Yêu Anh Là Ước Nguyện Cả Đời Không Hối Tiếc
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341932
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1932 lượt.
n xắn đến khuỷu tay, cổ áo mở rộng, để lộ làn da rám nắng khỏe mạnh. Dáng vẻ của anh lúc này trông vô cùng gợi cảm.
Giản Nhu lao vào lòng anh với tốc độ nhanh nhất có thể. Cô yêu người đàn ông này chết đi được, chỉ hận không thể khắc tên anh trong lục phủ ngũ tạng và mạch máu của mình.
“Anh về từ lúc nào thế? Sao không gọi điện cho em?” Giản Nhu cất giọng xúc động.
Trịnh Vĩ bình thản trả lời: “Anh cố ý về trước một ngày, xem em có yêu đương vụng trộm với Giang Dịch Thành ở sau lưng anh hay không.”
Anh đã không còn tức giận nên mới nói đùa với cô. Giản Nhu được đằng chân lân đằng đầu: “Nếu có ý đó, em cũng đâu ngốc đến mức vụng trộm ở nhà, để anh bắt gian tại giường?”
“Hả? Xem ra em thông minh hơn anh. Sau này anh phải đề cao cảnh giác mới được.”
Giản Nhu ngẩng đầu, kiễng chân hôn lên môi anh. “Anh khỏi cần mất công vô ích. Cuộc đời này em chỉ biết có anh, dù anh không cần em nữa, em cũng không đi theo người đàn ông khác.”
“Em yêu anh như vậy sao?” Trịnh Vĩ mỉm cười.
“Vâng!”
Anh cầm bàn tay trái của cô, vân vê ngón giữa trống không, cố tình cất giọng trách móc: “Bao giờ em mới cho anh danh phận đây?”
Giản Nhu đặt hai tay lên vai Trịnh Vĩ, nhìn sâu vào mắt anh. “Tháng sau em sẽ đi Canada thăm mẹ và em gái, anh có thể đi cùng em không?”
“Chắc không được. Em biết đấy, anh không thể tùy tiện xuất ngoại.”
Nghe anh nói vậy, cô mới nhớ ra. “Ừ nhỉ! Nhưng không sao, trước sau gì cũng có cơ hội.”
“Anh sẽ nghĩ cách. Hay là anh thu xếp để em gặp mẹ anh trước? Bà rất muốn gặp em.”
Giản Nhu đưa mắt về phía cây xương rồng xanh mướt trên bệ cửa sổ rồi gật đầu. “Được thôi! Con dâu xấu xí sớm muộn cũng phải gặp mẹ chồng. Bất kể bác gái thích hay không, em nhất định sẽ cố gắng hết sức.”
“Em yên tâm đi! Bố mẹ anh là hai phong cách hoàn toàn trái ngược. Bà rất yêu thương anh, chỉ cần là thứ anh thích, mẹ anh chưa bao giờ từ chối.”
Nghe khẩu khí của Trịnh Vĩ, cửa ải mẹ chồng tương lai có vẻ dễ dàng vượt qua. Tuy nhiên ông bố chồng tương lai có tư tưởng phong kiến bảo thủ hơi phiền phức một chút, cô phải sớm chuẩn bị tâm lý mới được.
Ăn tối xong, Giản Nhu pha gói trà mới mua. Trịnh Vĩ ngửi ngửi rồi chau mày. “Em đổi trà đấy à?”
“Anh không thích sao? Em mua loại giống ở nhà anh, em tưởng anh thích vị đó.”
Trịnh Vĩ đặt cốc trà xuống bàn, mỉm cười, ôm lấy cô. “Đối với anh, uống loại nào cũng thế thôi. Vẫn là… em hợp khẩu vị của anh nhất.”
Nói xong, anh cúi xuống định hôn cô. Giản Nhu ngả người về phía sau né tránh. “Việc gì phải vội thế, chúng ta có thể nói chuyện tình cảm trước không?”
Trịnh Vĩ bế cô lên. “Anh đã nhịn một tháng rồi. Chúng ta lên giường từ từ nói chuyện…”
“Lúc ở trên giường, anh có nói chuyện tình cảm với em bao giờ đâu!”
“Thế à? Chẳng phải từ trước đến nay chúng ta luôn nói chuyện tình cảm ở trên giường hay sao?”
Đây chính là sự khác biệt về bản chất giữa đàn ông và phụ nữ. Phụ nữ luôn cho rằng nói chuyện tình cảm bằng miệng, còn đàn ông thì cảm thấy dùng thân thể sẽ càng khắc cốt ghi tâm.
Bất chấp sự phản kháng của Giản Nhu, Trịnh Vĩ bế cô đi vào phòng ngủ, đè cô xuống giường. Nhân lúc anh cởi áo, cô liền nhổm dậy. “Nhưng anh vừa tắm rồi, còn em vẫn chưa.”
“Lại tắm nữa? Sao lần nào vào thời khắc then chốt, em cũng đi tắm thế?”
“Ai bảo anh lần nào… cũng triệt để như vậy?” Cô vẽ vòng tròn lên bộ ngực trần của anh. “Lần trước anh nói thích bộ đồ ngủ mà em chụp hình tạp chí. Em đã mua ở Nhật, anh có muốn xem không?”
Mắt anh sáng rực. “Bộ màu đỏ phải không?”
“Vâng! Anh chờ em, em sẽ thay ngay bây giờ…” Nói xong, cô liền chạy vào nhà tắm.
Giản Nhu tắm với tốc độ nhanh nhất, vậy mà bên ngoài vẫn vang lên giọng nói sốt ruột của người nào đó: “Bà xã, bao lâu nữa mới xong? Đã sáu phút năm giây rồi đấy!”
Lần nào nghe câu xưng hô này, cô cũng cảm thấy rất ấm lòng. “Em sắp xong rồi! Cho em thêm hai phút nữa.”
“… Một phút năm mươi giây!”
Tính thời gian bằng giây? Quan niệm về thời gian của anh ngày càng kinh khủng. À, cô quên mất Trịnh Vĩ là một người lính. Giản Nhu nhanh chóng tắm xong, chỉ lau người và đầu chứ không kịp sấy khô. Sau đó cô mặc bộ váy ngủ màu đỏ tươi mà anh để ý đã lâu. Đây là bộ váy ngắn cổ chữ V khoét sâu rất gợi cảm, không cần có bất cứ động tác nào cũng toát ra vẻ quyến rũ và mời gọi.
“Năm, bốn, ba…” Trong tiếng đếm ngược của anh, Giản Nhu vội vàng chạy chân trần ra ngoài phòng ngủ.
Lúc này trong phòng chỉ bật ngọn đèn ngủ mờ mờ. Trong tầm mắt của anh chỉ có duy nhất người phụ nữ trước mặt. Anh lặng lẽ chờ đợi cô từng bước tiến lại gần. Ngọn gió đêm từ ngoài cửa sổ thổi vào làm tung bay tà váy, để lộ đôi chân tuyệt mỹ.
Cùng lúc đó, lời ca thiết tha từ ngoài phòng khách vọng vào, là bài hát mà cô thích nhất: “Every night in my dreams, I see you, I feel you. That is how I know you go on…”
Như thể một thế kỷ trôi qua, cuối cùng cô cũng đi đến bên giường ngủ, từ từ ngồi xuống đùi anh. Không cần ôm điện thoại chờ đợi, không cần dựa vào sóng điện từ để truyền đạt nỗi nhớ nhung. Thời khắc này, cô có thể cả