Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Nhầm Lẫn Tai Hại

Sự Nhầm Lẫn Tai Hại

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341819

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1819 lượt.

chăm chú nhìn cô. Nhung cái này không lạ lắm, điều kỳ quái là ở mũi hắn có nhét một vật màu trắng, giấy ăn?
Hà Tâm My choáng! Mình cũng có khả năng khiến đàn ông chảy máu cam sao?
“Tống cá trê, tôi... đi... làm... đây...”
“Hì hì”, Tâm My cười trừ.
Tống Thư Ngu mắt nhìn đèn đỏ.
“Hì hì”, cô tiếp tục cười trừ.
Tống Thư Ngu đanh mặt đưa mắt nhìn cô.
“Niêm mạc mũi mỏng đâu phải lỗi của tôi”, cô sờ lên mũi mình. “Dọa tôi cũng đâu phải lỗi của cô. Thôi, coi như huề”, ngón tay Tống Thư Ngu khẽ gõ lên tay lái.
“Tôi chả cười căng hết cơ mặt, anh còn muốn thế nào nữa? Tống cá trê, anh tóm ngực tôi... Tôi còn chưa mắng anh thì thôi.”
Tống Thư Ngu chỉ tay lên cuộn giấy mới nhét thêm vào mũi, giọng đục ngầu: “Bảo tôi làm sao dám gặp mọi người đây?”.
Tâm My tưởng tượng ra cảnh chàng trai mới đến nhậm chức của chứng khoán An Thành, hai dải giấy dài lê thê treo lủng lẳng dưới mũi, đang ngẩng đầu ưỡn ngực nhìn thẳng về phía trước, bước đi oai phong ngay tầng 33, “Phụt...”.
Tống Thư Ngu trợn mắt nhìn, khiến cơn tức của cô bỗng xẹp hẳn xuống, nhẹ nhàng nói: “Tới công ty thì tốt. Còn cảm thấy không tiện thì đỗ ở nhà để xe rồi ngồi yên vị ở đây”.
Tống Thư Ngu nhìn đồng hồ rồi ngẩng đầu nói: “Cô chuẩn bị tâm lý đi, trước tám giờ tôi nay nhớ dẫn xác tới gặp tôi”.
Tâm My thở dài.
Một lúc sau, cô khẽ hỏi: “Đã đỡ chưa?”.
Tống Thư Ngu ngửa cổ: “Chưa”.
Xe đến trước cửa tòa soạn, cô với tay lấy túi, vẫn không thấy yên tâm, lại hỏi: “Đã đỡ chưa?”.
“Chưa.”
“Thế... thế phải làm sao? Hay là đến bệnh viện đã?”, cô khó xử.
“Cô có biết việc theo dõi cổ phiếu vào sáng thứ Hai quan trọng thế nào không?”
“Thế, thế...”
“Thôi, cứ thế này về công ty vậy.”
Anh vừa cất giọng, theo đó cuộn giây trắng tiếp tục được xé ra. Tâm My cố gắng duy trì thái độ nghiêm túc, miệng phụng phịu: “Vậy tôi đi làm đây”.
Anh gật đầu: “Tan làm gọi điện cho tôi”.
Có thật phải dẫn xác đi chịu đòn không? Mặt mũi mếu máo Tâm My bước xuống xe.
Khi ấy, trên đoạn trở lại trục đường chính Tống Thư Ngu đang đưa tay rút mẩu giấy trắng trong mũi ra. Ranh con, anh vừa mắng vừa bật cười.
“Sáng nay có hẳn chiếc XC90 đưa Tâm My đi làm cơ đây, tuyệt thật! Người trong xe còn đẹp trai hơn kia!”
Hơ? Cô thực tập sinh năm nay, Hiểu Á? Cánh cửa phòng vệ sinh toan đẩy ra, Tâm My liền kéo lại.
Sau tiếng nước chảy là giọng của cô Ngô phụ họa: “Cả cái tòa soạn này đều biết, đấy là Phó chủ tịch bên An Thành, sếp mới đó”.
“Là anh ta hả, nghe danh từ lâu, trời ơi, mình còn tưởng đó phải là một lão già đầu hói bụng phệ, trời ơi, hóa ra một đóa hoa tươi...”
“Tiểu Hà thật may mắn. Nhìn trái nhìn phải chẳng thấy được điểm nào, cứ lầm lầm lì lì mà lại xì ra khói khiến tất thảy mọi người đều kinh ngạc...”
Lại tam sao thất bản, Tâm My bắt đầu suy nghĩ. Nhưng chỉ có một bản mà khiến người ta tin được đó là cô sinh viên Đại học Đông Nam thời đi học phải lòng thầy giáo, bụng chửa vượt mặt tới mấy lần, cũng may bố mẹ làm trong trường, nên sự thật bị dìm xuống, phải đợi sau khi đi làm mối quan hệ của hai người mới khởi sắc, mới có chuyện người trong cuộc ngậm đắng nuốt cay đứng ra làm chứng. Một phiên bản khác cho rằng, cô thực tập sinh Tiểu Hà những ngày đầu hổi còn ở ban tài chính đã mượn cớ công việc tìm đủ mọi cách trói lấy Tống Thư Ngu - người làm mưa làm bão đứng sau An Thành ngày ấy, thậm chí không tiếc phải hy sinh nhan sắc, điều khiến người ta khó hiểu hơn cả đó là, Tống Thư Ngu học rộng hiểu nhiều lại có khẩu vị độc đáo, như rùa thấy đậu xanh [Tâm đầu ý hợp. Mắt rùa giống hạt đậu'>, ưng liền mới chết.
“... Hóa ra đã ở cùng nhau.”
Trên trán Tâm My nổi lên mấy giọt mồ hôi cỡ hạt đậu.
“Chị Hà may mắn thật”, cô thực tập sinh Hiểu Á mặt đầy tiếc nuối.
“Cô ấy có gì chứ? Chỉ là một đứa ngực bự, lấy nhan sắc để trục lợi, tới khi tàn tạ tự khắc buông tay.”
Tâm My chuẩn bị đẩy cửa bước vào, chợt nghe thấy tiếng đập cửa trong phòng vệ sinh, rồi thấy tiếng cười lạnh lùng của chị Đỗ: “Thèm rỏ dãi thi mau mau mà tiết kiệm tiền, của cải vốn có mà cha mẹ dành cho chẳng tốt đẹp lắm, giờ chẳng phải có thể đi cải tạo được sao?”.
Bầu không khí trầm xuống, Tâm My vẫn đang cười thầm thì cánh cửa đột nhiên mở tung. Hai người đang nói chuyện khi nãy, người trước kè sau lẩn lượt xếp hàng đứng trước mặt cô, ai nấy đều choáng váng, lặng thinh.
Tâm My ưỡn ngực mỉm cười nhìn hai bộ mặt mếu máo đi sượt qua người.
“Chị Đỗ, cảm ơn chị.”
Chị Đỗ tay mở vòi nước: “Cảm ơn cái gì, chẳng qua ngứa mắt cô ta thôi”.
“Em nghe nhiểu lắm, chai lì rồi nên chả thèm để ý.”
Chị Đỗ vội túm lấy cô: “Đừng đi vệ sinh vội, giúp tôi gọi cú điện thoại”.
Chiếc điện thoại dúi vội vào tay Tâm My.
“Dạo này thị trường cổ phiếu đang hừng hực khí thế, giúp tôi hỏi bạn trai cô một câu, hôm nay nên mua loại nào?”
Tâm My mặt mũi mếu máo, chị Đỗ phải tiết kiệm tiền để mua sữa, vợ sếp tổng phải chuẩn bị tiền để về hưu, Tiểu Phạm phải nộp tiền cho vợ... Cô đâu phải ngân hàng nhân dân Trung Quốc, đâu phải bàn tay vàng. Còn nữa, đã nói k