XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341598

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1598 lượt.

rãnh phán xét cô, từ từ xoay qua một bên, mong đợi lại thấp thỏm chờ ngày mai.
Đến đại đội đặc chủng, có thể gặp Lương Mục Trạch. Nhưng! Hạ Sơ! Gặp anh có cái gì vui vẻ chứ? Anh thổ lộ rồi à? Không có. Nói thích cô rồi sao? Cũng không có. Không chỉ có không có, còn chiếm lời của cô ăn đậu hũ của cô. Cực kỳ ghê tởm là, đi nhiều ngày như vậy, một cuộc điện thoại thăm hỏi cũng không có. Vậy là sao chứ? Chẳng lẽ cô vẫn còn mong đợi "Vô tình gặp được" hay sao? Thật không có tiền đồ. Nghĩ như vậy, Hạ Sơ không coi ai ra gì gõ đầu mình.
"Thế nào tiểu Hạ? Trạng thái tinh thần như vậy là không được đâu, đại đội trưởng người ta điểm danh muốn cô qua đó, tuyệt không thể kéo chân khoa chúng ta, càng không thể khiến khoa của chúng ta bị mất mặt!" Chủ nhiệm lộ vẻ phớt tỉnh giáo dục Hạ Sơ. Mễ Cốc đã dọn về ổ nhỏ của mình, Hạ Sơ vẫn rối rắm xem có cần chuyển đi không, không thể quyết đoán, Mễ Cốc liền bỏ cô lại, một mình lái xe đi.
"Được rồi, nếu Mễ Cốc đã đi rồi, vậy mình cứ ở tiếp quang minh chính đại đi."
Cô vốn tưởng rằng, Bùi Du sẽ bởi vì nhìn thấy Lương Mục Trạch kéo cô rời đi mà buông tay, nhưng không ngờ, anh còn rất bền bỉ. Vẫn gọi điện thoại cho Hạ Sơ, lại không đề cập tới chuyện đêm đó. Người đàn ông này lòng dạ quá sâu, nụ cười ấm áp chính là vũ khí của anh, sẽ khiến người khác tháo bỏ phòng bị đối với anh, nhưng Hạ Sơ lại cho rằng anh không phải một người đơn giản.
Mỗi lần Bùi Du gọi điện thoại cho cô, cô sẽ nhớ tới câu nói kia của Lương Mục Trạch, đừng tiếp xúc với Bùi Du, anh không vui.
Đại đội đặc chủng, là bộ đội đặc biệt được hỗ trợ tốt nhất, thức ăn ngon nhất, huấn luyện khổ nhất, nhiệm vụ nặng nhất, tự nhiên phải được đối xử đặc biệt. Bác sĩ tự mình tới cửa kiểm tra sức khoẻ.
Một nhóm y tá và bác sĩ nữ trẻ tuổi, trên đường đi rất là hưng phấn, líu ríu cả đường. Những bác sĩ nam, lại toàn khinh thường, khi thì nói phụ nữ nông cạn, khi thì nói đại đội đặc chủng tứ chi phát triển đầu óc ngu si, thếu chút bị những cô gái trong xe hợp nhau tấn công. Hạ Sơ tự nhiên không có tham dự trong đó, ngồi trong góc gần cửa sổ, nhắm mắt lại ngủ. Suốt đêm không nghỉ ngơi tốt, lên xe liền ngủ ngay.
Đến nơi, Hạ Sơ bị bác sĩ bên cạnh đánh thức, híp mắt đầu óc choáng váng xuống xe. Đại đội phái một trung đội tới đây giúp các bác sĩ khuân đồ. Những cô gái bên cạnh xôn xao nghị luận xem ai đẹp trai xem ai trẻ tuổi, Hạ Sơ chỉ len lén liếc bốn phía. Muốn nhìn thấy anh, rồi lại không muốn nhìn thấy.
Phụ nữ, quả nhiên là thể kết hợp mâu thuẫn.
Chỗ kiểm tra sức khoẻ, được bố trí trong hai căn phòng nhỏ trong phòng y tế. Hạ Sơ đụng phải quân y. Vốn tưởng rằng, anh đã quên mình, không ngồ anh còn có thể kêu tên của cô rõ ràng. Hai người nói mấy câu, Hạ Sơ tự nhiên bị những cô gái đi cùng "Khoét" thêm vài lần.
Chiến sĩ trẻ sau lưng quân y, chào Hạ Sơ, cười, "Chào chị dâu."
"Tiểu đội trưởng, nhận lầm người à?" Hạ Sơ rất trấn định nói.
"Không sai" nói chuyện là quân y, anh khoanh tay cười nói: "Hiện tại cả đại đội đặc chủng đều biết, thiếu tá Lương Mục Trạch - doanh trưởng doanh đặc chiến số 1 đánh báo cáo kết hôn, đối tượng kết hôn chính là cô, Hạ Sơ!"
Hạ Sơ bối rối, "Bác cáo kết hôn gì?"
"Đừng nói với tôi, người trong cuộc như cô hoàn toàn không biết. Mới tuần trước, hơn nửa đêm doanh trưởng Lương đánh một phần báo cáo đi tìm đại đội trưởng ký tên, kết quả bị đại đội trưởng dùng cây chổi đuổi ra ngoài. Không chịu thông qua. Ai, thật đáng tiếc đó." Quân y vừa nói, vừa lắc đầu thở dài tiếc hận. "Cô thật không biết?"
"Tôi nên biết sao?" Hạ Sơ phẫn hận cắn răng nghiến lợi.
Quân y thấy vẻ mặt cô không đúng, vội vàng an ủi: "Không chừng muốn cho cô vui mừng, đúng không, cô xem vui mừng bị chúng tôi quấy rối rồi, thật ngượng quá, ha ha. . . . Khụ, đêm đó doanh trưởng Lương đánh báo cáo xong liền đi thi hành nhiệm vụ khẩn cấp, có lẽ không kịp nói cho cô biết, đừng nóng giận, tôi đi ra ngoài trước, khi nào cần sẽ gọi cô. . . ." Thanh âm của quân y càng ngày càng nhỏ, hai người thận trọng lướt qua Hạ Sơ vội vàng rời đi.
Kết hôn? Cô đồng ý kết hôn sao? Không đúng, anh đã hỏi cô muốn kết hôn chưa? Tại sao anh nói cái gì chính là cái đó? Hơn nữa còn tiền trảm hậu tấu! Lại nói, cả lời yêu của anh cũng là "đạo văn" ra, tại sao cô phải gả cho anh? Hạ Sơ cũng không hiểu, sự tự tin của anh là ai cho thế! ! ! !
Kể từ khi quân y rời đi, ánh mắt của bác sĩ đồng hành đều cực kỳ chú ý cô, còn có người chen tới hỏi bọn họ nói cái gì, hỏi cô tại sao biết người của đại đội đặc chủng. Hạ Sơ cười cười, không giải thích, chủ yếu là không biết nói như thế nào. Nghĩ tới lời nói của quân y, vừa tức vừa lo lắng.
Một hồi tiếng máy bay quân dụng xẹt qua trên không, Lương Mục Trạch ngồi ở một góc máy bay nhắm mắt dưỡng sức. Trên gương mặt anh tuấn không giấu được mệt mỏi, nhiệm vụ vô cùng gấp suốt sáu đêm năm ngày làm cho mọi người mệt mỏi không chịu nổi.
Không biết hiện tại Hạ Sơ như thế nào? Có tức giận hay không? Có cảm thấy bị lạnh nhạt hay không? Nghe bọn họ nói, bạn gái là phải che chở, phải điện thoại