Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341074
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1074 lượt.
g đảo.
Hắn đặt An An nằm xuống, sau đó nhấc đùi, hông cô lên, cuối cùng chiếc váy cũng được cởi ra hoàn toàn. Vũ Minh quay đầu lấy chiếc áo sơ mi, xỏ vào người cô.
Nhưng, hắn lưỡng lự, cánh tay dừng lại. Nhìn cơ thể ngọc ngà nằm ngay trước mắt, toàn bộ nội y đều màu trắng, nhưbao bọc lấy một cơ thể đầy mê hoặc. Mà lúc này người đó đang chìm sâu vào giấc ngủ, cô thật sự đã rất mệt, đôi lông mi khẽ rung động.
Vũ Minh nắm chặt ga giường, trong đầu hắn thiên thần và ác quỷ đang chiến đấu ác liệt.
Đây là cơ hội tốt, lẽ nào mày lại bỏ qua, mày đúng là thằng ngốc số một - Ác quỷ nói.
Không được, cậu phải đối đãi với cô ấy xứng đáng lòng tin của cô ấy dành cho cậu - Thiên thần nói.
Lòng tin là cái quái gì, đến lúc chiếm được cô ta thì còn sợ gì cô ta không theo mày - Ác quỷ
Yêu một người, không phải là làm tổn thương người đó -Thiên thần nói.
Được rồi, hắn khua tay xua đi những ý nghĩ lan man trong đầu.
Chẳng còn cách nào khác. Nghĩ tới khuôn mặt đầy những giọt nước mắt của cô, lòng hắn như chùng xuống. Điều Vũ Minh khao khát không chỉ là cơ thể cô, mà hắn còn muốn nhiều hơn, sự dịu dàng của cô, sự quan tâm chăm sóc của cô, hắn đều muốn độc chiếm tất cả.
Lý trí đã quyết, hắn chỉ có thể từ bỏ đi ý định cưỡng bức cô trong đầu. Mặc xong chiếc áo sơ mi vào người, chiếc áothùng thình có thể che đi bớt phần lớn da thịt cơ thể, nhưng vẫn hiện rõ đôi chân trắng muốt, vạt áo vắt trên đùi cô, ngoan ngoãn và dịu dàng.
Hắn không chịu được nữa nhắm chặt mắt lại, nếu không, hắn sẽ phát điên mất.
Vũ Minh trước giờ vốn không ngờ rằng, sống đến hai mươi hai tuổi đầu mà sẽ có một ngày, ôm chặt lấy một cô gái hoàn toàn lõa thể, bản thân sớm đã bị kích thích máu huyết nổi cuồn cuộn, nhưng lại phải kiềm chế mọi ham muốn. Tuy nhiên hắn không đành bỏ đi, không nỡ gạt đi bất kỳ cơ hội nào được gần gũi cô. Haizz, được rồi, hắn đành vừa ôm cô vào lòng, vừa không ngừng cầu mong cho trời mau sáng.
Mẹ kiếp, hắn vẫn không ngừng chửi thầm, nếu như có thêm mấy lần như thế này nữa, chắc có lẽ hắn sẽ mắc chứng bất lực mất.
Hít một hơi thật sâu, lờ đi cái chồ phồng lên quần soóc. Chỉ còn cách cố gắng chiến đấu với những giới hạn của bản thân, mũi không ngừng cảm nhận được mùi hương đặc biệt đó, nó như một sự an ủi đền bù cho trái tim đang đau khổ của hắn.
Đó đúng là sự đau khổ ngọt ngào.
Khước Từ
Trời vừa rạng sáng, cô giật mình, hàng mi như cây quạt nhỏ màu đen khẽ lay động. Khát quá, không chịu được An An liếm liếm đôi môi đã khô, cô muốn uống chút nước. Đôi mi dày chớp chớp, từ từ mở ra.
“ơ”, những thứ trước mắt cô hiện ra mờ mờ rồi rõ dần. “ơ”, lồng ngực trắng muốt, Minh Minh trở nên trắng thế này từ hồi nào vậy, lại còn gầy như này nữa, sốc thật, đầu ngực của anh ấy cũng thật đáng yêu, nho nhỏ. Haha, cô không nén được tò mò đưa tay lên sờ, cái vật nho nhỏ ấy bỗng trở nên vô cùng nhạy cảm, cô thấy bờ ngực như nảy lên, hơi thở có phần gấp gáp. Haha, Minh Minh nhạy cảm thế này từ khi nào ấy nhỉ. Trong vòng tay anh, cô chầm chậm ngước đầu lên.
Không thể thế được, “A”, thứ trước mắt làm cô hoảng sợ, vội thụt lại đằng sau, suýt chút nữa rơi khỏi giường. Một cánh tay thon dài đột ngột vươn ra, ôm lấy eo cô kéo trở lại. Không phải Minh Minh, không phải... là hắn. Cô hoang mang, những huyện xảy ra tối qua dần dần tái hiện lại. Tối qua, tối qua, trời ơi, cô đã làm gì? An An hoảng loạn ôm lấy mặt, cô đã nằm thế bên một người đàn ông khác suốt một đêm. Vừa nghĩ tới điều này, cô kích động lùi lại phía sau. Nhưng cánh tay kia đâu dễ để cô thoát khỏi.
Giọng hắn từ trên đỉnh đầu truyền xuống: “Cô đang nghĩ gì? Đang nghĩ là có bị thất thân chưa hả?”.
Mặt cô đỏ bừng, ngay cả phần cổ cũng như được thoa thêm một lớp phấn nhẹ trở nên hồng hào. Cô đành cúi mặt xuống, cuối cùng cô đã hiểu, người đang ở trước mặt cô đây không phải một đứa trẻ, hắn là đàn ông, một người đàn ông thực sự. Có điều hai người gặp qua nhau baonhiêu lần, cô cũng chỉ thấy hắn rất đẹp, trong lòng chỉ là thấy thán phục, nhưng chưa từng nghĩ tới giữa hắn và cô có bất kỳ mối quan hệ nào, điều này tuyệt đối không thể.
“Không thể”, cô ngước mắt nhìn hắn, ánh mắt trở nên dứt khoát, thậm chí có thể thấy rõ lồng ngực An An đang phập phồng hồi hộp, cô vẫn cảm thấy bất an và căng thẳng, nhưng gương mặt lại tỏ ra mạnh mẽ, cô không sợ hắn.
“Tại sao?”, Vũ Minh nghiêng đầu nhìn cô. Hắn đang đợi xem cô có thể lấy lý do nào để cự tuyệt hắn.
Cô bật cười, khóe miệng lúc này lại giống như mọi khi, hơi cong lên.
“Trông cậu trẻ như vậy, chắc chắn là ít tuổi hơn tôi”, cô chần chừ một lúc. Nhìn vẻ lạnh lùng của hắn, cô đành phải ra đòn quyết định: “Mà, mà tôi lại có bạn trai rồi, năm nay chúng tôi sẽ kết hôn”, nói xong, cô lùi lại một bước, nhìn hắn, không biết hắn sẽ đáp trả như thế nào.
Nhưng, hắn chẳng nói lấy một lời, từ từ bước xuống giường, tiến về phía cô.
An An không cười nổi nữa rồi, không biết hắn sẽ làm gì, cô lo lắng lùi lại phía sau nhưng nhận ra m