Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341088

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1088 lượt.

r>Hắn khẽ cười, chẳng thèm để ý đến cô, bình thản nói: “Hôm nay thật sự rất vui, có cô đi xem tôi đua xe, cùng tôi ngồi đây, không ngờ còn chuẩn bị quà cho tôi nữa.” Hắn mỉm cười nhìn cô: “Hôm nay là một ngày đáng nhớ của toi .
Thật sao? An An không kịp phản ứng, cứ cho rằng mình đã đoán sai, nào ngờ lại trúng.
Hắn mở quà ra, trong hộp màu xanh có đặt chiếc bật lửaZippo tinh xảo, hoa văn kiểu cổ, vỏ ngoài mờ mờ, đặc biệt nhất là ở mặt sau góc bên phải có thể cảm nhận được một phần hơi sần sùi. Hắn bật lửa lên, mượn ánh sáng để nhìn rõ hơn, đúng là chỗ đó khắc chữ, hai ký tự viết tắt “VM” -Vũ Minh. Hắn cười hạnh phúc, thì ra cô đã chuẩn bị món quà đặc biệt này. Nhìn vẻ mặt của Vũ Minh, cô biết hắn rất thích, trong lòng cũng thoải mái, thầm nghĩ “Không tặng nhầm rồi”.
“Cô muốn được tặng gì? Tôi cũng muốn tặng cô một thứ gì đó.” Hắn nhìn cô xúc động, nghiêm túc nói.
“Không cần đâu, cũng không phải là sinh nhật tôi.” Cô lắc đầu, chỉ cần hắn vui là được rồi.
Vũ Minh dịu dàng nhìn cô, chưa kịp phản ứng gì thì hắn đã cúi xuống đặt lên khóe môi cô một nụ hôn phớt: “Cảm ơn, thật đấy”.
An An lặng người, từ từ mới khẽ nở nụ cười yên tâm. Bồng thấy mình giống như vừa làm một việc gì vô cùng vĩ đại, có thể giúp chàng trai lạnh lùng này cảm nhận được sự ấm áp thật sự, còn giúp hắn học được sự biết ơn và dịu dàng.
Tối nay hai người trao cho nhau hơi ấm, cảm nhận được sự chân thành nhất từ đối phương, trái tim họ dường như xích lại gần hơn chút nữa.






Chỗ Dựa
Đêm muộn, một chiếc taxi phóng vút trên con đường đầy lá khiến chúng bay tứ tung.
Trong xe, ở hàng ghế sau, hắn và cô đang ngồi đó.
Tâm trạng An An lúc này đang rối bời, hôm nay rất vui, lâu lắm rồi khng được thoải mái như thế, nhưng cô cũng vô cùng lo lắng, không hiểu sao tối nay Vũ Minh cứ quấn riết lấy mình, giống như muốn chiếm giữ sự ấm áp trên người cô.
Cũng có thể hôm nay hắn mệt thật, sau cuộc đua khốc liệt kia, cơ thể căng như dây đàn ban nãy giờ mới được thả lỏng. Hắn tựa đầu vào vai An An, nắm lấy bàn tay mềm mại, ấm áp của cô.
Vầng trán cao sáng sủa, góc cạnh, hàng mi dày rất cong. An An muốn chạm vào lông mày của hắn, nhưng lại do dự, trong lòng cố kìm nén, không dám chạm vào. Cuốicùng, cô chầm chậm lướt nhẹ như phác họa lên đường cong đó, chiếc mũi thẳng, lại còn đôi môi hấp dẫn, lúc nào cũng hồng hào tươi tắn, bàn tay như ngẩn ngơ đặt lên khóe môi hắn.
Không gian yên tĩnh, đột nhiên Tiểu Vũ khẽ động đậy, đôi môi mềm mại, ấm áp ấy chạm vào đầu ngón tay khiến cô giật mình, vội nhìn vào mắt hắn, may quá, chưa tỉnh.
An An sợ hết hồn vội rụt tay lại, nghĩ rằng hắn đã tỉnh, cậu nhóc này có phải cố ý là không, cô cảnh giác nhìn chằm chằm vào mắt hắn, nhưng nó đang nhắm chặt, một cách bình yên.
Hít một hơi thật sâu, cô quyết định không nghĩ ngợi nữa nếu không đêm nay lại mất ngủ, An An quay người nhìn ra cửa sổ, đúng lúc cơn gió thổi qua khiến xung quanh mù mịt.
Mong rằng giấc mơ này mãi mãi không bao giờ kết thúc, hắn có thể cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay cô lướt trên khuôn mặt mình. Chạm vào chân mày, khuôn mặt, mũi và cả miệng, chỉ nhẹ nhàng lướt qua, mặc dù không hề chạm vào, nhưng bằng sự nhạy cảm của mình, hắn nhận thấy được điều đó, nó tác động vào khả năng xúc giác của hắn.
Cô thích hắn, mặc dù ngoài miệng vẫn không chịu thừa nhận, ngoan cố lấy cách xưng hô chị chị em em ra để phủnhận, nhưng Tiểu Vũ biết, mình không hề nhìn sai, An An đã thích hắn rồi.
Từ nhận thức đi đến khẳng định, sinh nhật hai mươi hai tuổi năm nay hắn đã đợi được cô gái dịu dàng của lòng mình, cuối cùng Vũ Minh cũng cảm nhận được sự ngọt ngào của hạnh phúc.
Làm sao hắn có thể buông tay được, từ lâu đã không thể rồi, sự dịu dàng lương thiện của cô khiến hắn cam tâm tình nguyện, cho dù gặp phải rất nhiều sự phản đối, nhưng mặc kệ tất cả, Vũ Minh chỉ muốn nắm giữ sự ấm áp không dễ tiếp cận kia thôi.
Đừng nói tôi phải buông tay, hãy để tôi độc đoán một chút, trái tim hắn cứ thầm cầu xin như thế, không bao giờ cho phép cô rời xa.






Tự Trách
Mùa hè trôi theo ngày hôm đó, trái tim cô cũng chầm chậm có sự biến chuyển.
Cô ngây thơ cho rằng mối quan hệ giữa hai người họ vẫn không có gì thay đổi, tất cả đều thuận theo trái tim. Cô và Minh Minh mỗi tháng gặp nhau vài lần. Công việc của anh gần ây gặp phải một số trục trặc, lúc nói chuyện điện thoại có thể nghe thấy rõ ràng sự cáu kỉnh mệt mỏi, An An rất lo lắng, muốn được ở bên cạnh an ủi anh.
Hôm nay, Minh Minh trở về.
Cô thu dọn xong đồ đạc, ra khỏi công ty, ngước mắt nhìn thấy bóng tối đã giăng xuống, đèn đường bắt đầu sáng trưng.
Đầu óc đã hoàn toàn bị cơn ảo mộng này bao phủ. Mọi thứ trước mắt dần dần chìm vào mơ hồ, cô cảm nhận được bờ môi nóng bỏng của anh lướt trên cổ mình... hàng mi dài, đôi mắt sâu, sáng ngời, trong đầu An An hiện lên một gương mặt rất quen, đầy lạnh lùng nhưng ẩn chứa ngọn lửa mãnh liệt