Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp Anh
Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341509
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1509 lượt.
Hạ Sơ. Hẹn mấy lần đều bị báo không rãnh, nhưng cô vẫn không ngừng hẹn, rốt cuộc gặp mặt, rồi lại bởi vì hội nghị tạm thời mà vội vã kết thúc. Mấy lần gặp Bùi Du, anh luôn có vẻ mặt mệt mỏi, chân mày nhíu chặt, nhưng nụ cười rất đẹp mắt, nói xin lỗi cô, hi vọng có thể có cơ hội lần sau.
Lúc ấy cô rất là tức giận, đã hẹn xong rồi mà lại còn đòi dời, lão tổng cứ thúc giục bản thảo, mà vị đại gia này lại không giải quyết được, làm cho cô nổi giận trong bụng, thiếu chút không nhịn được ném đồ tại chỗ, cũng may ánh mắt của anh quay phim tốt, vội vàng lôi cô đi.
Tòa soạn báo dĩ nhiên sẽ không dễ dàng buông tha, tiếp tục hẹn, tiếp tục xếp hàng chờ Bùi Du rãnh rỗi tiếp đại bọn họ. Một tuần lễ sau, rốt cuộc đợi đến lúc Bùi Du có thời gian, ở trong phòng hội nghị lớn của công ty anh, không có hội nghị khẩn cấp cũng không có tài liệu quan trọng khẩn cấp, phỏng vấn tiến hành rất thuận lợi. Từ đầu đến cuối, anh đều mỉm cười, không hề ngó ra ngoài cửa sổ, hay tỏ vẻ mặt hờ hững.
Dùng nụ cười ngụy trang mình. Đây là một câu duy nhất mà Mễ Cốc nghĩ có thể khái quát về Bùi Du.
Bùi Du vì nhiều lần lỡ hẹn mà cảm thấy ngượng ngùng, muốn mời Mễ Cốc và nhiếp ảnh gia ăn cơm, nhưng nhiếp ảnh gia đã hẹn giai nhân, nên Mễ Cốc chỉ có thể đi gặp một mình.
Đó là ngày Bùi Du đã để lại ấn tượng cực kỳ sâu sắc cho Mễ Cốc , mặt trời chiều ngã về tây, anh lái xe chở Mễ Cốc, dáng vẻ mệt mỏi, nhưng trong đôi mắt lại sáng rỡ khác thường. Anh ấy hỏi Mễ Cốc: "Có phải khi thực tế chỉ cách mơ ước một chút xíu thì mơ ước liền tan vỡ? Cảm giác đó tuyệt vọng đến mức muốn sụp đổ."
Là mơ ước gì tan vỡ, khiến anh ấy sụp đổ? Là Hạ Sơ sao? Anh ấy thích Hạ Sơ, nhưng lại không nói một chữ với Hạ Sơ. Cũng rất thân thiện khoản đãi cô. Khiến cô rất mờ mịt.
Bọn họ trò chuyện rất vui vẻ, nhìn ra được, đêm đó anh ấy mặc dù mệt mỏi, nhưng cũng rất vui vẻ.
Sau bữa cơm chiều Bùi Du đưa cô về nhà, lại kỳ quái dặn dò cô đóng kỹ các cửa, không nên tùy tiện mở cửa. Lúc ấy cô còn tưởng rằng đây là thói quen của anh, đối với cô gái nào cũng dặn dò như thế, hơn nữa còn cảm thấy anh là một người đàn ông tỉ mỉ, thậm chí không hiểu tại sao Hạ Sơ thích người đàn ông biến thái mặt vừa đen vừa không thích nói cười, lại không thích Bùi Du.
Nhưng sáng hôm sau trời còn chưa sáng, cô đã bị kéo đến sân bay, trục xuất về thành N.
"Mễ Cốc? Mễ Cốc?"
"Hở? Cái gì?"
Hạ Sơ ngồi bên cạnh Mễ Cốc, "Cậu sao thế? Kêu nửa ngày cũng không để ý mình, nghĩ cái gì?"
"Không nghĩ gì cả." Mễ Cốc cúi đầu, trầm giọng nói.
"Có phải cậu thích Bùi Du không?" Hạ Sơ chắc chắn hỏi.
Mễ Cốc lắc đầu một cái. Thích không? Không tính là thích. Chẳng qua cảm thấy anh ấy là người có bí mật, khi cười, sẽ khiến người ta cảm thấy rất ấm áp, nhưng có lúc lại cô đơn làm cho người ta đau lòng. Không biết Hạ Sơ, thấy Bùi Du như vậy sẽ thế nào? Nếu như thấy, có phải sẽ yêu anh ấy không?
Hạ Sơ ôm Mễ Cốc, vuốt nhẹ sống lưng của cô, than thở: "Nghỉ ngơi một hồi đi, một đêm không ngủ ngon, buổi chiều còn phải đi thăm Bùi Du."
Mễ Cốc chớp mắt nói: "Là Giản Tân Khuyết, đại tiểu thư."
"Vả miệng." Hạ Sơ tự vỗ miệng, "Giản Tân Khuyết, ừ Giản Tân Khuyết."
Mễ Cốc đứng lên, hít sâu, vặn vặn eo lắc lắc cổ, một đêm không ngủ ngon, lại phải đi máy bay, xác thực rất mệt mỏi. Ngẩng cổ nhìn cấu tạo căn nhà, "Nơi này chỉ có một phòng ngủ."
"Ừ, được phân tạm, một phòng là đủ rồi. Nhị Miêu đâu có chiếm chỗ."
"Nhị Miêu không chiếm, nhưng Lương Mục Trạch chiếm, vậy Lương Mục Trạch ở đâu?" Mễ Cốc xấu xa hỏi Hạ Sơ, nói xong còn thuận tiện sờ soạng ngực của cô.
Hạ Sơ vội vàng đưa tay che ngực, gương mặt ửng đỏ, ngoài miệng cố chống cự: "Anh ấy có nhà riêng, làm gì ở chỗ mình." Nhưng lời nói này chính cô nghe cũng cảm thấy thật không có thuyết phục.
"Vậy sao?"
"Đúng vậy đó!"
"Vậy mình sẽ chọc anh ta tức, Hạ Sơ, chuẩn bị hầu lão nương ngủ, ha ha ha ha." Mễ Cốc chống nạnh ngửa mặt lên trời cười dài.
Hạ Sơ té ở trên ghế sa lon, trong đầu buồn bực. Không mặt mũi gặp người! ! ! !
Lương Mục Trạch an bài xong công việc, xin nghỉ, chở Hạ Sơ và Mễ Cốc đến bệnh viện quân đội G. Hạ Sơ đã rời khỏi nơi này cả tháng, nhưng cư nhiên không nhớ chút nào. Đại đội đặc chủng không có lục đục đấu đá, đều là quân nhân sảng lãng, đi thẳng về thẳng, không hề giấu giếm, càng sẽ không làm khó dễ người ta, hay là nói xấu sau lưng. Không khí sạch sẽ thoải mái này khiến cô tuyệt không muốn trở lại chỗ này, không phải nói nơi này không khí ngột ngạt, chỉ rất là không thích.
Giản Tân Khuyết được an bài đến phòng bệnh cao cấp, nhân viên cứu hộ không biết anh vì sao bị thương, cũng không hỏi vấn đề không có câu trả lời này, chỉ cứu sống anh theo lệnh của cấp trên, giúp anh hoàn toàn hồi phục.
Đi tới cuối hành lang, Lương Mục Trạch dừng bước, đầu hơi cúi đầu nhìn Hạ Sơ.
"Thế nào? Đi vào đi." Hạ Sơ thúc giục.
Lương Mục Trạch đưa giỏ trái cây trong tay cho Hạ Sơ, "Vào đi, anh ở ngoài chờ em."
"Mình em sao?" Hạ Sơ giật mình, "Anh thì sao? Còn Mễ Cốc?"
"Chúng tôi ở ngoài chờ em, đi đi." Lương