng đợi một lát, cuối cùng Tư Nhiên cũng đã phục vụ cô Trương của anh xong, lúc quay lại liên mồm nói xin lỗi, nhưng chưa nói được mấy câu, điện thoại của Đường Mộc liền đổ chuông. Cậu rút máy ra nghe, sau đó tay cầm không chắc, điện thoại đã trượt ra khỏi tay! Đôi mắt Đường Mộc và Aaron đều nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, giữa lúc ngàn cân treo