Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341594

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1594 lượt.

chính thức bắt đầu. Không thể không nói, các cô nương của đoàn nghệ thuật trong quân khu đều nũng nịu lả lướt, các thanh niên dưới đài xem mà nhiệt huyết sôi trào. Sau khi bắt đầu, các vị tướng sĩ cũng không để ý quân quy quân kỷ gì, vỗ tay hô hào huýt gió liên tiếp.
Hạ Sơ cho rằng Lương Mục Trạch cũng sẽ xem rất hăng say, kết quả quay đầu lại mới phát hiện, anh lại dựa vào trên ghế ngủ thiếp đi. Thật rất không cho những cô nương xinh đẹp này mặt mũi.
Vốn muốn gọi anh dậy, nhưng biết anh bởi vì thi hành nhiệm vụ nhiều ngày, không được nghỉ ngơi nên mới ngủ gật. Lúc này nhất định rất mệt mỏi. Nghe nói, mỗi lần bọn họ thi hành nhiệm vụ quan trọng trở về, đều sẽ có một ngày nghỉ ngơi. Mà cả ngày Lương Mục Trạch đều ẩn hiện ở đại đội, căn bản không có thời gian nghỉ ngơi. Là bởi vì cô sao? Hạ Sơ không nhịn được nghĩ, trong lòng có rất nhiều bong bóng hồng bập bùng. Bong bóng vỡ hết lại có vô số bọt ngọt ngào.
"Này." Hạ Sơ khẽ đẩy anh, "Đi về nghỉ ngơi đi."
Lương Mục Trạch di chuyển cái mông, khẽ mở mắt ra, buồn buồn đáp một tiếng.
Đổng Chí Cương ngồi giữa hàng thứ nhất nghe động tĩnh quay đầu lại nhìn, Lý Chính Ủy trêu ghẹo "Tôi đã nói rồi, anh nhất định không ngăn được."
"Không ngăn được? Hừ, tôi không cho phép, xem cậu ta có khả năng gì."
Hai người nói nói, khiến lãnh đạo bệnh viện ở bên cạnh nghe mà mơ mơ màng màng, vừa rồi ông cũng có thấy hai bóng dáng đi ra ngoài, nhưng ánh đèn mờ mờ mà khoảng cách lạo hơi xa, căn bản không biết là ai. "Có chuyện gì thế?"
Lý Chính Ủy vội vàng cười nói "Ha ha, lão Uông, không bằng xem xem ai đưa ra báo cáo trước."
"Hả?" Lãnh đạo bệnh viện rất là nghi vấn, căn bản không hiểu chính ủy đang nói cái gì, nhưng Lý Chính Ủy lại không nói thêm, quay đầu bắt đầu nghiêm túc xem biểu diễn. Anh cũng không tiện tiếp tục hỏi tới.
Đẩy cửa thính phòng đi ra, thế giới chỉ còn lại thanh tịnh. Cả khuôn mặt Hạ Sơ đã nóng như trứng chiên, chưa chờ cô đồng ý, cả đại đội đã biết hai người bọn họ có quan hệ! ! Người của bệnh viện cũng ở đó, đoán chừng ngày mai cả bệnh viện quân đội đều biết, đã xôn xao như vậy, Hạ Sơ muốn cự tuyệt cũng không thể.
Anh thật quá âm hiểm! ! ! ! Hạ Sơ hận nghiến răng.
"Tức giận?" Lương Mục Trạch thả chậm bước chân, kéo Hạ Sơ đi trong bóng đêm. Gió đêm mùa thu, hơi lạnh lẽo, hai bàn tay nắm nhau lại nắm chặt hơn, "Lạnh không?"
Hạ Sơ tức giận lắc đầu.
"Không tức giận là tốt rồi." Lương Mục Trạch cười nói, không còn mệt mỏi nữa.
Anh biết rõ mình lắc đầu tỏ ý không lạnh. Hạ Sơ tức giận, nhất định phải phát tiết một chút. "Lương Mục Trạch, diễn kịch một mình có phải rất thoải mái không?"
"Cũng may, hai ta phối hợp ăn ý." Lương Mục Trạch thâm tình nhìn Hạ Sơ. Ánh mắt của anh lóe ánh sáng, còn tực rỡ hơn ánh sao trong mùa hè. Một dòng nước xoáy thâm tình gần như sắp hút Hạ Sơ đi, thiếu chút nữa liền chết đuối khi trong sự thâm tình của anh, vạn kiếp bất phục.
"Tôi rất khó chịu." Hạ Sơ hung hăng phun ra mấy chữ này, cong cùi chỏ, đặc biệt cụ thể đâm vào ót Lương Mục Trạch, tiếp đó kêu đau một tiếng, chỗ bị đâm lập tức đỏ lên.
Mặc dù bị công kích, nhưng anh vẫn kéo chặt tay Hạ Sơ. Không có ý muốn buông ra. "Hết giận chưa?"
"."
"Vậy tản bộ với anh."
Cả khu vườn đều yên tĩnh, Lương Mục Trạch lôi kéo Hạ Sơ, đi qua đường mòn, đi qua sân huấn luyện. Viện của đại đội đặc chủng thật sự là quá lớn, đi mãi mà không hết. Hạ Sơ dần dần không có hơi sức, thanh âm vô lực "Không phải anh mệt sao, về ngủ đi."
Lương Mục Trạch nhìn cô, suy nghĩ trong chốc lát nói "Vậy em đưa anh về nhà."
Có chuyện vậy sao? Một người đàn ông lại muốn một cô gái yếu ớt đưa anh ta về nhà, đây là địa bàn của anh ta mà, còn sợ có tên háo sắc hay biến thái sao.
"Có được hay không?"
Hạ Sơ thừa nhận mình yếu lòng, căn bản không nhẫn tâm cự tuyệt.
Hai người chắp tay, đi qua từ cửa hông đại đội. Chiến sĩ đứng nghiêm nhìn thấy bọn họ, chào trước, sau đó nói "Chào doanh trưởng, chào chị dâu."
Hạ Sơ cúi đầu, tăng nhanh bước chân đi qua. Trời mới biết, cô ngượng ngùng cỡ nào. Da mặt cô mỏng lắm. Trước mặt anh, lại gọi cô là chị dâu. Khóe miệng của anh không keo kiệt nhếch lên, trong mắt viết đầy dương dương hả hê. Ý là đang nói, xem xem vợ tôi nè, xinh đẹp lắm.
Đến dưới lầu nhà của Lương Mục Trạch, Hạ Sơ đứng lại không đi. "Được chưa? Tôi muốn đi về."
"Đưa anh lên lầu." Giọng nói vô cùng lẽ thẳng khí hùng, không hề cảm thấy xấu hổ.
"Anh là nam mà, không phải anh đưa em sao?"
"Nhất định phải như vậy?"
"Nói nhảm, anh có thấy ai da mặt dày như anh không, bảo bạn gái đưa mình về nhà. . . ." Mới vừa nói xong, Hạ Sơ liền hối hận muốn cắn đầu lưỡi. Mình đang làm gì vậy! ! Mình mới là da mặt dày .
Lương Mục Trạch cười đặc biệt vui vẻ "Vậy em đưa anh trước, rồi anh lại đưa em."
Còn đưa, vậy tối nay không cần làm gì khác, mười dặm đưa tiễn thôi.
Đứng ở trước cửa nhà Lương Mục Trạch, Hạ Sơ nói: "Vậy được anh, anh không cần đưa tôi, tôi tự trở về."
"Không ngủ được, em trò chuyện với anh đi."
"Nói gì?"
Lương Mục Trạch không


Snack's 1967