Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341531

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1531 lượt.

o lắng hỏi: "Hạ Sơ, con rốt cuộc có chỗ nào không thoải mái vậy, đừng chịu đựng."
Hạ Sơ mờ mịt lắc đầu, lại gật đầu, rồi lại lắc đầu. "Con không sao. Nhưng trong lòng, trống trải."
"Có chuyện gì cứ nói với mẹ, ngàn vạn đừng tự chịu đựng, đứng lên, trên đất lạnh, Hạ Sơ." Lan Tử Ngọc kéo Hạ Sơ, giọng nói cũng nức nở.
"Con không sao, thật mà." Hạ Sơ vuốt ngực, chậm rãi nói: "Chỉ là chỗ này hơi đau. Mẹ, anh ấy rất nguy hiểm. . . ." Nói xong, ngẹo đầu nằm sấp vào lồng ngực Lan Tử Ngọc, nước mắt không tiếng động chảy xuống.
Anh nói, đi 12 mất 3, còn dư lại đều trọng thương, thậm chí có người không chịu được rời khỏi quân khu. Hy sinh thảm thiết đổi lấy nhiệm vụ hoàn thành, lại chỉ là sự bắt đầu của lần đánh ra này. Có ví dụ ở phía trước, Hạ Sơ làm sao không sợ?
Lan Tử Ngọc đau lòng vuốt tóc Hạ Sơ, bà biết làm người thân của quân nhân, là tâm tình như thế nào. Bọn họ gặp phải là súng thật đạn thật, lúc nào cũng có thể bị nguy hiểm mất mạng, mà họ chỉ có thể ở phía sau nhớ thương, cầu nguyện, sợ có tin tức truyền đến, càng sợ không có tin tức, muốn biết tình huống gần đây, lại sợ sẽ là cục diện mình không muốn nhìn thấy nhất. Đó là một loại tâm trạng gần như lòng tuyệt vọng, trong lòng có một sợi dây cung bị kéo căng, thế giới của họ bồng bềnh, lúc nào cũng có thể sụp đổ.
Kêu dì pha ly nước mật ong cho Hạ Sơ uống xong, hy vọng có thể cho cô an thần.
"Mẹ biết con lo lắng, mẹ và con đi du lịch giải sầu có được hay không? Muốn đi chỗ nào? Con cũng chưa đi du lịch sau khi tốt nghiệp mà."
Hạ Sơ nằm ở trong ngực bà lắc đầu.
"Vậy. . . . Hay là đến thủ đô? Dì Mộc cứ nhắc đến con, nói muốn gặp con" nói đến chỗ này Lan Tử Ngọc liền có tinh thần, đặc biệt kiêu ngạo nói: "Cả nhà họ đặc biệt hài lòng về con, nói muốn gặp con, không được gặp mặt lại không thể gọi điện thoại cho con, sợ con có áp lực. Ai, Hạ Sơ của chúng ta trưởng thành, sắp lập gia đình rồi, gả cho người ta thì càng không thể về nhà." Nói xong, giọng nói lại thay đổi buồn bã không dứt.
"Vậy con không lấy chồng, người còn không nhất định có thể trở về đấy."
"Nói cái gì đó? Mau nhổ đi!"
"Phi phi phi, con giỡn thôi, thổ địa lão gia ngàn vạn đừng khiến nó mọc rể." Hạ Sơ không có tinh thần lẩm bẩm.
"Không đến thủ đô, vậy đi nước ngoài nhé?"
Hạ Sơ tiếp tục lắc đầu. "Con không sao, ngày mai sẽ tốt lắm, thật, Mễ Cốc cũng trở về rồi, đợi cô ấy rãnh rỗi sẽ đi đổ máu chữa thương với con."
"Nói càn, chữa thương cái gì." Lan Tử Ngọc giận cô.
"Ừ nói càn, các vị thần tiên đừng nghe, không nghe thấy." Hạ Sơ cảm thấy tâm trạng mình sắp hốt hoảng, cũng không biết đang nói cái gì.
Hạ Sơ ngày ngày đếm kim chỉ giờ sống qua ngày, thấy kim chỉ giờ đi một nấc, liền cảm thấy rất an ủi, dù sao một giờ này, không có nhận được bất cứ tin tức gì, không có tin tức, chính là tin tức tốt. Mỗi đêm trước lúc ngủ, đều học tập một bộ dạng của anh, nghĩ tới thời gian bọn họ ở chung, mặc dù tính toán ra, bọn họ không có nhiều thời gian ở chung, nhưng mà lúc ở cùng nhau lại bình thản mà vui vẻ, như con suối róc rách, chạy dài mà đẹp đẽ. Chỉ hy vọng, nước suối sẽ không bị cạn. . . . Nhất định sẽ không, phải tin tưởng lời của anh, anh từng nói sẽ trở về, nhất định sẽ! !
Ba ngày sau, Phó Tư Lệnh Hạ long đong mệt mỏi đi công tác về, nhiều ngày không gặp Hạ Sơ, mặc dù mệt mỏi, nhưng mà vẻ mặt lại hết sức vui vẻ.
"Cha, tắm rồi chuẩn bị ăn cơm, hôm nay xem con bộc lộ tài năng đãi cha."
"Được được, ăn món ăn con gái cha làm, tốt! Ha ha." Hạ tướng quân cười sảng lãng.
Hạ Sơ xào thịt, dĩ nhiên không thể so với mẹ, chỉ là tự nhận vẫn có được chút bản lĩnh Hạ tướng quân không nói chuyện nhiều, dĩa thịt xào cơ hồ rơi hết vào bụng của ông, tưởng thưởng tốt nhất cho Hạ Sơ.
"Hình như gầy?" Hạ tướng quân nhìn Hạ Sơ, cau mày nói.
"Không có, còn mập hơn!"
"Gầy hơn trước kia, tiểu tử thúi Lương Mục Trạch này, nói không giữ lời, không chăm sóc con gái của cha thật tốt. . . ."
"Khụ!" Lan Tử Ngọc vội vàng ho khan ra hiệu Hạ tướng quân, nhưng dây cung phản xạ của vị tướng quân này lại hơi dài.
"Xem gầy thành dạng gì rồi."
"Khụ khụ, khụ khụ! !"
"Sao em cứ đạp anh thế?" Hạ tướng quân trừng mắt, thanh âm không tốt nói với Lan Tử Ngọc.
Lan Tử Ngọc cau mày nhẹ nhàng lắc đầu với ông, lại nhìn Hạ Sơ.
"Con không sao." Hạ Sơ nở nụ cười yếu ớt, tiếp tục vùi đầu xúc cơm.
Hạ tướng quân rốt cuộc ý thức được cái gì, trong nháy mắt cũng nhớ ra chuyện gì. Vỗ ót một cái, đứng lên đi về phòng ngủ.






Những ngày sống không có mặt trời suốt nhiều năm qua, rốt cuộc sắp kết thúc sao?
Hạ tướng quân từ trong phòng ngủ ra ngoài, trong tay cầm một bực thư màu trắng, không tiếng động ngồi đối diện Hạ Sơ, đưa thứ trong tay đến trước mặt cô.
"Cái gì?" Hạ Sơ ngẩng đầu lên, ánh mắt từ từ xuất hiện đề phòng.
"Thư."
"Thư gì?"
Hạ tướng quân cầm thư nhìn một lát, chợt vỗ bàn đứng lên, nổi giận trong phòng khách, mắt trừng như mắt trâu, "Lan Tử Ngọc, em nghĩ gì thế? Một lá thư mà thôi,