Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Chờ Đợi Của Lương Thần

Sự Chờ Đợi Của Lương Thần

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341469

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1469 lượt.

ng Thần mắt nhắm nghiền, đầu nặng trịch.
Trong khoang hành khách, không khí thoáng đãng nhưng cô lại có cảm giác như sắp ngạt thở, cô giơ tay hạ thấp ghế, sát lại gần hơi ấm quen thuộc bên cạnh. Anh ôm vai cô kéo vào người mình, cô buông người dựa hẳn vào bên đó, lồng ngực anh rộng và ấm, sự điềm tĩnh nơi anh truyền sang cô. Lần đầu tiên kể từ khi gặp lại, Lương Thần tin tưởng tựa vào ngực anh, mặc cho nỗi đau tích tụ bấy lâu tuôn trào.
Cô tiếp viên hàng không đi qua hơi ngạc nhiên, sau đó quay trở lại, lặng lẽ đưa anh chiếc khăn giấy trắng tinh.
Diệc Phong ngẩn đầu, mỉm cười, nói nhỏ: “Cảm ơn”, nhưng từ chối chiếc khăn giấy cô ta đưa. Anh cúi đầu nhìn đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi dày khẽ lay động, chân mi như có nước.
Máy bay xuyên qua lớp mây dày đặc, có lúc hơi xóc, Diệc Phong càng siết chặt hơn vòng tay của mình.
Thành phố C những ngày Tết chìm trong bầu không khí lạnh buốt. Mặc dù đã có lệnh cấm đốt pháo nhưng trong không khí vẫn phảng phất khói pháo, làm tăng thêm không khí ngày Tết.
Sau khi đưa Lương thần đến cửa tầng trệt, Diệc Phong bắt xe ra về. Lương Thần mở cửa phòng, thấy bui phủ một lớp dày. Trước khi về cô đã đóng kín cửa vậy mà bụi vẫn bám đầy, xem ra cần làm một cuộc tổng vệ sinh. Nhưng Lương Thần đã chẳng còn hơi sức cho việc đó. Thu dọn qua loa, cô nằm xoài ra giường, nước mắt lại ứa ra.
Nhưng như thế này e rằng không ổn, cô nhớ lại những lời mẹ dặn: Phải biết thích nghi, phải hạnh phúc.
Nếu được gặp cha lần cuối, cha sẽ mong muốn điều gì ở cô?
Cô biết đau thương mất mát không thể tồn tại mãi mãi, rồi sẽ đến ngày tất cả những nỗi đau thương mất mát đó sẽ phai nhạt dần theo thời gian, kể cả những nỗi đau lớn nhất, rồi sẽ đến lúc những mất mát này được nhắc lại với thái độ bình thản. Nhưng giờ đây chỉ mới nghĩ như vậy thôi cô đã cảm thấy đó là sự tàn nhẫn ghê gớm, thậm chí alf có lỗi với người đã khuất. Đó là sự vong ân bội nghĩa.
Tình ruột thịt sâu nặng sao có thể dễ dàng lãng quên?
Nhưng thời gian sẽ chữa lành tất cả!
Nằm một lúc lâu, cô với tay lấy điện thoại gọi cho mẹ báo tin đã đến nơi bình yên, cô nói với mẹ vài câu, dù mẹ đã có lời nhưng cô vẫn cảm thấy có lỗi vì đã để lại mẹ một mình trong những ngày này.
Cô dặn dò mẹ vài điều rồi tắt máy, lơ đãng nhìn ra màn đêm âm u bên ngoài, chợt có tiếng chuông điện thoại. Tiếng Diệc Phong trong máy: “Anh đang ở dưới nhà”.
Gần đây hành tung của anh có vẻ bất ngờ. Cô trở dậy, vừa nghe điện thoại vừa đi đến bên cửa sổ nhìn xuống, trời quá tối lại có sương mù nên cô chỉ thấy một bóng người lờ mờ, bỗng sực nhớ anh không biết cô ở tầng mấy, cô nói số tầng rồi mở cửa đứng đợi.
Lát sau, Diệc Phong từ thang máy bước ra, đã thay bộ trang phục nhàu nhĩ bằng bộ comple màu xám sang trọng, trông anh lúc này đúng là Lăng Diệc Phong mà cô vẫn thấy: đẹp, điềm đạm, sang trọng, cuốn hút.
Lương Thần vịn tay vào khung cửa, hỏi: “Sao muộn thế này…? “.
Nhìn đôi mắt hơi đỏ của cô, anh không đáp chỉ hỏi lại: “Em chưa ngủ sao?”.
Lương Thần lùi lại để anh vào, đi lấy nước nóng, láy sau quay lại đặt khay nước lên bàn, cô đến bên anh, nét mặt đã tươi tỉnh trở lại: “Có lẽ trên máy bay, em đã ngủ quá nhiều nên bây giờ không thấy buồn ngủ”. Cô nhìn anh mỉm cười.
Kim giờ của chiếc đồng hồ trên tường chậm chạo chỉ số mười một. Lăng Diệc Phong vẫn đứng yên lặng nhìn cô. Lương Thần ngượng nghịu khẽ chạm vào người anh, giục: “Còn đứng ngây gì vậy, anh ngồi đi”. Cô liếc nhìn đi văng, bật cười, trên đi văng vẫn còn quần áo và mấy thứ lặt vặt lấy từ va li ra lúc trước.
Cô lại mỉm cười nhìn anh vẻ có lỗi, cô quay người định thu dọn, nhưng vừa quay đi cô đã bị anh ôm từ sau lưng.
Cô hơi sững người, chậm rãi đứng thẳng người lên. Cũng chính lúc đó cô cảm thấy vòng tay anh ôm càng chặt, đồng thời cũng thấy người sau lưng níu chặt lấy mình.
Tim bỗng đạp mạnh, cô khẽ hỏi: “Anh sao thế?”.
Người đằng sau không trả lời, hơi thở anh thoáng qua. Lúc đó ngọn đèn trên trần bỗng lóe lên rồi vụt tắt, xung quanh tối om. Lương Thần ngây người, xoay lại, hai khuôn mặt đối nhau, cô thì thầm: “Chắc là điện quá tải”.
Nhưng anh dường như không nghe thấy, đột nhiên thở dài, vẻ đắn đo trong ánh mắt biến mất.
Trong bóng đêm, anh ôm cô, hơi thở mạnh dần, vòng tay càng siết chặt.
Người ấy lại một lần nữa ở trong vòng tay anh, như những ngày xưa. Đây là người duy nhất anh yêu, cho nên dù trước mặt là bóng tối mịt mù, anh cũng sẽ nắm tay người ấy đi cùng.
Con đường phía trước có lẽ còn đen tối, nhưng điều đó dường như đã không còn quan trọng nữa, cho dù là xót xa hay che chở, anh hiểu, tất cả chỉ là cái cớ để anh biện minh cho lòng ích kỷ của mình.
Chẳng qua là không muốn buông tay,
Anh chỉ cần nắm chặt tay nhau, truyền hơi ấm cho nhau, sở hữu sự ấm áp này dẫu chỉ trong phút giây.
Hai người cứ thế đứng ôm nhau trong bóng tối, lát sau Diệc Phong thầm thì: “Lương Thần”, anh dừng lại rồi với giọng bình thản, dường như điều sắp nói là hiển nhiên, đã được chuẩn bị từ lâu: “Chúng ta ở bên nhau nhé. Chúng ta lại về bên nhau được