Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341100
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1100 lượt.
cô. Hắn từ từ đưa lưỡi tới, rồi khẽ cắn vào làm cơ thể cô đột nhiên căng cứng, An An cắn chặt bờ môi dưới, chỉ sợ âm thanh đó sẽ trào ra.
Tiểu Vũ ngẩng đầu nhìn gương mặt mê man đỏ ửng của cô, đôi môi vẫn cắn chặt kìm nén. Hắn khẽ cười, bất ngờ cúi đầu xuống tiếp tục, “Aaa..”, một cảm giác mãnh liệt kích thích toàn bộ cơ thể khiến An An không thể kiềm chế nữa, buột miệng kêu lên.
Giọng nói êm dịu và ấm áp len vào tai cô: “Gọi Vũ Minh đi”, cô mê man nhìn đến gương mặt mờ ảo hiện hữu trước mắt, bất giác khẽ gọi: “Vũ Minh”. Nghe thấy tên mình được thốt ra từ khóe miệng An An, âm thanh đầy yêu thương đấy tạo nên một luồng khoái cảm lan khắp cơ thể hắn. Vũ Minh hôn lên đôi môi cô, khác với sự dịu dàng ban nãy, sự cuồng nhiệt, gấp gáp đã hoàn toàn chiếm gọn lý trí hắn. Đôi bàn tay nóng rực vội vã vuốt ve cơ thể, từ cổ xuống ngực, xoa nắn nhẹ nhàng rồi đi tới phần eo, cả cơ thể cô như tê dại. An An bứt rứt ghì chặt đầu hắn xuống, bàn tay nhẹ nhàng len vào mái tóc. Không chịu nổi sự trêu chọc giày vò này nữa, cô khẽ gọi: “Vũ Minh, Vũ Minh”, nhưng đôi môi hắn vẫn đang lướt tới cổ áo, dùng răng mở cúc áo rồi phủ lên ngực cô, cảm giác nóng bỏng nơi đó khiến cô như hoảng loạn, bàn tay không kìm nén được kéo mái tóc hắn lại.
Tiểu Vũ khẽ ngước đầu lên, mê man nhìn vào mắt cô. Thấy ánh mắt như đang cầu xin kia, hắn hít một hơi thật sâu, lại cúi đầu xuống nhưng không vùi mình vào nơi ấm áp đó nữa mà chỉ chạm tới hõm vai cô, đôi bàn tay ôm cô thật chặt. Bất động hồi lâu, hơi thở vẫn còn hổn hển, cô đợi hắn bình tĩnh lại.
Mãi sau hắn mới ngước lên, tay khẽ chống cơ thể rời khỏi người cô để giảm trọng lượng. An An dịu dàng nhìn hắn, không dám động đậy. Chạm nhẹ lên khuôn mặt của cô gái ngốc nghếch này, cuối cùng hắn thốt ra một câu: “Cô biết không? Mỗi đêm nhớ cô đều khiến toàn bộ cơ thể tôi đau nhói”.
Nhìn gương mặt khôi ngô đầy kích động của hắn, cô có thể cảm nhận được khát vọng đang phải kiềm chế tronghắn. Cô cảm động vuốt mặt hắn, biết rõ hắn đối với minh rất tốt, liền rướn lên tặng hắn một nụ hôn. Cô hiểu hắn yêu cô thật lòng, đó là điều chắc chắn.
Tiểu Vũ nhìn chằm chằm vào cô, gào lên một tiếng rồi lật người nằm xuống bên cạnh, mắt khép chặt, tay vẫn nắm lấy tay cô. Hắn rất muốn, nhưng cái hắn cần là cô phải hoàn toàn thuộc về hắn, muốn cô ngày ngày là của hắn. Phải kìm nén cảm xúc mọi lúc, hôm nay cũng không phải ngoại lệ, nhưng cô đáng để hắn nâng niu coi trọng.
Hai người cứ như vậy nằm trên bãi cát, mặc cho cơn gió đêm thổi qua xóa tan đi những đam mê, kích động.
Chấp Nhận Và Khó Hiểu
Không biết mình về khách sạn bằng cách nào, An An
gồi trên giường đầu óc vẫn còn trống rỗng. Mọi thứ diễn ra như một giấc mơ, nhưng những rung cảm và hồi hộp ban nãy lại quá chân thực. Bất giác cô đưa tay lên môi mình, cảm giác mềm mại của đôi môi hắn khiến trái tim cô vẫn đang loạn nhịp.
Cô ngây ngất ngả ra giường, nhắm mắt lại, tâm trí hỗn loạn, nh tới ánh mắt hắn lúc kiềm chế dục vọng, cô biết Tiểu Vũ rất khổ sở, chấp nhận sự giày vò đến vậy đơn giản chỉ vì cô. Hắn luôn nói không quan tâm đến người khác, nhưng lần nào cô cũng ngạc nhiên khi phát hiện ra sự dịu dàng chu đáo của hắn, nó tình cờ lặng lẽ vây lấy tâm trí An An, xâm nhập vào tâm can khiến cô đắm chìm không cách nào thoát ra được.
Ông trời ơi, cứu tôi với! Phải làm thế nào đây mới có thể yêu hắn, mới có thể đáp ứng những điều hắn muốn? Đôi chân mệt mỏi, tự ôm lấy mình, nhìn ra phía biển thămthẳm ngoài xa kia, cô rất muốn toàn tâm toàn ý đáp lại tình cảm của con người này, nếu như thật sự có thể, cô sẽ dành cho Tiểu Vũ nhiều yêu thương hơn để bù đắp lại những tình cảm mà hắn đã mất đi trong quá khứ.
“Không vui, không nói nữa, cún ngốc đúng là chán ngắt”, rồi anh tắt máy.
Nhìn màn hình điện thoại tối dần rồi tắt hẳn, trái tim cũng như chìm xuống đáy, An An từ từ ngồi dậy, chân trần bước xuống giường, đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, thấy biển thấp thoáng ngoài xa. Cơn gió ban sớm thổi tới, cái lạnh như thấm từ lòng bàn chân từ từ truyền lên đến đỉnh đầu. Cô ôm lấy bờ vai, thì ra bản thân không hề chạy trốn, vẫn nghĩ nơi đây là bầu trời hạnh phúc riêng của cô, nhưng dường như ông trời đã không nghe thấy lời thỉnh cầu đó, ngay khi cô vừa chạm tay tới hạnh phúc thì đồng thời lại kéo cô trở về với thực tại đầy tàn khốc. Đúng thế, cô có quyền gì được tận hưởng hạnh phúc chứ? Bản thân mìnhchẳng phải còn đang ràng buộc với người khác sao? Từ trong đáy mắt của An An hiện lên nỗi đau khổ sâu xa, hạnh phúc quả thật luôn quá ngắn ngủi.
Cả ngày đi đào tạo theo giáo án, cố gắng kìm nén sự lo lắng trong lòng để giữ nụ cười, cô muốn mượn công việc giải đáp thắc mắc của mọi người để quên đi mọi phiền não. Tinh thần của học viên đang lên rất cao, họ tham gia từ đầu đến cuối các trò chơi để trải nghiệm ý nghĩa thực sự của việc xây dựng một tập thể. Cô cũng tham gia cùng họ, không để bản thân mình có chút nghỉ ngơi nào, sợ nỗi buồn sẽ ập đến ảnh hưởng đến tâm trạng của cô.