Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341106
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1106 lượt.
năng lung tung, nhưng Tiểu Vũ không hề lên tiếng chỉ ném cho cậu ta ánh mắt khinh thường. Cô nhận thấy có chút gì đó thú vị, họ thật sự hiểu con người Tiểu Vũ, có thể để mặc hắn thoải mái cay nghiệt, thật sự rất hiếm thấy, do đó tự nhiên cô đem lòng kính nể hai người
Buồn Bực
Các món ăn nhanh chóng được đưa lên. Có Vệ Tử Minh đây không lo bầu không khí nhạt nhẽo, thỉnh thoảng cậu ta cố tình trêu Tiểu Vũ, càng thấy Tiểu Vũ bực mình anh chàng này càng vui. Hơn nữa cả hai đều rất tò mò về An An, thỉnh thoảng lại mượn chủ đề nào đó nói chuyện với cô.
“An An, cô người Đại Liên hả?”, Vệ Tử Minh tò mò hỏi.
“Không, tôi đến đây công tác thôi.” An An khẽ cười trả lời, vì đoán chắc họ là bạn thân của Tiểu Vũ nên cô cũng rất thân thiện.
“Vậy ra cô là người gần chồ chúng tôi?”, Vệ Tử Minh nghi ngờ nhìn Mần Nhất Hàng, nãy giờ họ vẫn nghĩ là Tiểu Vũ đến đây mới tán được chứ.
“Người đẹp ở Đại Liên bao lâu?”, Vệ Tử Minh vừa uống ly vang đỏ vừa nhướng mày hỏi.
“Hôm nay tôi phải về rồi, tối nay bay”, cô nhìn Tiểu Vũ, nhẹ nhàng nói.
“Ồ, sao nhanh thế?”, Vệ Tử Minh ngạc nhiên kêu lên, quay sang nhìn Mần Nhất Hàng, anh chàng này cũng hơi ngỡ ngàng: “Vậy còn một tuần nữa Tiểu Vũ sao mà sống được?”.
“Tắt đài đi, không khiến cậu quan tâm”, Tiểu Vũ đang buồn bực, đâu dễ tìm được một nơi lãng mạn thế này, vậy mà bị hai tên đáng ghét đến phá đám, hắn chưa nói thì thôi, đã vậy còn phải nhìn An An cười với họ, đúng là cực kỳ khó chịu mà.
Vệ Tử Minh tỏ ra oan ức nói: “Là tôi quan tâm cậu, sợ cậu buồn, cô độc giống bọn tôi”.
Mần Nhất Hàng lúc này mới lên tiếng: “Vệ Tử Minh, cậu nói ít thôi, ăn đi. Không thấy Tiểu Vũ sắp cầm dao đuổichúng ta à?”. Con người này quả nhiên chỉ cần mở miệng là cay nghiệt.
An An đành cười hòa giải: “Nghe Tiểu Vũ nói, chương trình đào tạo của các anh rất thú vị”. Vệ Tử Minh vừa thấy An An không khó chịu liền vui vẻ trở lại, nói: “À, Tiểu Vũ là siêu làm trò, buổi đầu tiên hôm đào tạo cậu ta bị giáo viên nhầm là con gái, haha, buồn cười chết mất”. An An kinh ngạc vừa cười vừa quay sang Tiểu Vũ, sao lại không nói với cô chuyện này nhỉ, nhìn cái vẻ xinh xắn này, không nói chuyện đúng là rất dễ khiến người khác nhầm lẫn.
Tiểu Vũ nhấp một hớp rượu, xem ra hôm nay đừng hy vọng hai tên này sẽ biến đi, phải nghĩ cách thôi. An An nghe Vệ Tử Minh kể mấy chuyện thú vị, cười hớn hở, thật chẳng ngờ bình thường Tiểu Vũ cũng dễ đùa vậy, không giống với lúc ở bên cô chút nào.
Tiểu Vũ dựa lưng vào sô pha mọi người nói chuyện không lên tiếng. Thấy lưng An An lộ ra, ánh mắt hắn lóe lên ranh mãnh. Khẽ đặt tay vào eo cô, nhẹ nhàng vẽ lên, vẻ mặt vẫn bình tĩnh nhìn hai người đối diện.
Hai tay An An đang cầm dao dĩa dừng phắt lại, Tiểu Vũ đang làm gì thế? Cô trấn tĩnh giữ nụ cười, đầu óc cố đoánxem hắn đang muốn nói điều gì, bên tai không còn nghe được lời của Vệ Tử Minh nữa, chỉ có thể ngồi đơ ra cười. “Không - vui”, Tiểu Vũ viết rõ ràng hai chữ, cô cho một miếng thịt bò vào miệng để giấu đi nụ cười, cậu nhóc này, làm sao an ủi đây?
Cô ngồi thẳng lưng lên, sợ người đối diện có thể phát hiện ra Tiểu Vũ đang nghịch sau lưng cô. Cũng may là cái khăn trải bàn rất lớn, ngồi lọt thỏm trong sô pha, nửa người đều bị che kín.
Thấy An An không có phản ứng gì, ngón tay hắn tiếp tục viết “Tôi - muốn - hôn”, lúc viết đến chữ “hôn” còn đặc biệt nhấn mạnh từng nét từng nét một. Nụ cười trên mặt An An có phần cứng ngắc, hắn lại muốn làm gì đây? Ngước mắt nhìn sang đối diện, bắt gặp ánh mắt cười tinh quái của Mần Nhất Hàng, không xong rồi, chắc chắn là anh ta trông thấy điều gì rồi?
Có chút hoảng hốt, bỏ dao dĩa xuống, cô cầm ly lên nhấp rượu, hơi liếc sang trừng mắt với Tiểu Vũ, tuy nhiên cậu nhóc này hoàn toàn không để ý, dựa người vào sô pha tay vẫn hoạt động.
An An lo lắng, muốn dừng ngay tên thần kinh này lại, không biết hắn còn làm những chuyện điên rồ nào nữa. Cô đặt ly xuống, nhìn Vệ Tử Minh và Mần Nhất Hàng tỏ ýxin lỗi: “Mọi người cứ tự nhiên, tôi vào phòng vệ sinh một chút”, sau đó, xách túi nói nhỏ với Tiểu Vũ: “Cho tôi ra”. Tiểu Vũ nghiêng người tránh cho cô đi.
Vừa bước vào nhà vệ sinh cô vội vuốt ngực, cuối cùng cũng có thể thở phào. Cậu nhóc này lần nào cũng khiến cô căng thẳng, biết làm sao giờ? Cô bồn chồn đi qua đi lại trước bồn rửa, hai người này không đi, Tiểu Vũ chắc đang cực kỳ khó chịu. Tuy miệng không nói ra nhưng chiều nay là cơ hội cuối cùng để hai người bên nhau, hắn nhất định không muốn bị người khác phá rối, nhưng cũng chẳng thể đuổi họ đi, đúng là khó xử.
Tránh vào đây suy cho cùng chỉ là kế tạm thời, không thể cứ ở lì mãi không ra. An An cắn môi, dù sao vẫn phải quay lại bàn, cô nhìn vào gương cố gắng cười.
Nhưng vừa mới ra khỏi cửa đã bị ôm cứng lại. Cô hoảng hốt kêu lên một tiếng, thấy một gương mặt to lớn choán trước mắt, không phải Tiểu Vũ thì là ai? Rõ ràng đứng chờ ngoài cửa để bắt người mà. An An đấm nhẹ vào người hắn: “Sao lại lén lén lút lút trốn ở đây?”.
“ừm, không