The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341075

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1075 lượt.

ình đã đến sát tường rồi, chỉ có thể dùng hai tay ôm lấy ngực. Cô sẽ không để cho hắn làm thế. Vũ Minh không làm gì cả, chỉ giữ một khoảng cách tầm một cánh tay, đứng yên đó. Ánh mắt nhìn thẳng vào cô.
Trên gương mặt hắn lộ chút khinh khỉnh. Lúc sau mới chậm rãi nói: “Đây chính là lý do của cô?”.
“Tôi ít tuổi ư? Vậy có cần lại đây kiểm tra chút không”, nói xong, hắn còn cố ý liếc nhìn xuống phía dưới mình, An An biết hắn cố tình lấy lời nói của mình để khích cô.
không thèm để ý đến hành động gây hấn đó, cắn môi nhìn hắn.
“Trẻ à, cô thì bao nhiêu tuổi?”, hắn nhìn cô cười khẩy.
“Hai mươi tám, tôi đã hai mươi tám tuổi.” Cô nhìn thấy trong ánh mắt hắn thoáng chút ngạc nhiên, nhưng chỉ trong phút chốc. Cô cười nói: “Đừng để con mắt của cậu bị đánh lừa”.
“Vậy thì đã sao?”, hắn không thèm đếm xỉa.
“Đã sao? Theo lẽ tự nhiên là không được”, cô kêu lên thảng thốt, “Cậu có nhiều tuổi thì cũng không tới hai mươi lăm, cao lắm là hai mươi hai. Chúng ta hơn kém nhau tới sáu tuổi đúng không?”.
Ngón tay hắn vuốt lên mặt An An khiến cô lặng người, không biết hắn lại nghĩ cái gì nữa, cô chỉ có thể nín thở, bình tĩnh nhìn hắn. “Cô không giống hai mươi tám tuổi”. Thoáng chút ngạc nhiên, cô không nhịn được phì cười, tên này, đúng là còn trẻ con.
“Nhưng chính xác là thế.” Cô một lần nữa nhấn mạnh, quyết định phá tan ý nghĩ của hắn, hắn không thể ngốc như vậy được.
“Mà tôi nói rồi, tôi đã có người yêu, chúng tôi sắp kết hôn.” Vừa nói xong, cô cảm nhận được ngón tay trên gương mặt mình khựng lại, An An biết đây mới chính là chìa khóa, có thể cô không quan tâm vấn đề tuổi tác, nhưng nhất định phải để cho hắn biết, cô không thể chấp nhận hắn, vì trong trái tim cô đã có một người rồi.
Mặt hắn đanh lại, ánh mắt trở nên lạnh lùng. Cô cảm nhận được sự tức giận đó, gương mặt tuấn tó với đôi môi đang mím chặt càng lộ rõ vẻ gầy yếu. Cô lặng lẽ chờ đợi cơn thịnh nộ của hắn.
“Vậy sao?”, hắn cố ý dừng lại rồi hùng hồn nói, “Là anh ta à? Anh ta chỉ là gánh nặng cho cô, nếu không, tối qua làm sao lại để cô rơi vào hoàn cảnh như vậy”.
Cả người cô cừng đờ, đôi mắt mở to hoài nghi kinh ngạc nhìn hắn, những cảm xúc hồn độn diễn ra trên gương mặt, thoáng chốc trong mắt cô hiện lên một chút tổn thương. Cô nhìn gương mặt đẹp đẽ phía trước, lạnh lùng, nữ tính, hắn sao có thể dễ dàng, đánh đúng vào sự yếu đuối của cô. An An run rẩy, đôi môi mấp máy, nhưng không biết phải phản bác như thế nào. Không thể nói dối, đúng như lời hắn đã nói, đêm qua chính xác là cô có chuyện buồn, Minh Minh cùng đám bạn bè đến quán bar, ba ngày rồi vẫn chưa về. Cô hẹn anh hôm nay về nhà để giải quyết mọi thứ ổn thỏa, nhưng đến lúc sắp tan làm, anh gọi điện thoại tới, nói phải đi theo lãnh đạo của công ty, không có cách nào đùn đẩy được. Lại như vậy, cô quá thất vọng, một đêm chán chường, nhưng đáng lẽ cô cũng không nên về muộn như thế, càng không nên gặp tất cả những chuyện kia.
Nét mặt đau khổ phức tạp, hàm răng cắn vào môi dưới mạnhơn, cô lặng im làm trái tim hắn như thắt lại.






Thủ Đoạn
Hắn tiến sát đến, muốn ôm cô vào lòng, nhưng chưa kịp chạm vào thì cô đã đẩy mạnh ra, người càng dính sát vào tường.
“Không sai, đêm qua tôi không ổn nhưng không có nghĩa là chuyện giữa chúng tôi có vấn đề. Đây là việc của chúng tôi, không cần cậu quan tâm.” Chính miệng cô thừa nhận điểm yếu của mình. An An không biết vì cái gì, chỉ cảm thấy không muốn để hắn can thiệp vào, cô luôn cho rằng giữa hai người họ không nên tồn tại bất kỳ ràng buộc nào.
“Tôi cũng không định quan tâm, tôi chỉ cần thứ tôi muốn”, giọng nói của Vũ Minh cũng đanh lại, nắm cánh tay cô thật chặt, như sợ cô sẽ biến mất.
“Tôi, tôi không chấp nhận cậu. Nếu cậu cứ thế này, tôi chỉ còn cách là về sau sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cậu nữa.” Cô cảm giác bắp tay mình bị bóp chặt, cô không muốn giữa hai người lại trở nên thế này. Cô nhẹ nhàng nói: “Chúng ta làm bạn không được ư? Chúng ta chẳng cóvấn đề gì cả, coi như biết nhau lần nữa, được không?”.
Cô thay đồ xong bước ra thấy hắn đang ngồi trên sô pha, mắt cúi xuống, tay kẹp điếu thuốc.
Cô cầm túi để trên sô pha, nhưng không dám ngước lên nhìn hắn, sợ hắn sẽ lại làm khó mình. Cô muốn cứ thế mà đi, nhưng lúc gần ra tới cửa lại cảm thấy có chút gì đó không ổn. An An đứng lại, quay người phát hiện ánh mắt hắn đang nhìn mình chằm chằm, thì ra hắn vốn đã dõi theo cô nãy giờ.
Cô hắng giọng: “Dù sao đi nữa cũng rất cảm ơn cậu cứu tôi đêm qua”. Cô dừng lại đôi chút, rồi bồng hạ giọng: “Nếu như sau này không thể trở thành bạn bè, tôi thấy chúng ta không nên gặp nhau nữa là tốt hơn cả, tôi sẽ không làm phiền cậu. Tạm biệt”, nói xong câu này, cô kéo cửa bước ra.
“Cạch”, nghe tiếng chốt an toàn vang lên, cô vồ ngực thở phào, quên nó đi, đây chỉ là một cuộc gặp gỡ sai lầm thôi, hai người vốn không nên, cũng không thể xảy ra chuyện gì nữa. Cô vuốt vuốt mái tóc, thẳng người bước nhanh về phía trước, không ngoảnh đầu nhìn lại.
Trong căn phòn