XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341099

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1099 lượt.

ở về nhà. Cô kiên nhẫn ngồi trên ghế, nhìn những chiếc taxi qua lại, mong đợi người sắp xuống xe kia là hình bóng mà cô quen thuộc.
Đột nhiên, bên cạnh vang lên tiếng thút thít yếu ớt, sau đó ngày càng lớn dần, An An ngạc nhiên quay người lại, cách đó không xa một cô bé chừng bốn năm tuổi đang ngồi bệtngay bên vệ đường, gào khóc. Cô tò mò đứng dậy đi tới, ngồi xuống gần cô bé, muốn vỗ lên vai đứa nhóc đó, nhưng bàn tay vừa chạm vào lập tức bị tránh ra. Đứa bé này có vẻ rất nhạy cảm. Cô rụt tay lại, nhẹ nhàng ngồi cạnh nó, nhìn xung quanh không thấy có ai, chỉ có những người đi đường đang chỉ trỏ, nhất định cô bé này đã bị lạc rồi. Cách đây khoảng năm mươi mét có một siêu thị lớn, người ra người vào không ngớt.
“Đây là...?”, Tiểu Vũ đi đến nơi nhìn vào đứa nhóc cô đang ôm trong lòng, gương mặt nhỏ nhắn hơi cau lại, trên mặt còn đầy nước mắt với nước mũi, đôi mắt ngây thơ đang nhìn hắn chằm chằm.
“Đây là Tâm Tâm, cô bé bị lạc mẹ.” An An xoa đầu đứa nhóc đầy yêu thương: “Tâm Tâm, chú này là bạn của dì, không phải người xấu đâu”. Nhưng Tâm Tâm không thèm để ý đến lời cô nói, cứ dán mắt vào Tiểu Vũ. Lát sau, cô bé vùng dậy thoát khỏi vòng tay cô, bước tới giật giật áo hắn, quay đầu nhìn cô: “Đây là anh, không phải chú”.
Thật chịu không nổi, đúng là ranh con. Anh chàng này vừa xuất hiện, Tâm Tâm liền chẳng thèm để ý đến cô nữa. Tiểu Vũ thấy thế, trong lòng cười trộm, nháy mắt với cô, đầyđắc ý.
Tâm Tâm thấy vậy tỏ vẻ không vui, càng giật mạnh áo hắn: “Anh, bế, bế”. Ôi trời, tức chết mất, ban nãy cô muốn ôm thì không cho, vậy mà khi Tiểu Vũ vừa xuất hiện lại đòi bế. Sao hắn đi đến đâu cũng mê hoặc người khác vậy, thậm chí cả đứa nhóc ngây ngô này nữa chứ.
Tiểu Vũ đành khom người xuống, một tay nhẹ nhàng bế Tâm Tâm lên, một tay kéo cô đứng dậy. An An ngồi xổm từ nãy đến giờ cũng bắt đầu tê hết cả chân không đứng nổi. Tâm Tâm được Tiểu Vũ ôm trong lòng, hớn hở vuốt mặt hắn, đôi tay nhỏ sờ sờ vào mũi, môi, sau đó hôn mạnh một cái vào mặt Tiểu Vũ. “Cậu thì, đi đến đâu cũng làm các cô gái mê muội, ngay cả mấy đứa nhóc cũng không tha”, cô giận hờn đánh vào cánh tay hắn.
Nhưng Tiểu Vũ không hề giận, thản nhiên quay sang cười với cô bé. Đúng lúc hai người đang chơi đùa cùng Tâm Tâm thì từ đằng xa vọng lại tiếng gọi lớn: “Tâm Tâm, Tâm Tâm”. Đứa bé vừa nghe thấy tiếng mẹ vội giẫy đòi xuống, chạy ngược lại phía sau, mẹ Tâm Tâm tay xách túi đồ lớn cũng đang chạy tới.
Hai người nhìn nhau, Tiểu Vũ ôm lấy cô, còn cô an tâm ngả đầu vào ngực hắn, nhìn mẹ Tâm Tâm bế cô bé tiến lại gần, trong lòng tràn ngập ấm áp. Tâm Tâm được mẹ bếtrên tay tiến gần tới cảm ơn hai người họ, còn nói với mẹ mình: “Tâm Tâm thích anh này”. Mẹ Tâm Tâm ngại ngùng nhìn hai người rồi cảm ơn thêm lần nữa. An An xoa đầu cô bé nói: “Không cần cảm ơn”, rồi còn khen cô bé rất ngoan. Tâm Tâm giật giật áo mẹ: “Mẹ, mẹ, con mới hôn vào má anh đẹp trai kia, con muốn hôn một cái nữa”. Mẹ Tâm Tâm áy náy nhìn hai người, rồi ngăn cái cơ thể nhỏ bé đang với sang kia.
An An đẩy Tiểu Vũ ra hiệu bế cô bé. Tiểu Vũ nghe theo, rướn qua hôn vào má Tâm Tâm một cái, cô bé hớn hở hôn lại vào má hắn, rồi cười khanh khách. Hai người nhìn theo mẹ Tâm Tâm bế cô bé đi, xa dần khuất khỏi tầm mắt, thấp thoáng còn thấy cô bé vẫy tay chào hai người họ.
Nhìn mãi về phía đó, cho đến khi hai mẹ con mất hút trong dòng người nhộn nhịp, cho đến khi bỗng cảm thấy eo mình bị thít chặt, An An ngẩng lên thấy Tiểu Vũ đang nhìn mình âu yếm, trái tim bồng trở nên ấm áp, cô mỉm cười nói: “Tâm Tâm thật đáng yêu”, trong mắt dường như vẫn còn hiện lên gương mặt nhỏ nhắn dễ thương kia.
Hắn chỉ chỉ vào mũi cô: “Đúng thế, mới nhỏ đã biết đánh giá thế nào là một anh chàng đẹp trai”. Ngay lập tức cô nhớ lại cảnh Tâm Tâm vừa nhìn thấy Tiểu Vũ đã không thèm để ý đến mình, An An quay sang giận dỗi: “Thật quá đáng, lúc đầu đưa tay muốn ôm nó, cô nhóc còn khôngcho, cậu vừa đến đã đòi hôn má”.
Hắn cười đắc ý, nhẹ nhàng ôm lấy cô, rồi vẫy một chiếc taxi.






Tốt Bụng
An An trong lòng cảm thấy bất bình, lúc ăn cơm vẫn còn bực bội, tại sao đi đến đâu hắn cũng nổi tiếng như thế? Đã vậy còn tự mãn: “Tâm Tâm sau này chắc chắn sẽ có con mắt tinh đời để chọn bạn trai, đây là một cô bé cực kỳ thông minh”.
Ăn cơm xong đã đến tám giờ. Hai người nắm tay nhau thong thả bước dọc con đường cái hướng ra biển. Biển cách đường không xa, đi qua một bãi đất trống, len qua những bãi cỏ và luống hoa, đi qua mấy nhà dân cứ hai ba người một hoặc cả gia đình đang trải thảm ngồi hóng gió.
Biển sâu hun hút, tối đen hòa với nền trời thành một màu đồng nhất hiện ra trước mặt. Trong bóng tối, tất cả đều trở nên mờ mịt, chỉ có ngọn đèn tít tắp đằng xa báo cho họ biết hướng đi đến bờ biển. Đi qua đám cỏ dại, giẫm lên bãi cát, đôi giày cao gót bị lún xuống, cô phải nhấc từng bước từng bước một.
Càng đi gần về phía biển, cát ở dưới chân càng mịn, An
Bồng gần đó, cô kêu lên: “Tiểu Vũ, Tiểu Vũ, mau lại đây, sao con sao biển trở