Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341526

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1526 lượt.

cũng nghĩ thành không may mắn! ! Vật kia có thể rơi vào tay tôi sao? Em có biết, chỉ có lúc không về được mới nhận được vật kia?"
Lan Tử Ngọc nghe mà sững sờ, chẳng lẽ sai rồi à? Chậm rãi hỏi: "Không phải?"
"Dĩ nhiên không phải!" Hạ tướng quân cực kỳ tức giận kêu.
"Vậy sao anh không nói sớm? Sao lao lực như vậy, mau đi xem Hạ Sơ, con bé khẳng định cũng suy nghĩ nhiều. Thiệt là, cũng không nói rõ ràng." Lan Tử Ngọc vội vội vàng vàng đứng lên, đi ra khỏi phòng ăn.
Hạ tướng quân cũng đi theo lên lầu, đạp sàn gỗ vang dội lộp cộp cho hả giận. "Là hai người suy nghĩ lung tung, nghĩ cái gì không tốt, nghĩ điềm xấu làm chi, Hạ Sơ không biết, em còn không biết sao?"
Lan Tử Ngọc xoay người liếc ông một cái, tức giận nói: "Tôi biết cái gì, tôi cũng chưa từng thấy, cái gì cũng không biết."
Hai người anh một câu em một câu đi tới trước cửa phòng Hạ Sơ, cửa khóa chặt, Lan Tử Ngọc tựa vào cửa nghe động tĩnh bên trong, lại bị Hạ tướng quân kéo ra, nhỏ giọng khiển trách bà, "Nghe cái gì nghe? Không quang minh lỗi lạc chút nào."
"Anh lỗi lạc, anh kêu." Lan Tử Ngọc nhường vị trí cho ông, vọt qua bên.
Hạ tướng quân đứng ở trước cửa, mấy lần giơ tay muốn gõ cửa, chung quy đến cuối cùng lại để xuống.
"Gõ đi lãnh đạo" Lan Tử Ngọc khoanh tay trước ngực, thúc giục, "Không dám à?"
"Nói bậy!" Hạ tướng quân gầm nhẹ.
Nhẹ nhàng gõ cửa, không có ai trả lời. Càng dùng sức gõ cửa, nhưng vẫn không ai trả lời.
"Hạ Sơ ơi, con ở đâu?"
Hạ tướng quân cẩn thận thử hỏi. Lại bị Lan Tử Ngọc hung hăng đẩy một cái, có thể không có ở đây à? Hỏi cái gì mà hỏi!
"Sơ Nhi, con mở cửa ra."
Hai người dựng lỗ tai lên nghe, tuy nói vách tường và cửa phòng này có hiệu quả cách âm siêu cấp tốt, nhưng cũng không tốt mức cố ý nói chuyện lớn tiếng cũng không nghe thấy chứ? ! Nhiều năm qua, Hạ Sơ chưa từng giận dỗi, cũng chưa từng nhốt mình không lên tiếng như hôm nay.
"Có nghe thấy không? Bảo con mở cửa! ! !" Không cho lãnh đạo mặt mũi, tính khí lãnh đạo lập tức lên.
"Anh tránh ra." Lan Tử Ngọc đẩy Hạ tướng quân ra, kêu gọi qua cánh cửa ngăn cách: "Sơ Nhi, vừa rồi ba con chưa nói rõ ràng, thư này không giống như con nghĩ, là. . ." Lan Tử Ngọc nhìn Hạ tướng quân hỏi thăm.
Hạ tướng quân lập tức hiểu ý vội vàng nói tiếp: "Là nó để lại trước khi đi, đi gấp không có thời gian nói với con, nên để lại một lá thư."
"Đúng đúng đúng, thời gian gấp, chớ suy nghĩ lung tung, Sơ Nhi?"
Nhưng trong phòng vẫn không có động tĩnh.
"Đều tại anh." Lan Tử Ngọc dùng hình miệng trách Hạ tướng quân.
"Trách anh cái gì?"
"Thư Mục Trạch để lại lúc đi sao bây giờ anh mới lấy ra? Lấy ra cũng không nói rõ ràng, lại khiến nó hiểu lầm, hiện tại thì tốt rồi,oánh hài lòng?"
"Tôi hài lòng gì chứ, đó là con gái tôi, tôi có thể không đau lòng con gái của mình à? Em còn không nói lý lẽ thế nữa, coi chừng anh phạt em cấm bế" nhưng lời nói xoay chuyển, Hạ tướng quân như thay đổi thành một người khác, ôn tồn nói qua cánh cửa: "Sơ Nhi, oán trách ba oán trách ba, chưa nói rõ ràng, hai ngày nay ba cũng bận, quên mất là thư."
Chợt trong phòng truyền ra tiếng khóc than, dọa Lan Tử Ngọc sợ, luống cuống tay chân gõ cửa. Cũng may dì giúp việc nghe động tĩnh, cầm một chuỗi chìa khóa tới đây. Vội vàng mở cửa ra, liền nhìn thấy Hạ Sơ ngồi xếp bằng ở bên giường, khóc tê tâm liệt phế, như đứa bé lạc đường.
Lan Tử Ngọc đau lòng rơi nước mắt tí tách, ôm cổ Hạ Sơ.
Hạ tướng quân đứng ở một bên, mặc dù đau lòng, nhưng vẫn dữ dằn ngăn cản: "Đừng khóc, cậu ta đi thi hành nhiệm vụ, con cứ ngồi đây khóc, là thế nào?"
"Oán ba trách ba đều tại ba. . . ." Hạ Sơ vừa oa oa khóc lớn, còn vừa oán giận cha của mình.
Hạ tướng quân bị tiếng la khóc của Hạ Sơ làm rối loạn tâm tư, vừa rồi còn nghiêm nghị quát lớn nhưng lập tức đã chuyển đổi thành an ủi Hạ Sơ, còn tự trách, "Oán trách ba oán trách ba, đều oán trách ba, đừng khóc."
Hạ Sơ lau nước mắt, nức nở nghẹn ngào nói: "Chúng con vừa xuống máy bay, ba liền phái người tới bắt anh ấy, diệt uy phong, khiêng đi chưa đủ, bây giờ còn làm con tưởng có điềm xấu. Nếu anh ấy thật gặp chuyện, ba. . . Tính sao? !"
"Nói hưu nói vượn!"
Hạ Sơ làm sao nghe lọt, hiện tại cô cảm thấy thật uất ức, trong lòng luôn lo lắng cho Lương Mục Trạch, chỉ sợ anh xảy ra chuyện gì, ba cô hay chưa, vừa mới nói Lương Mục Trạch không tốt ra sao, rồi liền lấy ra một phong thư trắng, hỏi là cái gì cũng không nói, cô đương nhiên suy nghĩ sai lệch. Khoảnh khắc đó cô cơ hồ tuyệt vọng, cảm thấy trời như sụp xuống, làm thế nào cũng không khóc nổi, tim như bị đao cắt, trong đầu chỉ có một ý tưởng, nếu như Lương Mục Trạch thật. . . . Cô cũng không sống nổi nữa.
Lan Tử Ngọc lau nước mắt cho Hạ Sơ, đau lòng nhẹ giọng an ủi, không cho cô suy nghĩ nhiều, phải nghĩ đến mặt tốt, không có tin tức thì là tin tức tốt. "Ba con chạm mạch, đừng để ý ông ấy."
"Ai. . . ."
Hạ tướng quân vừa định phản bác, Lan Tử Ngọc liền liếc qua, một câu kia đành bị ông nuốt xuống.
"Bây giờ bảo ba con đi gọi điện thoại, hỏi xem tình huống như thế nào, t


The Soda Pop