Vợ Phúc Hắc Của Đế Vương Hắc Đạo
Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341587
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1587 lượt.
bệnh viện. Cả buổi sáng đều không có tinh thần, cứ buồn ngủ, không ngừng ngủ gà ngủ gật.
Bác sĩ đều có một đôi mắt sáng ngời, đều nhìn thấy quầng thâm dưới mắt cô, quan tâm hỏi cô có phải ngủ không ngon hay không, Hạ Sơ chỉ có thể cười khan gật đầu nói phải. Đích xác là, ngủ không được ngon giấc!
Dặn dò của Lương Mục Trạch quả là dư thừa, bởi vì Hạ Sơ trừ lần gặp mặt với Bùi Du trước sinh nhật, đã rất lâu không có tin tức của anh, không có điện thoại, tin nhắn, càng sẽ không gặp mặt.
Bắt đầu vào đông, nhiệt độ thành G cũng bắt đầu giảm xuống theo, nhưng so với thời tiết phương bắc, vẫn ấm áp hơn nhiều. Nhiệt độ này thích hợp mặc váy, còn cô thì vẫn luân phiên mặc mấy bộ quân trang.
Khi cô đang thỏa mãn trong cuộc sống có hạnh phúc có nhớ nhung này, cuộc sống lại được đến cho cô một đoạn phong ba. Cô cười nói đây là gia vị của cuộc sống.
Buổi chiều hôm đó, Hạ Sơ rốt cuộc có thể tan việc đúng giờ, mới vừa đi ra cửa chính bệnh viện, liền nghe thấy một giọng nữ quen thuộc đang gọi tên của cô. Theo thanh âm, nhìn thấy một chiếc xe màu xám tro. Hạ Sơ từ từ đi về phía xe thể thao, nghiêng đầu thấy rõ người trong xe.
"Chị dâu, là em." Người lái xe xuống xe phất tay với cô. Là Lương Thiều Tuyết. Không gọi cô Hạ Sơ nữa, mà là chị dâu. Gần đây Hạ Sơ đã từ từ quen với chức vị này.
"Tiểu Tuyết? Em đến đây lúc nào?" Hạ Sơ hơi vui mừng, từ lần trước gặp mặt đến bây giờ, đã ba bốn tháng rồi.
"Ngày hôm qua, đi chung với bạn, hôm nay không có việc gì nên tới thăm chị, lên xe trước đi." Lương Thiều Tuyết cười tủm tỉm đứng ở bên cạnh xe, mặc một cái áo khoác Burberry màu nâu nhạt, tóc hơi dài tùy ý bay múa ở trong gió, xinh đẹp động lòng người.
Hạ Sơ khom lưng nhìn vào trong xe, còn có một người khác ngồi ở ghế sau. Là một cô gái rất xinh đẹp.
"Chị dâu chị ngồi trước đi, hai ta có thể nói chuyện."
"Được." Hạ Sơ cười đồng ý, mở cửa xe ngồi vào.
Xe khởi động, là phương hướng về nhà. Hạ Sơ và Lương Thiều Tuyết vừa nói vừa cười suốt đường, trải qua thời gian ở chung ngắn ngủi lần trước, họ đã phát triển thành bạn bè trò chuyện hợp ý. Dù đề tài không liên quan đến Lương Mục Trạch, vẫn có thể nói vô cùng vui vẻ.
Nhưng, Hạ Sơ cảm thấy, ánh mắt của người sau lưng luôn nhìn cô. Cô quay đầu lại nhìn cô gái xinh đẹp quyến rũ trẻ tuổi kia, áo đầm màu đen, áo khoác màu xám tro. Cảm giác cô cho Hạ Sơ là, nhìn thế nào cũng cảm thấy không tốt.
Lương Thiều Tuyết nói, mấy ngày nay ăn tạp quá, cần thức ăn chay làm sạch ruột, mặc dù thủ nghệ của Hạ Sơ chưa ra hình dáng gì, nhưng vẫn có thể chấp nhận. Hạ Sơ đồng ý, trên đường thuận tiện bảo cô ấy rẽ vào siêu thị mua rau cải trái cây.
Lương Thiều Tuyết nhìn thấy Nhị Miêu cứ như nhìn thấy con gái của mình, vừa ôm vừa hôn, còn oán giận Hạ Sơ nuôi nó quá lớn, mập cũng có thể dễ dàng tha thứ, nhưng dài quá thì không tốt. Nhưng vẫn không ngừng hôn, ôm Nhị Miêu không buông tay.
"Tiểu Tuyết, vị này là?" Vào cửa nhà, Hạ Sơ còn không biết gọi cô gái kia thế nào.
"À!" trong mắt Lương Thiều Tuyết lóe lên vẻ mất tự nhiên và áy náy, liếm liếm đôi môi nói: "Đây là một người bạn của em, Trúc Hoa. Đây là chị dâu của mình, Hạ Sơ, vợ chưa cưới của anh mình."
"Vậy hai người ngồi trước, tôi đi chuẩn bị cơm tối."
Cô gái xinh đẹp tên Trúc Hoa luôn rất an tĩnh lại chợt bước một bước dài đến trước mặt Hạ Sơ, kéo chặt tay của cô, trong mắt rõ ràng lóe lên không thích, nhưng lại cười cảm ơn cô. Lời cảm ơn này lại không như cảm ơn, Hạ Sơ không hiểu.
Hạ Sơ ở phòng bếp nấu cơm, cách cửa kiếng nhìn thấy hai người trong phòng khách tranh luận cái gì, vẻ mặt Tiểu Tuyết có khinh thường, còn có chút tức giận. Tắt vòi nước, vớt khoai tây đã sửa sạch ra ngoài. Mới vừa cầm dao thái lên, cửa kiếng phòng bếp lại bị đẩy ra, cô còn tưởng rằng là Tiểu Tuyết, liền cười nói: "Muốn giúp đỡ à?"
"Cô tên là Hạ Sơ đúng không?"
Người tới lại không phải Tiểu Tuyết.
"Vâng"
"Tôi thấy cô có vẻ nhỏ tuổi hơn tôi, tôi trực tiếp gọi tên cô nhé." Trúc Hoa tươi cười rạng rỡ nói.
Hạ Sơ nhìn nhìn cô, cười cười theo phép lịch sự, "Có thể, kêu tên là được."
"Cô và Mục Trạch ở chung lâu chưa?"
Hạ Sơ ngừng cắt. Cảm giác không tốt, thì ra thật sự là có dụng ý khác. Thì ra là đến vì Lương Mục Trạch. Tám phần là khoản nợ phong lưu trước kia của anh. Hạ Sơ nghĩ như vậy trong lòng, nhưng hoàn toàn không có biểu hiện ra thanh âm hay trên nét mặt, thậm chí làm ra vẻ một cô gái rất hạnh phúc, thẹn thùng cười, "Cũng lâu." Kẻ ngu mới nói cho cô biết chúng tôi mới vừa ở chung. Tự mình làm mình mất mặt? Tôi đâu có ngốc.
"Chắc anh ấy rất bận, hai người đâu có thời gian gặp mặt nhỉ?!" Giọng điệu nói chuyện chắc chắn đó khiến Hạ Sơ rất chán ghét. Có lẽ là do quan hệ với Lương Mục Trạch.
"Cũng nhiều, có lúc anh ấy trở về, hoặc là tôi đi sang."
Có lẽ Trúc Hoa nghe ra sự biến hoa trong thanh âm của Hạ Sơ, nói tiếp: "Có thể cô cảm thấy tôi không thể hỏi mấy câu này, nhưng tôi và Mục Trạch đã biết nhau nhiều năm rồi, chỉ là sau đó tôi ra nước ngoài còn anh học trường quân đội, liên lạc mới bớt