Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi
Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341530
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1530 lượt.
trường kỳ, hậu quả khi bị kéo dậy thật sớm chính là ngủ. Mà Hạ Sơ lại hoạt động thường xuyên ban đêm, tự nhiên cũng ngủ gật không ngừng. Máy bay bay vững vàng, chỉ chốc lát sau hai người bọn họ đã tựa đầu vào nhau ngủ mất.
Lương Mục Trạch nhìn họ, ba phút sau lại nhìn lần nữa, rốt cuộc, không nhịn được đẩy đầu Mễ Cốc lên ghế dựa, kéo Hạ Sơ qua tựa vào trên vai mình, như vậy, anh mới coi là thực tế.
Bốn tiếng sau, máy bay dừng ở sân bay quân sự thành N. Lương Mục Trạch dẫn đầu xách va ly nhảy ra cabin, sau đó đỡ Hạ Sơ và Mễ Cốc xuống.
Đang lúc này, chợt có mấy người đàn ông cao lớn lao ra, nhảy vào Lương Mục Trạch đánh xáp lá cà. Cũng may anh phản ứng cơ mẫn, né tránh quả đấm của bọn họ. Nhưng bọn họ nhiều người, hơn nữa mọi người đều không phải hiền lành, tốc độ ra tay rất nhanh, nhưng mục đích cũng không phải đánh người, mà là bắt người.
"Mấy người làm gì?" Hạ Sơ lớn tiếng kêu, nhìn mấy người đánh cho thành một đoàn trước mắt.
Lương Mục Trạch không chiếm ưu thế, nhưng hoàn toàn không rơi xuống dưới. Trong đám dây dưa, một bóng người chợt nhanh chóng vào vòng chiến, ra sức với mọi người, bắt được hai tay hai chân của Lương Mục Trạch, giơ thẳng lên.
"Ha ha, tiểu tử, xem tôi bắt được cậu không! Mang đi!"
"Anh làm gì đấy?"
"Ơ Hạ Sơ, trở về." Đinh Mãn Nhất chà xát đôi tay, ánh mắt sáng ngời, trên mặt ửng hồng, dáng vẻ hết sức hưng phấn.
Hạ Sơ nóng nảy dậm chân, "Anh mau buông Lương Mục Trạch xuống, anh ấy còn có việc !"
"Có việc gì vậy?" Đinh Mãn NHất đặc biệt cao ngạo ngẩng đầu lên, "Có chuyện gì cũng phải bắt, thời điểm diễn tập tiểu tử này ngay cả hang ổ đại đội chúng ta cũng bứng, hôm nay cậu ta bước đến quân khu N, đừng hòng bình yên vô sự rời đi.
"Anh dám?" Hạ Sơ cao giọng kêu, mắt trừng tròn trịa.
Đinh Mãn Nhất vội vàng hạ thấp tư thái, cười hì hì nói: "Anh không dám, nhưng mà đây là ý của lãnh đạo, anh chỉ phụng mệnh mà thôi."
"Vậy cũng không được, anh ấy thật có việc."
"Ơ, vị này là?" Đinh Mãn Nhất không để ý Hạ Sơ, ngược lại nhìn thấy Mễ Cốc sau lưng cô, mặt cười đầy hoa đào.
Hạ Sơ kéo Mễ Cốc ra sau bảo vệ, "Khỏi phải nghĩ bậy nghĩ bạ."
Đinh Mãn Nhất nhếch môi gật đầu, "Được lắm, bên kia có người đón em, anh mau chóng đi về phục mệnh, con bà nó Lương Mục Trạch rốt cuộc bị tôi bắt được, xem đây, hừ."
"Không được đụng đến anh ấy!"
Đinh Mãn vừa chạy về phía sau, vừa hầm hừ nói, "Hạ Sơ, nể tình hai ta quên biết từ nhỏ,oảnh sẽ cho cậu ta một con đường sống, ha ha."
Mấy người ném Lương Mục Trạch lên xe, Đinh Mãn Nhất cũng chui vào theo, bộ dáng kia rất là hưng phấn, miệng cũng cười vểnh hết.
Lương Mục Trạch khinh thường liếc nhìn anh một cái, nghiêng đầu nhìn phía ngoài cửa sổ, "Tại sao?"
"Anh em, cậu quá không cho chúng tôi mặt mũi, trực tiếp dẹp luôn hang ổ đại đội chúng tôi, nhưng xoay mặt lại bị đoàn xe tăng diệt, cậu nói cậu bị ai diệt không tốt, cố tình là xe tăng. . . . . ."
"Diễn tập đã qua nửa năm rồi, còn nhớ thương." Lương Mục Trạch cười lạnh.
"Cậu không nể mặt tôi!" Đinh Mãn Nhất cất cao giọng hô to.
Hạ Sơ bất đắc dĩ, chỉ có thể đưa đem Mễ Cốc trở về trước, tiếp theo ngoan ngoãn về nhà. Nhưng trong lòng cô lại nhớ Lương Mục Trạch, trái tim vướng mắc không bỏ xuống được. Có thể rõ ràng nắm giữ thời gian bọn họ trở về, vậy khẳng định rõ ràng hành động việc làm của cô và Lương Mục Trạch ở quân khu G trong thời gian qua. Nhưng ông vẫn không biến sắc, hôm nay cư nhiên phái chiến sĩ đại đội đặc chủng tới bắt, nếu như muốn tính một lượt thù mới hận cũ, vậy cũng thật khó mà nói sẽ ra sao! Lương Mục Trạch cũng nói rồi, về sau ai muốn lấy con gái của anh thì phải góp vào nửa cái mạng. Chẳng lẽ cha cô cũng nghĩ như vậy? Hạ Sơ vừa nghĩ vừa run run, lắc đầu tự lẩm bẩm, "Không được không được, anh còn có nhiệm vụ trong người, nhất định không xảy ra chuyện gì."
Chợt ý tưởng lóe lên, một ý tưởng nhô ra, "Nếu như Lương Mục Trạch thật sự xảy ra chuyện, có phải không cần làm nhiệm vụ không? Vậy thì hoàn toàn an toàn à? !"
"Không được không được!" sau đó Hạ Sơ liền hủy bỏ ý tưởng này. Nếu sự thật là như vậy, Lương Mục Trạch nhất định sẽ hận cô cả đời.
Xe dừng ở bên ngoài nhà Hạ Sơ, Lan Tử Ngọc nghe động tĩnh liền chạy ra, thấy Hạ Sơ đi vào, tức giận nói: "Bảo con trở lại với mẹ thì không chịu, lúc này lại chạy về nghỉ phép, có ý gì?"
"Nhớ mẹ chứ sao." Hạ Sơ cười nịnh hót. Đi theo Lan Tử Ngọc trở lại phòng khách, tùy tiện ném hành lý, liền lôi kéo bà hỏi: "Ba của con đâu?"
"Con muốn hỏi, Lương Mục Trạch thôi."
"Vậy ngài nói, lần này ba con có chính sách gì?"
"Không biết." Lan Tử Ngọc nhìn vào mắt Hạ Sơ nói: "Sao sưng to vậy? Khóc?"
"Không có" Hạ Sơ vội vàng lắc đầu, dùng mu bàn tay xoa xoa mắt, "Không có gì."
Lan Tử Ngọc than thở, quả thật là con gái lớn không dùng được. "Pha nước cho con rồi, đi tắm đi, dậy sớm như thế khẳng định mệt mỏi."
"Thật? Mẹ hiểu rõ con nhất, mẹ là người mẹ tốt nhất! !" Hạ Sơ ôm Lan Tử Ngọc, hôn một cái vào mặt cô, tiếp đó