Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341593
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1593 lượt.
ương Mục Trạch cùng xuất hiện, ánh mắt mọi người như có thể bắn phi tiêu.
Lương Mục Trạch bưng hai phần bữa ăn sáng, ngồi ở Hạ Sơ đối diện. Anh có thể cảm nhận được Hạ Sơ tâm thần thấp thỏm, cũng nhìn ra ánh mắt xem xét kỹ của các bác sĩ dành cho cô. Đẩy đĩa tới trước mặt cô. Lương Mục Trạch quay đầu nhìn mọi người, dùng thanh âm đủ để người chung quanh có thể nghe nói: "Hạ Sơ còn phải phiền toái mọi người giúp đỡ nhiều hơn, phần lớn thời gian tôi đều ở quân khu, nếu như Hạ Sơ có chuyện gì phiền toái mong mọi người cho tôi biết."
Có nhiều người chưa thể hồi hồn từ sau thanh âm của anh, nửa ngày mới gật đầu như bằm tỏi, ồn ào lộn xộn nói anh cứ yên tâm tâm vân vân.
Hạ Sơ cầm đũa lên, nói rất nhỏ "Em xem ra rất hay gây phiền toái sao?"
"Anh sợ bọn họ khi dễ em."
Trái tim của Hạ Sơ hoàn toàn vạn kiếp bất phục trong câu nói này.
Có lẽ anh không quen biểu đạt, có lẽ có chút âm hiểm, có lẽ có chút bá đạo có lẽ có vài điều mình thấy không tốt. Nhưng người đàn ông này thật sự yêu thích và quan tâm cô, mặc dù không nhiều nhưng vẫn suy nghĩ giùm cô, bởi vì thời gian gặp nhau không nhiều lắm mà không nguyện ý buông tay cô ra, còn làm mặt dày muốn cô đi cùng, tất cả đều bởi vì, cô là người anh để ý, là người được anh để ở trong lòng. Là người anh yêu.
Hạ Sơ đêm không về ngủ, nhưng cũng không bị lãnh đạo xử phạt, chỉ ý vị sâu xa nhìn cô mấy lần, nói giỡn: "Hạ Sơ có bạn trai cũng không thông báo một tiếng, nếu không phải Lý Chính Ủy nói cho tôi biết doanh trưởng Lương cả báo cáo kết hôn cũng làm rồi, chúng tôi đều chẳng hay biết gì đấy."
Hạ Sơ cười gật đầu một cái, không có nói gì tiếp.
"Cô tính lúc nào tìm tôi phê báo cáo của cô?"
"Không vội không vội, anh ấy bận cả ngày, hiện tại phê cũng vô dụng." Hạ Sơ muốn mình có dáng vẻ của một bạn gái tốt vô cùng hiền huệ suy nghĩ giùm người khác.
Trên đường trở về, Hạ Sơ trong dự đoán bị mấy người vây lại hỏi lung tung này kia. Hỏi cô tại sao biết Lương Mục Trạch, hỏi cô Bùi Du thì sao, thậm chí còn có người thêu dệt chuyện hỏi cô có phải tính chân đứng hai thuyền hay không.
Xe buýt trực tiếp trở về bệnh viện, các bác sĩ bị lắc lư suốt cả đường, hoàn toàn không còn hưng phấn như lúc lên đường hôm qua, mỗi người đều vì vất vả quá độ mà rũ vai đi xuống xe.
Hạ Sơ mới xuống xe buýt, đã thấy một chiếc A6 chạy tới. Hạ Sơ cúi đầu, nhích qua bên cạnh, nhường vị trí cho xe. Nhưng xe lại dừng ở bên cạnh cô không đi, kẹp cô ở giữa hai chiếc xe.
Hạ Sơ cau mày nghiêng đầu, nhìn thấy cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống. Thì ra là người quen!
"Bác Từ." Hạ Sơ vội vàng thu hồi biểu tình chán ghét, khéo léo mỉm cười.
Từ phó tư lệnh gật gật đầu nói: "Sáng sớm đi đâu vậy?"
"Đi theo bệnh viện đến trại lính." Hạ Sơ hồi báo chi tiết. Bảng số của chiếc xe này, ở quân khu không có ai không biết. Người lục tục xuống xe nhìn thấy xe đầu tiên là cả kinh, thấy Hạ Sơ nói chuyện với người trong xe, thì càng kinh ngạc, bắt đầu châu đầu ghé tai nói thầm gì đó. Đi một bước hận không thể quay đầu về ba lần. Lâm Hân càng thêm liên tiếp nhìn Hạ Sơ, lông mày cơ hồ muốn chồng lên nhau.
Từ Phó Tư Lệnh dứt khoát mở cửa xuống xe, phân phó xe đến trước mặt chờ. "Đến quân khu nhiều tốt, có thể thể nghiệm cuộc sống gian khổ. Đi đâu vậy?"
Hạ Sơ có chút ngượng ngùng, nhưng lại không thể không nói. "Đặc. . . . Đại đội đặc chủng."
"Chỗ của Đổng Chí Cương à? Chỗ đó đều là sói, mấy cô gái trẻ đến đó, có phải trong mắt mọi người đều nổi ánh xanh không? ! Ha ha." Nói xong tự sảng lãng nở nụ cười.
Lãnh đạo bệnh viện đi chung vốn đã đi rất xa, nghe thanh âm nghị luận sau lưng, quay đầu lại nhìn thấy nói chuyện với Hạ Sô là Từ Phó Tư Lệnh, vội vàng quay lại đây.
Vội vàng chạy đến trước mặt Từ Phó Tư Lệnh chào, "Phó Tư Lệnh, ngài. . . ."
Phó Tư Lệnh cười đáp lễ, chỉ vào Hạ Sơ, nhìn như không chút để ý nói: "Hạ Sơ là cháu gái của tôi, anh phải chăm sóc thật tốt."
Mọi người đều biết, bệnh viện là một địa phương hỗn tạp, lục đục đấu đá lợi hại, không có bối cảnh rất dễ bị chèn ép, một vài việc khổ sở mệt nhọc người khác không muốn làm, luôn rơi vào trên đầu những người này. Từ Phó Tư Lệnh dĩ nhiên cũng hiểu, Hạ Quang Viễn đã giới thiệu Hạ Sơ với ông, về tình về lý ông đều phải chăm sóc nhiều. Nếu như ông có một đứa con gái như Hạ Sơ, mới không nỡ cho cô chịu khổ ! ! !
"Hạ Sơ Hạ Sơ, cô và Phó Tư Lệnh rất quen à?" Hạ Sơ mới vừa vào phòng làm việc, đã có người theo sát vào, lôi kéo Hạ Sơ nói chuyện, mấy nếp nhăn do cười lên có thể đè chết cả con muỗi.
"Cũng được."
"Vậy hai người quen biết thế nào?"
"Bác Từ là bạn của cha tôi." Nói xong, không để ý tới mấy người theo đuôi cô, cầm xà bông thơm trong ngăn kéo đi ra phòng làm việc.
Lâm Hân vốn tỏ vẻ giương nanh múa vuốt hận không thể ăn Hạ Sơ, nhưng về phòng làm việc rồi thì lại trở thành "cừu non dịu ngoan", không nói lời nào nhưng cũng không trêu chọc Hạ Sơ nữa, an tĩnh hơn bình thường không ít. Hiệu quả dựng sào thấy bóng như vậy, khiến trong lòng