Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341087
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1087 lượt.
từng làm nhiều việc rất điên rồ trong quá khứ, nhưng thực tế có nhiều giới hạn cô không dám vượt qua. Vì vậy mà cô chỉ có thể thở dài bởi cuộc sống còn quá nhiều những ước mơ mà bản thân không thể nào biến thành hiện thực.
Vì vậy trong khung cảnh ồn ào này, cô ngồi ngẩn ra đó nhìn sự phấn khích và kích động của mọi người, trong lòng dâng lên cảm xúc ngưỡng mộ khó tả.
Trách Nhiệm
Cuộc đua thứ ba bắt đầu, cũng là một cuộc đua vô cùng khốc liệt.
An An đang say sưa nhìn lên màn hình thì bỗng cảm thấy bên cạnh có người ngồi xuống. Vừa định nói chỗ này có người ngồi rồi, quay đầu nhìn, thì ra hắn đã quay lại. Vũ Minh thay bộ quần áo rộng rãi, trên mặt đeo cặp kính râm, đầu còn đội một chiếc mũ bóng chày, những sợi tóc ở phía sau chui ra theo viền chiếc mũ giống như cái đuôi nhỏ thật dễ thương, toàn bộ khuôn mặt bị che đi quá nửa bởi chiếc mũ càng cho thấy sự gầy gò. Từ gương mặt đỏ hồng và những giọt mồ hôi còn bám trên sợi tóc bên tai, có thể thấy rằng hắn vừa vận động vất vả, nhưng xem ra lại khỏe khoắn hơn nhiều so với cái vẻ trắng bệch thường ngày, có lẽ đây cũng chính là một phong thái khác của hắn.
Hắn thích hợp với môn thể thao này. Hắn cần sự điên cuồng này để thể hiện niềm đam mê và phá vỡ vẻ lạnh lùng vốn có, như vậy trông càng chân thực và sống động. Bàn tay độc ác gõ lên trán cô: “Lại thẫn thờ chuyện gì thế?”, hắn kéo cô quay trở lại với hiện tại.
Cô nheo mắt nhìn hắn, khóe miệng từ từ nở nụ cười, đôi mắt cong cong: “Cậu tuyệt quá!”.
“Lần này là lần cuối.” Thấy họ đi xa rồi cô mới quay sang cảnh cáo Vũ Minh. Gương mặt hắn vẫn còn tỏ vẻ đắc ý. “Tôi nhẽ ra không nên giúp cậu. Mấy cô em đó đẹp thế, cậu nên suy nghĩ lại chút đi, đừng lãng phí”. Hắn từ đầu đến cuối chỉ cười mỉm, tiếp tục theo dõi cuộc đua. An An chẳng có cách nào khác, đành phải làm theo.
Cuối cùng cô cũng chính miệng nói ra, đồ ngốc, chỉ giỏi cãi bướng! Muốn cô thừa nhận, hắn biết con đường đó còn rất dài nhưng chỉ cần nghe những lời nói lúc nãy cũng khiến Vũ Minh hạnh phúc lắm rồi. Hắn không quan tâm cô phủ nhận chuyện gì, hắn tin chắc dần dần cô sẽ đón nhậnhắn, hắn muốn cô biết rằng mình không xem đây là một trò chơi. Lúc này, chỉ cần có thể thường xuyên có cô bên cạnh, tận hưởng sự quan tâm dịu dàng này cũng đã khiến hắn rất vui rồi.
Cuộc đua thứ ba cũng kết thúc. Quả nhiên xe số ba của Cuồng Phong đạt mười phút mười chín giây chiếm vị trí số một hôm nay, tiếp tục dẫn đầu bảng xếp hạng tổng thể.
Tiếp theo là chương trình trao giải, nhìn hắn đứng trên khán đài vẫy tay, cô biết là Vũ Minh đang vẫy tay với mình, trong lòng cảm thấy có chút ngọt ngào, được người khác quan tâm cũng thật tuyệt. Nhìn mấy cô gái phía dưới gào thét: “Cuồng Phong, Cuồng Phong”, trong lòng cô không khỏi ghen tỵ khi bọn họ có thể công khai biểu hiện sự cuồng nhiệt đối với hắn.
Có lẽ cũng vì vẻ ngoài mà hắn dễ dàng trỏ\' thành tâm điểm chú ý. Nhưng ở phương diện khác, thấy hắn đứng trên đài vinh quang, rạng rỡ như vậy, lòng cô dấy lên cảm xúc khác thường, không phải chỉ vì khuôn mặt tuấn tú mà còn bởi sự hoàn mỹ thật sự đang hiện hữu trong hắn.
Cái Ôm
Hắn dắt cô ra khỏi trường đua, nhưng không đi thẳng xuống núi mà men theo đường mòn, mất khoảng mười lăm phút đến một khu đất bằng rộng rãi. Dọc theo sườn núi là các quán ăn, đây là chồ cho khán giả khi xem xong nghỉ ngơi ăn uống. Những món ăn nhẹ ở đây cũng rất phong phú, còn có rất nhiều các món nướng và hải sản tươi sống.
Vũ Minh dẫn cô đi hết hàng này đến hàng khác, như muốn cho cô thưởng thức qua tất cả những món ăn ở đây. Nào là thịt viên, khoai tây hầm cay, hải sản nướng... Bọn họ giống như hai đứa trẻ, tay cầm xiên đồ ăn thong thả tản bộ. Ăn đến mức An An phải xua tay từ chối không thể ăn thêm được nữa, lúc này họ mới vui vẻ rời khỏi các quầy hàng.
“Không ngờ chỗ này lại có nhiều món ngon đến thế, tôi cứ nghĩ trên núi ngoài trường đua ra thì chẳng còn cái gì hay ho cả”, An An ôm bụng cười, nói: “Lần sau lại đến nữa, đãthật!”. Hắn tủm tỉm cười, cô gái này đúng là dễ dụ, chỉ cần có đồ ăn ngon thì chẳng sợ lần sau cô từ chối.
Trời sẩm tối, đèn hai bên đường núi cũng bắt đầu được bật lên. Họ đi đến một cái nền đá nằm ở giữa núi, vừa bằng phẳng, vừa sạch sẽ, có lẽ nó đã được công nhân sửa sang lại.
Cô cứ ngồi bên cạnh Vũ Minh, chăm chú nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của hắn, hàng mi cong lên như ẩn như hiện trong bóng tối, lóe sáng như sự cố chấp, như ngọn lửa không tên bùng cháy đam mê.
Hắn tiếp tục bình tĩnh nói: “Tôi không thích kết giao với người khác. Họ đều có mục đích riêng khi tiếp cận tôi, chỉ cần nhìn vào mắt họ, tôi thấy những thứ xấu xa trong lòng họ”. Đôi mắt sáng rực kia trong phút chốc trở nên u ám phủ lên cùng sự chán ghét.
“Chẳng lẽ cậu không có một người bạn thực sự nào sao?”, cô nghi ngờ hỏi, hắn luôn đề phòng với người khác ư? Vậy thì quá mệt.
“Cô cho rằng có không? Mồi người đều vì