Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341109

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1109 lượt.

mà bốn ngàn, nó giờ một tháng chỉ có khoảng ba ngàn rưỡi”. Mẹ anh lạnh lùng nói: “Phòng này ai trả tiền?”. Cô càng căng thẳng, nhưng cuối cùng cũng hiểu ra ý mẹ của anh nói gì, thì ra do vấn đề trả tiền phòng ư?
“Trước giờ là Minh Minh trả, cháu chỉ ứng trước thôi”, cô thấy bất an khẽ trả lời.
“Lúc đầu thì không nói làm gì, nhưng nó chịu trách nhiệm trả tiền phòng sao lại để cô ứng trước?”, nét mặt bà ta đầy vẻ khó chịu.
An An khẽ hắng giọng: “À, Minh Minh nói là tháng này sẽ trả lại cho cháu”.
Mẹ anh tức giận nói: “Đã nói rồi, không được lấy tiền của cô, chúng tôi không phải không có tiền cho nó. Đườngđường là một thằng đàn ông, sao lại lấy tiền của phụ nữ tiêu được chứ?”. An An nghe xong trong lòng khó chịu, người nhà Minh Minh luôn là vậy, mãi mãi xem cô như người dưng.
Dường bà ta vẫn chưa chịu bỏ qua, tiếp tục bực tức nói: “Còn nữa, tháng này ngân hàng gọi điện thoại đến nhà giục, vì nó chưa trả tiền nhà, làm tôi và cha nó bẽ mặt chết đi được”.
An An chán nản, Minh Minh sao lại thế này chứ. Mỗi tháng ba bốn ngàn tiền lương vẫn không đủ cho anh chơi bời sao, thường đến ngày trả tiền phòng đều gọi điện bảo cô ứng trước. Cô biết mình đi công tác không thể đến ngân hàng trả được, nên trước đó còn nhắc anh đừng quên hạn người ta thu tiền.
Nhưng cuối cùng An An vẫn đỡ lời cho anh: “Có lẽ mấy ngày nay anh ấy bận công tác nên quên”.
Mẹ Minh Minh càng nói càng tỏ ra tức giận: “Sớm nghe lời tôi thì tôi đã mua nhà cho ở. Giờ ngay cả tiền phòng cũng không lo nổi, không biết nó chơi bời kiểu gì?”. An An không biết nên an ủi bà ta thế nào đành im lặng.
“Minh Minh vốn đâu có như vậy, giờ nó không giống con trai tôi rồi, càng ngày càng không nghe lời”, nói xong, ánh mắt có phần ác cảm nhìn cô. Lòng An An chùng xuống, ý của mẹ anh đã quá rõ ràng, trước giờ bà ta vẫn không tán thành cho họ sống chung, thậm chí ngay cả chuyện anh ham chơi cũng đổ lên đầu cô.
Cô cảm thấy mệt mỏi, thật sự rất mệt. Nếu như có thể ích kỷ hơn thì đã tốt, không cần nghĩ xem Minh Minh có còn tình cảm gì với cô không. Từ khi yêu nhau đến nay, anh đã để lại cho cô không ít tổn thương, mệt mỏi, cô lúc nào cũng tự an ủi bản thân rằng chỉ cần nỗ lực yêu thương, quan tâm anh, rồi một ngày nào đấy Minh Minh sẽ học được cách yêu cô hơn. Nhưng lúc này cảm giác đó ngày càng xa vời vợi. Có lẽ buông tay nhau mới là cái kết cuối cùng cho họ.
Đội nhiên cô không muốn nghe thêm lời quở trách nào của người ngồi đối diện mình nữa: “Dì à, nếu như dì cảm thấy Minh Minh vì ở với cháu mà trở nên như vậy thì cháu rất xin lỗi. Cháu không thể trả dì một người con ngoan, nhưng có thể cho dì một đáp án mà dì mong muốn, đó là có lẽ chúng cháu không họp để sống chung với nhau”, nói xong, không đợi mẹ anh có phản ứng gì, cô đã cầm bát đổ phần mì thừa rồi đi rửa.
Mẹ anh dường như bị câu nói của An An làm cho chết sững, hồi lâu sau vẫn chưa định thần lại, nét mặt như có đám mây mù che phủ, bà ta đột ngột đứng dậy, đi đến cửabếp: “Cô đã biết là không họp rồi thì sao còn chưa rời khỏi Minh Minh? Lẽ nào muốn dính chặt lấy ngôi nhà này?”. An An khẽ nhắm mắt lại, để mặc bà ta muốn nói gì thì nói.
“Tôi nói cho cô biết, căn phòng này do chúng tôi mua, số tiền cô trả kia tôi sẽ bảo Minh Minh đưa lại cô.” Bà ta vẫn tiếp tục không buông tha, cười nhạt nói: “Lần này đến đây là để giới thiệu cho Minh Minh một người phù hợp hơn, hai ngày trước còn dẫn nó đi xem mắt, hai đứa nó đều rất vừa ý. Nếu cô cảm thấy không họp sao không nhân lúc này đi sớm đi, tài giỏi như thế mà cũng sợ không kiếm được thằng đàn ông nào sao?”.
An An nắm chặt chiếc bát, trong lòng đau đớn, cố kìm nước mắt, tuyệt đối không thể khóc, chẳng phải cô đã biết trước kết quả như vậy rồi sao? Sẽ có một ngày Minh Minh tìm được một người tốt hơn cô, sáu năm có là cái quái gì, mày đúng là con ngu, anh ta đã đi xem mắt rồi đấy.
An An hít một hơi dài, từ từ quay người lại nhìn người đàn bà tao nhã đang dùng những lời lẽ ác ý để ép mình rời khỏi đây. Cô nở nụ cười: “Vậy sao? Nếu như cảm thấy hợp thì tốt quá rồi, cuối cùng anh ta cũng làm mấy vị hài lòng”, nói xong, cô lau khô chiếc bát rồi cất lên tủ, lách qua người bà ta đi vào phòng tắm đóng cửa lại.
An An ngồi lên bồn vệ sinh, tự ôm lấy mình, tại sao lạilạnh thế này chứ? Bản thân mình ngu ngốc, lúc nào cũng ray rứt mâu thuẫn, còn Minh Minh đã sớm có lựa chọn mới rồi. Sáu năm ư, sáu năm thì sao chứ?
Mắt cô khô cạn, đã không còn khóc được nữa, cũng không biết khóc vì điều gì? Vì sự ngu ngốc của mình, hay vì những điều mình đã cho đi, tất cả là do cô tự chuốc lấy, nhưng sao trong lòng đau đớn như vậy. An An rất hy vọng Minh Minh sẽ chửi mắng căm thù cô vì sự phản bội đó, nhưng không phải là những lời tàn khốc như lúc này, khoảng thời gian có với cô, thì ra đã từ lâu con người này không còn quan tâm đến nó nữa.






Giày Vò
Một hồi chuông quen thuộc len qua cửa truyền vào, điện thoại! An An định thần lại, cô vỗ vỗ mặt, giữ bình tĩnh, mở cửa đi ra. Lúc n