Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341085
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1085 lượt.
a thể. Nhưng sự quan tâm và lo lắng của cha mẹ lại tạo nên áp lực, cô vốn luôn hy vọng mình sẽ khôngđể cha mẹ không phải lo lắng, lúc này cảm thấy bản thân thật bất hiếu. Bởi vậy cô mới nói chuyện này với Minh Minh, hỏi xem anh đã có kế hoạch gì cho hai đứa chưa. Nào ngờ, vừa nghe đến chuyện này Minh Minh liền chuyển đề tài, chỉ buông một câu: “Lúc này đừng nghĩ đến những chuyện không thực tế”.
Trong công việc, cô là người rất có đầu óc, cực kỳ lý trí. Nhưng trong chuyện tình cảm, An An là một cô gái rất đơn giản. Luôn cảm thấy yêu một người thì phải thật tốt vàchân thành với người đó, cho dù tình cảm của người kia không bằng mình. Nhưng nếu thỉnh thoảng nghĩ về người ấy có thể khiến mình vui vẻ thì đó cũng là một loại hạnh phúc.
Ai nói tình yêu nhất định rất ngọt ngào? Trước khi gặp Minh Minh, thậm chí cô còn ch tình yêu chính là từ đồng nghĩa của “đau khổ”, tình yêu phải trải qua đau khổ mới khiến người ta nhớ càng lâu, khắc càng sâu. Cho nên lúc anh xuất hiện, có thể khiến cô vui, vậy là cô đã thấy thỏa mãn lắm rồi.
Mỗi lần một mình trong đêm, nghĩ tới việc anh không ở bên cạnh, cô liền lục lọi tìm trong ký ức khoảng thời gian hạnh phúc của hai người để tìm lại hơi ấm. Cô không bật cười, bởi trong tình yêu cô đã có quá nhiều hạnh phúc không mong đợi, vậy tại sao còn tính toán xem ai là người cho đi nhiều hơn.
Nhưng An An thấy đồng nghiệp rất khác mình, chồng họ biết quan tâm gia đình, ân cần với vợ. Cô cũng nảy sinh nghi ngờ, tự hỏi, tại sao hai người họ không như vậy? Lúc nào cô cũng đóng vai trò người mẹ, phải ân cần, quan tâm anh. Sự mâu thuẫn này thường khiến cô chìm đắm trong phiền muộn, để rồi cuối cùng chỉ biết tự an ủi bản thân cho qua. Nếu có thể tìm được một người yêu thương mình, cùng sống bên nhau năm, sáu năm, còn có thể nhìn thấy những lúc anh làm nũng, nghe anh nựng yêu mình: “Woa, thật là xấu xí”, thì đấy cũng là một điều tuyệt vời. Đúng thế, lấy đâu ra sự hoàn hảo như vậy, nếu để cô đi tìm một người khác, không chừng sẽ có một cuộc hôn nhân hoàn hảo, nhưng chưa chắc đã vui vẻ thế này. Bởi vậy, cô tình nguyện chờ đợi, tận hưởng niềm hạnh phúc mong mỏi này.
Đó chính là tình yêu, không phải người nào cũng có may mắn nắm giữ tất cả. Ông trời rất công bằng, chủ yếu xem bạn làm thế nào để học được cái gọi là “thấy đủ”.
Nghĩ tới đây, tâm trạng An An cũng dần dần tốt lên. Đúng thế, bản thân mình đã chọn người đàn ông như thế, chọn đi con đường này thì đừng hối hận, chẳng phải bản thân sớm đã nghĩ đến những điều tồi tệ nhất, mới từ bỏ tất cả để đến bên cạnh anh? Đã yêu thì đừng hối tiếc.
Tuy nhiên gần đây có nhiều thứ xảy ra vượt xa dự đoán của cô. An An chưa từng nghĩ đến việc bên cạnh mình tự nhiên lại xuất hiện một cậu nhóc vô cùng điển trai Tiểu Vũ. Cô không dám tin, cũng không dám mơ tưởng. Cô chỉ cảm thấy điều này chẳng qua là một sự mê muội nhất thời, đợi hắn tỉnh lại tự nhiên sẽ quay trở về cuộc sống quenthuộc của hắn. Mà cuộc đời của cô đã được định trước là sẽ đi cùng Minh Minh.
Đến Hẹn
Cả đêm suy nghĩ vẩn vơ, quả thật là phải “trả giá”. Hai quầng mắt đen sì lồ lộ trên gương mặt. Ôi, không xong rồi, cả ngày phải đi cùng Tiểu Vũ, phải vui vẻ lên, đẹp hơn một chút.
Hôm nay là Chủ nhật, hắn không cần phải gọi điện đánh thức cô dậy. Sau khi rửa mặt đánh răng xong xuôi, cô cầm điện thoại gọi cho hắn.
“Alô..hắn biếng nhác trả lời.
“Cậu còn chưa dậy à? Chẳng phải nói Chủ nhật đi cùng cậu à?” Đột nhiên cô có cảm giác như bị đùa giỡn, bản thân mình dậy sớm như vậy, còn trang điểm kỹ càng, kết quả là đại thiếu gia này lại như quên béng việc đã hẹn với cô, vẫn ngủ ngon lành. Trong lòng có chút bực bội, An An hăm dọa: “Cho cậu mười lăm phút, nếu không hôm nay sẽ hủy”.
Cô cười ngượng không trả lời, vội nói: “Đói quá”, để chuyển qua đề tài khác.
Hai người gọi hai đĩa cơm chiên và đồ uống. Nhìn hắn cẩn thận dặn dò người phục vụ là đừng bỏ nhiều gia vị, ít ớt, nhiều rau, lòng cô bồng thấy nhẹ nhàng. Từ trước đến nay An An đều chỉ xem hắn như một đứa trẻ cần người yêu thương, quen được chăm sóc, thế nên lúc này nhìn thấy sự quan tâm của hắn, cô có chút bất ngờ. Cô không ngừng nhắc nhở mình, đừng sự dịu dàng của hắn đánh lừa, cậu nhóc này chỉ thỉnh thoảng mới có lòng vậy thôi, giả làm người lớn ấy mà.
Ăn xong, vừa định hỏi tiếp theo sẽ đi đâu, thì hắn đã đứng dậy đi thẳng ra ngoài cửa. Cô hoang mang, không biết rốt cuộc cậu nhóc này muốn làm gì, vội vàng xách túi đuổi theo.
Hai người không nói gì đứng bên lề đường đón xe. Cô đang nghĩ, lúc này có nên lấy quà ra tặng hắn không, nhưng sau đó quyết định cứ giữ để đến cuối cho thêm phần ngạc nhiên. Khẽ nghiêng đầu liếc trộm hắn mới phát hiện thì ra Tiểu Vũ cao hơn cô rất nhiều. Một mét bảy tám, cao hơn cô gần một cái đầu, cô còn chưa tới đứng vai hắn. Không kìm được cô so sánh hắn với Minh Minh, Minh Minh cao một mét bảy nhăm, nhưng lại rất vừa vặn với cô. Thích nhất là mỗi lần dựa đầu lên vai anh, không cần kiễng chân vẫn có thể dựa