XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341751

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1751 lượt.

đi."
"Ha ha." Hạ Sơ xuống dao như thần, dao dao lấy mạng! ! ! Cắt hết khoai tây lại cắt hành gừng tỏi.
"Chắc anh ấy không có nhắc tới tôi với cô" trong giọng nói có chút thương cảm và tự giễu, "Lúc đầu tôi rất kiên định ra nước ngoài."
"Ha ha." Hạ Sơ thuận khí, tôi nhịn! !
Trúc Hoa đứng sau lưng Hạ Sơ, nhìn chằm chằm bóng dáng bận rộn của cô, nói từng chữ từng câu: "Tôi và Mục Trạch đã quen nhau từ rất nhỏ, hai nhà chúng tôi quan hệ rất tốt. Chắc cô biết, chú Lương là thương nhân, ba tôi và chú Lương hợp tác nhiều năm, từ rất sớm đã nói phải cho chúng tôi đính hôn, cô thấy có hay không?"
Hạ Sơ chợt bật cười, cười rất vui vẻ, "Đúng vậy đúng vậy, thật là rất buồn cười, ha ha."
Sắc mặt của Trúc Hoa tím đi, hận không thể bắn thủng ót Hạ Sơ. Hạ Sơ chợt xoay người, Trúc Hoa vội vàng đổi thần sắc, nhưng vẫn bị Hạ Sơ thấy được vẻ phẫn hận vừa biến mất. Hạ Sơ giơ dao thái trong tay lên, dáng vẻ nhìn như rất khí phách, mắt mỉm cười, thanh âm lạnh lẽo: "Trúc tiểu thư, nếu như không có chuyện gì nên đến phòng khách nghỉ ngơi đi, tôi phải rang thức ăn rồi, khói dầu nhiều, người từ nước ngoài trở về thường không chịu nổi khói dầu, tựa như có một số việc, đừng miễn cưỡng quá đáng mới thỏa đáng, phô trương không phải một lựa chọn tốt."
"Cô. . . ." Trúc Hoa bị Hạ Sơ nói đến tức giận, nhưng lại không tìm được từ ngữ phản bác.
Lúc này Lương Thiều Tuyết kéo cửa ra xông tới, thần sắc hốt hoảng, kéo Trúc Hoa đi ra ngoài. Cô gái kia còn rất dũng cảm, Lương Thiều Tuyết kéo nửa ngày mới có thể lôi cô ta ra khỏi phòng bếp.
Hạ Sơ đặt dao thái xuống tấm thớt, cởi tạp dề ra ném qua một bên. Đi trở về phòng khách ngồi lên ghế sa lon ăn nho. Lương Thiều Tuyết đã kéo cô gái kia rời đi. Cô hơi không rõ ý của Lương Thiều Tuyếti, rõ ràng thoạt nhìn rất ưa thích cô, nhưng vì cái gì lại đưa người trước của Lương Mục Trạch tới? Nhìn bộ dạng của Lương Thiều Tuyết, cũng không giống muốn làm cô mất mặt.
Không nhìn ra, người đất như Lương Mục Trạch, thật rất có sức quyến rũ, còn có phụ nữ tìm tới cửa trắng trợn cướp đoạt. Xem ra là bảo bối tốt, phải nắm chặt, không thể buông tay cho người khác đoạt đi.






Hạ Sơ ôm Nhị Miêu, xem ti vi ăn quả nho. Cố gắng coi thường cô gái tên Trúc Hoa kia, một quá khứ xa xôi, làm sao có thể so sánh với bạn gái hiện tại? Nếu Trúc Hoa quả thật cảm thấy mình mới là người yêu trong lòng Lương Mục Trạch, thì sẽ không tới tìm cô, trực tiếp tìm Lương Mục Trạch cùng ở cùng bay rồi.
"Chị dâu. Chuyện ngày hôm nay thật xin lỗi, em xin thẳng thắn với chị, cầu xin nộp vũ khí đầu hàng không giết."
Hạ Sơ cầm điện thoại, duỗi chân đang khoanh lại ra nằm trên ghế sa lon, nhìn chằm chằm trần nhà nói: "Nói nghe một chút."
"Lời Trúc Hoa nói chị ngàn vạn đừng để ở trong lòng, cô ta thần kinh lắm, em không muốn dẫn cô ta tới, nhưng cô ta cứ quấn quít chặt lấy em cằn nhằn, em thật sự sai lầm rồi, chị ngàn vạn đừng tố cáo với anh em, hai người bọn họ đã bảy tám năm không có liên lạc, đoán chừng anh em đã sắp quên Trúc Hoa là ai rồi. Cô ta thật không bình thường, tìm một chục người đàn ông rồi mới phát hiện, vẫn là anh em tốt, muốn quay đầu lại, nhưng làm gì có ai chờ cô ta? Cô ta liền ỷ vào thời gian quen anh em dài. Cư nhiên theo đuôi em đến Hongkong, đầu óc em cũng bị lừa đá rồi, không biết tại sao lại đồng ý, sao lại dẫn cô ta tới. Cô ta nói rất dễ nghe, chỉ muốn đến gặp chị, cô ta liền an tâm. Kết quả lại không có tốt bụng! ! ! Chị dâu đừng tức giận, em sai lầm rồi, chị chớ giận em. Quan trọng nhất là, đừng nói với anh em, anh ấy có thể xách đao bổ em đó."
"Em ở đâu?"
Hạ Sơ cong mắt cười, dịu dàng vuốt ve Nhị Miêu từng cái. Thưởng nó mấy quả nho, tên kia ăn thật ngon.
Chuyện này, Hạ Sơ cho là cứ vậy rồi thôi, cô thật không để ở trong lòng. Nhưng chưa đến hai ngày, cô lại nhận được điện thoại, một người phụ nữ tự xưng là chị dâu của Lương Mục Trạch. Thanh âm của cô ấy nhẹ nhàng dễ nghe, trong vắt thanh thúy, vừa nghe đã biết là rất trẻ tuổi. Cô ấy nói cô là Chung Tĩnh Duy, là chị dâu họ của Lương Mục Trạch, đặc biệt gọi điện thoại nói xin lỗi thay Lương Thiều Tuyết.
Cô ấy nói, Hạ Sơ em không để ý là tốt rồi, thật sợ em nghĩ không thông, Tiểu Tuyết đã bị cả nhà phê bình rồi, em ngàn vạn lần không thể từ bỏ Lương Mục Trạch, cả nhà đều trông cậy vào em cứu vớt cậu ấy, nhiều năm qua cậu ấy chỉ động lòng với mình em, nếu như em không muốn cậu ấy, đời này có lẽ cậu ấy sẽ phải cô độc. Rồi sau đó xoay chuyển lời nói: "Hạ Sơ, một cô gái tốt như em sao lại nhìn trúng cậu ấy? Người gì mà tát một cái mới có thể bật ra một câu nói, khó chịu lại âm hiểm."
Hạ Sơ cảm thấy đặc biệt bất đắc dĩ, cú điện thoại này rốt cuộc là "Khuyên giải" hay là... "Khuyên chia"? Trước khi cúp điện thoại, đặc biệt nhiệt tình mời Hạ Sơ đến thủ đô, nói là trong nhà có lời, nếu Lương Mục Trạch nghỉ phép mà không dẫn được cô về nhà thì cũng đừng về nhà, phải dẫn vợ về mới được vào cửa.
Sau đó lại hàn huyên một phen, Hạ Sơ vui vẻ cúp điện thoại. Nữ quyến