Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341573
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1573 lượt.
cho nên rất ung dung ứng đối. Cười dịu dàng, chào hỏi cả đám chú bác, dáng vẻ đặc biệt khéo léo.
"Ơ, lão Hạ, người thô lỗ như ông, cũng có thể nuôi ra đứa con gái xinh xắn vậy sao, xem ra công lao của em dâu không nhỏ." Phó Tư Lệnh Từ cười nói giỡn.
Các Tướng quân trong lều đều cười.
"Đây là phản đồ lớn nhất trong Hồng Quân" Hạ tướng quân nói, "Hồng Quân nuôi nó hơn hai mươi năm, kết quả nó chuyển một cái nương tựa vào Lam Quân. Chưa hết, phù hiệu Lam Quân trên tay áo vẫn chưa kéo xuống, còn chưa có anh dũng hy sinh."
Phó Tư Lệnh Từ vừa nghe, rất là vui vẻ, đi tới trước mặt Hạ Sơ nói: "Con gái ngoan, tốt, không tệ, bỏ gian tà theo chính nghĩa là tốt. Như thế nào? Quân khu G có khá hơn quân khu N không?"
Hạ Sơ cười không lên tiếng, trong lòng nói sao các bác lại nói giỡn đến trên đầu con rồi? Không thể làm ba mình mất mặt, càng không thể làm lãnh đạo mình mất mặt.
"Báo cáo, tù binh đến."
"Dẫn vào đi." Hạ tướng quân đặc biệt phóng khoáng nói, thu hồi nụ cười đứng ở trong lều, Phó Tư Lệnh Từ đứng bên cạnh ông.
Hạ Sơ thừa dịp không có người chú ý, núp trong góc lều, cô có thể nhìn thấy người tiến vào, mà người đến không nhất định sẽ chú ý cô đang đứng trong góc nhỏ. Trái tim nhỏ của cô bắt đầu đập thình thịch không theo khống chế, kích động, hưng phấn, hy vọng là anh, rồi lại sợ không phải mà thất vọng. Ở trong rối rắm, mấy quân nhân mặc đồ rằn ri vừa bẩn vừa nhăn bị dẫn vào lều. Đổng đại đội trưởng và Lý Chính Ủy cũng đi vào theo.
Súng và ba lô trên người bọn họ đã tháo bỏ, vệt màu trên mặt bị lem, trộn vào nhau, xem ra bẩn thỉu. Dù sao cũng là lính của Phó Tư Lệnh Từ, lòng riêng vẫn có, Phó Tư Lệnh Từ nhìn bộ dáng nhếch nhác của họ, vung tay lên nói: "Đi đi đi, rửa mặt sạch sẽ, cứ như đào kép vậy, ra dáng vẻ gì chứ."
Mười người tiến vào, nhìn từ mặt bên, hình thể không kém bao nhiêu, cao lớn uy mãnh, dù cách trang phục rằn ri dầy, cũng có thể tưởng tượng ra bắp thịt săn chắc trên người họ.
Hạ Sơ khẽ cắn môi dưới, trái tim như sắp nhảy ra. Cô thấy, người đứng ở phía trước nhất, gương mặt đẹp đẽ, dù bị bắt làm tù binh cũng cảm thấy đặc biệt mạnh mẽ, đó là Lương Mục Trạch.
"Cậu chính là Lương Mục Trạch?" Hạ tướng quân chống bàn, mắt híp lại.
"Vâng"
"Biết vì sao các cậu tới đây không?"
"Biết." Lương Mục Trạch cầm đầu, rửa vết màu xong, lúc này gương mặt cũng không có biểu tình gì, không có không cam vì bị bắt, cũng không có vui sướng vì lập công.
Hạ tướng quân cũng trầm mặt, "Nói."
"Bởi vì bị bắt được."
Hạ tướng quân cất cao giọng nói: "Tù binh phải đến doanh tù binh, chứ không phải đến bộ đạo diễn."
"Bởi vì các sếp cảm thấy, bắt được chúng tôi không phải chuyện dễ dàng."
"Hả? Giọng điệu của tiểu tử cậu thật kiêu ngạo! Phá hư nhiều căn cứ địa của Hồng Quân, cậu thật lợi hại kiêu ngạo!" Biểu tình của Hạ tướng quân càng ngày càng kém.
Lương Mục Trạch không sợ hãi không khiếp đảm, vẫn không kiêu ngạo không tự ti nói: "Báo cáo sếp, chúng tôi chỉ làm hết sức chuyện mình nên làm."
Phó Tư Lệnh Từ vội vàng ra mặt hoà giải, "Ha ha, lão Hạ, ông không biết rồi, đây là binh lính cứng đầu nổi danh trong quân khu của tôi, còn có một người nổi danh như cậu ta, chính là Đổng Chí Cương - thuộc hạ cũ của ông đó. Tính khí xấu của Đổng Chí Cương ông còn không biết?"
Hạ tướng quân không để ý tới Phó Tư Lệnh Từ, mắt nhìn chằm chằm Lương Mục Trạch, chậm rãi nói: "Tốt, thật hay cho câu chỉ làm chuyện tôi nên làm, làm quân nhân nên như vậy, không kiêu ngạo không tự ti, bị bắt làm tù binh không phải là chuyện gì mất mặt."
Chuyện xoay ngược lại khiến Hạ Sơ cứng lưỡi, vừa rồi cô cứ nghĩ, cha mình biết cô ở trong nhà Lương Mục Trạch, cho nên đang cố ý nhằm vào anh.
"Cám ơn sếp."
Hạ tướng quân vòng qua cái bàn đi tới bên cạnh Lương Mục Trạch, ánh mắt theo dõi anh chằm chằm, mặt Lương Mục Trạch không đổi sắc mắt nhìn phía trước, hai tay chắp sau lưng, hai chân đứng banh ra, duy trì tư thế đứng xoải bước không thay đổi, không chút lo lắng vì ánh mắt của Hạ tướng quân.
Nhưng những người bên cạnh, đều nhìn đến mồ hôi lạnh toàn thân, không rõ chân tướng. Bao gồm Hạ Sơ.
"Đổng Chí Cương."
"Đến."
"Coi trọng binh của cậu, đừng để cậu ta \'chọc\' ra chuyện."
Từ "Chọc" như cắn răng nghiến lợi nói ra. Lương Mục Trạch nghe lời này, thế nào cũng cảm thấy mang theo tức giận và thành kiến, thu hồi ánh mắt nhìn thẳng, chuyển sang Hạ Quang Viễn, ánh mắt lại vô tình nhìn thấy một bóng dáng. Hạ Sơ? Tại sao cô lại ở chỗ này? Áo choàng trắng, phù hiệu Lam Quân trên tay áo, cô là bác sĩ chiến trường? Nhưng sao lại xuất hiện ở bộ đạo diễn? Trong nháy mắt, Lương Mục Trạch nghĩ đến rất nhiều.
Hạ Sơ, Hạ Quang Viễn. Hạ Quang Viễn, Hạ Sơ. Lương Mục Trạch sáng tỏ.
Không chút nào tránh né nhìn lại ánh mắt kinh người của Hạ tướng quân, hơi động khóe miệng nói: "Sếp, ngài yên tâm, tôi nhất định sẽ không ‘ chọc ’ ra chuyện."
Đổng Chí Cương ở bên cạnh cũng cảm thấy, không khí hơi quái dị. Không, là tất cả mọi người ở đây đều cảm thấy, rất quái dị. Theo đạo lý nói, lãnh đạo bộ