Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341518

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1518 lượt.

"Tôi biết rõ, chỗ này không phải trái tim."
Một máy bay nhanh chóng hạ thấp vị trí, mở cửa khoang ra, các chiến sĩ vây tới chuẩn bị nâng Bùi Du đưa anh lên máy bay. Bùi Du vẫn quỳ, ở trước mặt Lương Mục Trạch, anh dùng tay nhuộm đầy vết máu kéo Lương Mục Trạch, mắt ảm đạm không có sáng rỡ vừa rồi, trong giọng nói có đau lòng vô tận, "Ba năm trước đây, thật xin lỗi."
"Tôi sẽ không tiếp nhận, chờ vết thương của anh tốt lên rồi chúng ta tính sổ sau. Mau, nâng anh ấy đi."
"Được!" Bùi Du tái nhợt cười, "Dù sao, còn có một món nợ khác phải tính toán rõ ràng."






"Nụ cười ấy thật là rực rỡ, khiến mắt của Hạ Sơ cũng đau."
Rạng sáng 4:30, thành N.
"Chị phải đi Nhị Miêu."
"Meo meo ~"
"Chị thật sự không thể dẫn em theo, em ở nhà phải nghe lời, như vậy mới có thịt ăn."
"Hừ, ỷ sủng mà kiêu."
Hạ Sơ cười rực rỡ, "Đáp đúng. Thưởng cậu một viên chocolate." Nói xong nhét Ferrero mới vừa lột ra vào trong miệng Mễ Cốc.
Hai người đã đặt vé máy bay đến thành G lúc 6 giờ. Hạ Sơ không chần chừ chút nào, buổi tối mới vừa biết được tin tức Lương Mục Trạch an toàn trở về, liền thương lượng với Hạ tướng quân muốn về thành G một chuyến, nhưng nói gì lãnh đạo cũng không đồng ý. Mặc cho Hạ Sơ nói lời đẹp thế nào cũng không thay đổi. Từ đầu tới đuôi nói nhiều nhất chính là: "Không được, không thể thương lượng."
Không còn cách nào, Hạ Sơ chỉ có thể lén trốn đi, cô tính toán thăm Lương Mục Trạch, sẽ trở về nhận lỗi.
Hạ Sơ và Mễ Cốc mỗi người đang cầm một ly ca cao nóng, ngồi trong phòng chờ máy bay.
"Cậu đi như vậy được không? Mẹ cậu vất vả lắm mới trông được cậu về nghỉ."
Mễ Cốc uống một hớp ca cao nóng, "Không có gì không được, dù sao bà đã quen mình hàng năm không về nhà."
"Thật ra thì, cậu không cần đi chung với mình, cậu ở nhà chung với cô chú nhiều hơn mới đúng."
Mễ Cốc nhún vai, nhìn chằm chằm ca cao, nửa ngày không nói thêm gì nữa. Qua thật lâu, Hạ Sơ đứng lên, ném hai cái ly không vào thùng rác. Mễ Cốc nhịn gần một tuần, rốt cuộc không nhịn được hỏi Hạ Sơ, "Bùi Du, anh ta rốt cuộc thế nào?"
Bùi Du. Cái tên này vẫn đè ở trong lòng Hạ Sơ. Hai ngày nay sáng đêm đều suy nghĩ lung tung, thậm chí nằm mơ thấy Bùi Du nổ súng về phía Lương Mục Trạch, khiến cô từ trong mộng thét lên thức tỉnh.
"Không biết, mình không muốn tin tưởng anh ta là người xấu, Mễ Cốc."
"Là người xấu à? Anh ta cười thật đẹp, thật ấm áp, sao lại là người xấu?" Mễ Cốc nhìn bầu trời tràn ngập sương mù ngoài cửa sổ, lẩm bẩm nói.
Hạ Sơ đắm chìm trong ý tưởng của mình, hoàn toàn không có chú ý tới vẻ mặt cô đơn của Mễ Cốc lúc này.
Lan Tử Ngọc chuẩn bị xong bữa ăn sáng, lên lầu gọi Hạ Sơ rời giường, nhưng gõ nửa ngày cũng không có động tĩnh, đẩy cửa ra mới phát hiện chăn được gấp ngay ngắn, Hạ Sơ không có ngủ nướng không dậy nổi, chỉ có một con mèo, nằm ở trên chăn lười biếng híp mắt.
Lan Tử Ngọc cầm một tờ giấy, vội vàng hấp tấp từ lầu hai chạy xuống, trong miệng cứ kêu: "Hỏng hỏng, lão Hạ, hỏng rồi!"
"Cái gì hỏng? Mới sáng sớm." Hạ tướng quân ngồi ở trước bàn ăn, không quay đầu lại, tiếp tục liếc nhìn tờ báo?
"Bộp!" Lan Tử Ngọc vỗ lá thư lên bàn, "Đều do anh, không phải cứ không cho nó đi sao, hiện tại thì tốt rồi, len lén chạy mất, anh hài lòng?"
Hạ tướng quân để tờ báo xuống, cầm lá thư lên xem mốt lát, tức giận ném ở trên bàn. "Hừ!"
Lan Tử Ngọc mất hồn ngồi lại trên ghế, lẩm bẩm nói: "Hiện tại cánh nó cứng cáp rồi, biết phản kháng, biết rời nhà trốn đi, lão Hạ, anh nói, nó có không quan tâm chúng ta nữa không?"
"Nó dám!"
Từ sân bay đi ra, Hạ Sơ nói muốn đưa Mễ Cốc về nhà trước, còn mình trở lại đại đội đặc chủng, nhưng nói gì Mễ Cốc cũng không đồng ý, nhất định đi theo cô cùng yến đại đội đặc chủng. Hạ Sơ không cản được cô ấy, chỉ có thể dẫn theo cô ấy. Nhưng Hạ Sơ không thể nào nghĩ thông, tại sao Mễ Cốc nhất định phải đến đại đội đặc chủng? Suốt đoạn đường vẻ mặt cô ấy luôn hoảng hốt, cũng không biết đang suy nghĩ gì.
Hạ Sơ chợt phát hiện, đã quan tâm Mễ Cốc quá ít. Những ngày qua luôn lo lắng cho Lương Mục Trạch, mỗi lần gọi điện thoại gặp mặt luôn nhắc đế Lương Mục Trạch, hoàn toàn không có chú ý tới nụ cười mất tự nhiên của Mễ Cốc. Cô ấy đang suy nghĩ gì, đang lo lắng cái gì. Là người bạn tốt của Mễ Cốc, mà cô lại hoàn toàn không trả lời được. Thật là, thật sự là quá đáng!
"Thật xin lỗi, Mễ Cốc."
Mễ Cốc thu hồ ánh mắti nhìn phía ngoài cửa sổ, mờ mịt hỏi Hạ Sơ: "Tại sao nói xin lỗi?"
Hạ Sơ ôm Mễ Cốc, "Mấy ngày qua cứ nghĩ đến Lương Mục Trạch, hoàn toàn gạt cậu qua một bên, hoàn toàn quên cậu cũng vì nguy hiểm mà bị đưa về, thật xin lỗi, đã quan tâm cậu quá ít, mình sai rồi."
"Đứa ngốc, nói cái gì thế." Mễ Cốc bật cười, đẩy đầu của cô nói: "Lương Mục Trạch đi thi hành nhiệm vụ, cậy lo lắng là phải, không rảnh chú ý tới mình cũng là bình thường, lại nói, mình cũng không có việc gì."
"Có thật không? Vậy vì sao vẻ mặt cậu như muốn khóc?"
Mễ Cốc vuốt mặt của mình, mất tự nhiên cười nói: "Nét mặt của