Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341079
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1079 lượt.
ngay lập tức lấy lại. Sau đó vẫn chưa hài lòng, nhìn cô, bằng giọng thong dong, hắn buông câu lạnh tanh: “Đây chỉ là một trong số đó thôi, tối đấy cô ngủ, mặc dù tôi không làm gì cô, nhưng không có nghĩa là tôi không có cách khác để giữ được cô”.
Cô nhìn vẻ đắc ý trên gương mặt hắn, bừng bừng tức giận: “Đồ đê tiện”, cô buột ra sự phẫn nộ.
“Rốt cuộc cậu muốn gì?”, cô trừng mắt nhìn, như chợt hiểu ra điều gì đó, nhưng ngay tức khắc cô thay đổi, khẽ cười khinh bỉ: “Ảnh cũng chụp rồi, giờ định đến để tống tiền sao? Được, cậu muốn gửi đi đâu thì cậu cứ gửi đi, nhớ là khi nào kiếm được tiền rồi báo tôi một tiếng, tôi cũng muốn xem xem nhan sắc của mình đáng giá bao nhiêu tiền”. Vẻ mặt chẳng thèm quan tâm, cô để mặc hắn nghĩ mình cũng dễ dãi như những nữ sinh kia, dễ dãi đến nhà người khác, dễ dãi qua đêm trên giường một gã đàn ông, dễ dãi kh thân trước mặt họ, thậm chí dễ dãi cả việc thích một người. Chẳng sao cả, bất kể hắn nghĩ gì đi chăng nữa, cô cũng không thèm để ý.
Nhưng nó lại nằm ngoài suy nghĩ của cô, trong ánh mắt hắn không hề tìm được chút ác ý nào, tuy nhiên lại mơ hồ nhìn thấy nụ cười tinh quái phảng phất trong đó. Hắn thực sự đang cười. An An như bị choáng váng, rốt cuộc là cô không bình thường hay hắn không bình thường, làm saocó thể thế này chứ!
“Mang nó đi để chia sẻ với người khác tôi không nỡ.” Hắn cười sảng khoái nhìn cô: “Tôi nói rồi, chúng ta nhất định không rời được nhau đâu”.
Cô rất bực mình, rõ ràng hắn không phải là hạng người đê tiện như vậy, nhưng tại sao cố tình khiến cô nghĩ hắn đang có ý đồ nào đó. Cô cắn môi, bất giác oán trách: “Vậy cậu đưa những tấm hình trả lại tôi, chúng ta sẽ không còn nợ gì nhau”.
“Cô vẫn không hiểu à, tôi sẽ không để cô biến mất khỏi cuộc sống của tôi”, hắn lắc đầu.
Vừa giận, vừa bất lực, cô vác khuôn mặt như đưa đám. Bực quá, sao hắn không chịu buông tha cô.
“Được rồi, cậu đã nói cậu hy vọng gì ở tôi? Ngoại trừ việc bảo tôi vứt bỏ gia đình, vứt bỏ người yêu”, cô không còn lời nào để nói nữa.
Vũ Minh giương mắt nhìn cô, nói một cách nghiêm túc: “Tôi không ép cô phải chấp nhận tôi ngay bây giờ, nhưng tôi tin là sẽ như vậy, chỉ sớm hay muộn mà thôi”.
Giao Hẹn
Cô không muốn tiếp tục tranh cãi với hắn nữa: “Tốt thôi, nếu như cậu muốn can thiệp vào cuộc sống của tôi, tôi sẽ không ngăn cản. Có một anh chàng đẹp trai theo đuổi, đi đến đâu cũng rất hãnh diện.” An An cố tình nói một cách khoa trương, nhưng hắn biết nhất định cô chẳng thấy hãnh diện gì cả, hắn chỉ như một con dế to mà thôi, còn cô, trông cũng chẳng thấy chồ nào là mê trai hết. “Tôi sẽ không né tránh cậu nữa, tôi vẫn tiếp tục cuộc sống của tôi, cậu vẫn tiếp tục cuộc sống của cậu. Nhưng nếu chúng ta gặp nhau, tôi không muốn mồi ngày sống trong nơm nớp lo sợ, tôi nghĩ chúng ta nên thực hiện “hiệp ước ba điều” thì sẽ OK ngay”, lông mày cô khẽ dao động, đợi câu tó lời của hắn.
“Hiệp ước ba điều là như thế nào?”, Vũ Minh không hề phản đối.
Một khởi đầu tốt, cô tiếp tục: “Đừng dùng cách thức của cậu để ép buộc tôi. Đừng gán cho tôi cái danh hiệu ‘Tôi làngười cậu thích’, tôi không chịu nổi. Đừng mong đợi sẽ có một ngày tôi yêu cậu, có mà nằm mơ, tôi còn sợ là chưa đợi đến lúc tỉnh dậy thì đã bị một cô nào đó chặt treo lên rồi”. An An hoàn toàn không thèm để ý đến s trong đôi mắt của hắn, lòng thầm nghĩ một cách tàn nhẫn, hừ, giờ thì mới biết là tôi chẳng dịu dàng gì đâu, sợ rồi chứ, đã nói đừng tin vào đôi mắt cậu rồi mà, sự dịu dàng của tôi chỉ dành cho người mà tôi quan tâm thôi.
Nhưng chỉ qua một chút ngạc nhiên ngắn ngủi, hắn lại lộ nét cười tỏ vẻ đã hiểu. Không phải hắn muốn một người con gái hoàn mỹ, mà hắn chỉ cần một người con gái khiến hắn cảm thấy ấm áp, không sai, Vũ Minh như bị chìm đắm vào thứ cảm giác ấm áp ấy. Bất luận dù cô có nhẹ nhàng, dịu dàng, hay tươi vui, ngang ngược, hắn đều thích. Chỉ cần cô chân thành đối đãi, không trốn chạy khỏi hắn.
“Minh trong minh thủy, là nước biển”, thấy cô có vẻ chưa hiểu lắm, hắn phải dùng tay vẽ từng nét ra trên bàn.
Cuối cùng An An cũng hiểu ra, cái chữ Minh này cô ít thấy. Chỉ thấy ánh mắt cô như dại đi rồi lại bừng tỉnh trở lại, cô bỗng kêu lên: “Tiểu Vũ, à, sau này sẽ gọi cậu làTiểu Vũ. Nghe rất dễ thương”. Hắn sầm mặt lại, cau mày khinh bỉ, sao lại gọi hắn bằng cái tên con nít thế chứ.
Không đợi hắn phản đối, cô đã vội cướp lời: “Gọi Tiểu Vũ mới thân thiết, mới phân biệt rõ được với những người bình thường khác, cậu không muốn sao? Vậy tôi gọi cậu là em Lục nhé”. Hắn bị cô đánh bại rồi, lẽ nào người con gái này hai mươi tám tuổi thật ư, Vũ Minh bắt đầu có chút lo lắng, cái điều hắn chưa nhận định được kia liệu có làm hắn sợ hãi?
“Cô đâu có giống hai mươi tám tuổi”, hắn khinh khỉnh nói, những điều cô nói cũng có lý, hắn chẳng phản đối làm gì, còn hơn bị cô gọi là em Lục.
“Chính xác đấy. Tại sao tôi phải buộc mình sống cuộc đời già nua chứ, có lý do nào bắt một cô gái hai mươi tám tuổi không thể như thế. Tôi thích là được