Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341528
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1528 lượt.
chạy như bay tới lầu hai, không kịp chờ đợi để gặp lại cái bồn tắm lớn của cô.
Nước âm ấm, nhỏ vài giọt tinh dầu, giải lao lại dưỡng sinh, khí nóng chưng khuôn mặt cô ửng hồng. Thật sự là quá thoải mái, khiến Hạ Sơ rên rỉ nghiêng tựa vào bồn tắm ngủ thiếp đi.
Nước ấm lạnh đi, Hạ Sơ hắt hơi một cái từ trong nước bò ra ngoài. Không biết ngủ bao lâu, dù sao sự uể oải và mệt mỏi đã không còn nữa. Ra khỏi phòng tắm, một mùi thơm thức ăn xông thẳng vào mũi, Hạ Sơ ngửi mùi từ lầu hai đi xuống. Cảm giác này thật quá hạnh phúc, có thể tắm, còn không cần tự làm cơm, thức ăn vừa đủ sắc hương vị, vừa khỏe mạnh dưỡng sinh.
"Như thế nào? Có ngon hơn thành G hay không?"
Bụng Hạ Sơ đã sớm đói kêu vang, liều mạng gắp thức ăn, vùi đầu khổ ăn, nghe lời Lan Tử Ngọc, liền đồng ý gật đầu. "Trong ca khúc không phải đều hát, đứa bé không có mẹ là cọng cỏ."
"Vậy con ở thành N làm bảo bối, hay về thành G làm cọng cỏ?"
Hạ Sơ dừng lại, do dự nói: "Cỏ là một thứ tốt."
Hạ Sơ vùi đầu thật thấp, cố ý không nhìn tới sắc mặt của Lan Tử Ngọc, biết cô nhất định đang dùng ánh mắt như tia X quang quét xem cô, không dám ngẩng đầu, sợ thương vong thảm trọng.
"Ba con không trở lại ăn cơm trưa sao?"
"Ba con có bao giờ trở lại ăn cơm trưa?" Lan Tử Ngọc tức giận hỏi ngược lại.
Hạ Sơ im lặng, không dám nói nữa.
Lan Tử Ngọc nhìn bả vai gầy yếu của con gái, than thở. Lại gầy. Từ nhỏ ăn sung mặc sướng, dù thích ứng thế nào, cũng không thể thoải mái giống như ở nhà. Bà biết, Hạ Sơ không muốn trở về nhất định có một phần là vì Lương Mục Trạch. Có lần bà đã hỏi thăm Hạ tướng quân, hỏi ông làm sao điều động nhân sự quân khu, dĩ nhiên không có nói tên, nhưng vẫn bị Hạ tướng quân một "Hừ" trở lại.
"Mẹ, ngài chớ than thở nữa, con ăn ngon mặc đẹp, vô cùng khỏe, mỗi sáng sớm vận động 3000 Mile, khỏe mạnh!"
"Con bắt đầu chạy bộ lúc nào hả? Từ khi ra trường, chỉ hận không thể không cần đi đường, còn chạy bộ, lừa ai đó?"
Trong lòng Hạ Sơ lộp bộp, thiếu chút nói lỡ miệng. Chưa từng nói cho bà biết mình bị "Điều tạm", sợ bà phải bận lòng. Cũng may, mẹ đần đần dễ dàng lừa gạt.
Sau bữa cơm trưa, Hạ Sơ ngồi ở phòng khách xem ti vi, mắt thỉnh thoảng nghiêng nhìn đồng hồ, rồi nhìn ngoài cửa sổ, rồi lại nhìn trên điện thoại di động có cuộc gọi nhỡ không. Không dám gọi điện thoại cho Lương Mục Trạch, sợ bị phát hiện lại thêm dầu vào lửa, vậy thì phiền toái hơn. Nhưng thời gian đã qua lâu thế rồi, rốt cuộc muốn gì cũng phải nói một tiếng chứ!
Hạ Sơ thật sự không ngồi yên, bấm số điện thoại gọi đến phòng làm việc của Hạ tướng quân, nghe điện thoại chính là nhân viên bảo vệ, nói Hạ tướng quân đang họp.
"A lô, vị trung tá buổi sáng đến đó đang ở đâu?"
"Không rõ ràng lắm."
Đang họp, nghĩa là không có thời gian để ý Lương Mục Trạch, nhưng anh cũng không gọi điện thoại trở về báo bình an, chẳng lẽ, bị nhốt? ? ? Nhốt không cho ăn cơm? Không cho uống nước? Tàn phá tinh thần thêm tàn phá thân thể? Vậy cũng quá độc ác. . . .
Hạ Sơ lại gọi đến điện thoại của thư ký Hạ tướng quân, kết quả không ai nghe. Càng ngày càng cảm thấy lo lắng, có dự cảm không tốt. Lương Mục Trạch nói, đại đội đã có tổ đột kích đợi lệnh, anh đưa cô về thành N xong phải lập tức trở lại, nhưng nếu như cứ bị giữ không thể quay về, thì có bị phê bình không? Có tiếp tục bị nhốt không cho cơm không cho nước không? Tàn phá tinh thần thêm tàn phá thân thể. . . .
"Đừng! ! !"
"Kêu cái gì?" Lan Tử Ngọc mới vừa ngủ trưa dậy, đi ra phòng ngủ liền nghe thấy một tiếng rống, "Khó nghe muốn chết."
Hạ Sơ nhìn thấy Lan Tử Ngọc, giống như nhìn thấy Chúa cứu thế, ném gối ôm nhanh nhẹn nhảy dựng lên khỏi ghế salon nhào qua, "Mẹ, mẹ, mẹ gọi điện thoại cho cha đi, đã hơn nửa ngày, làm sao rồi? Lương Mục Trạch thật có việc, phai mau chóng trở về."
"Mẹ không gọi." Lan Tử Ngọc hí mí mắt, ngồi xếp bằng trên ghế salon.
"Mẹ, gọi một lần thôi, chỉ hỏi một chút, có được hay không? Hở? Có được hay không vậy? Mẹ ~~" Hạ Sơ làm nũng, chính mình cũng thấy ớn lạnh buồn nôn.
"Bao lớn còn làm nũng?" Nhưng không cưỡng được Hạ Sơ, chỉ có thể đầu hàng, "Tốt lắm tốt lắm, mẹ thử một lát."
"Mẹ, yêu mẹ chết mất."
"Bây giờ yêu mẹ, không gọi thì không yêu?"
Hạ Sơ gật đầu như bằm tỏi, luôn miệng nói: "Yêu yêu yêu, yêu mẹ nhất, thật thật."
Lan Tử Ngọc gọi điện thoại cho thư ký, ngừng thật lâu mới có người nghe, nhưng bên kia lại nói, Phó Tư Lệnh Hạ tạm thời có chuyện, đã lên máy bay đi công tác.
"Đi đâu?" Hạ Sơ đoạt lấy điện thoại, cũng không so đo hình tượng gì, vội vã hỏi.
"Đây là cơ mật quân sự."
"Vãy Lương Mục Trạch đâu?"
"Trung đội Lương nhận được nhiệm vụ, đã rời đi rồi."
Trong nháy mắt Hạ Sơ như bóng cao xu xì hơi, chân mềm nhũn ngồi liệt trên ghế salon, điện thoại thuận tay rơi xuống. Lan Tử Ngọc bị dọa sợ, vội vàng kéo cô. Sắc mặt của cô vàng vọt, ánh mắt không có tiêu cự. Lan Tử Ngọc vỗ mặt của cô, kêu nửa ngày mới có đáp lại.
"Mẹ, anh ấy đi thi hành nhiệm vụ, con nói anh ấy có việc mà mẹ không tin."
"Mẹ tin mẹ tin." Lan Tử Ngọc gật đầu mạnh, l