Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341802
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1802 lượt.
đổ dồn về phía người bên cạnh anh, hét toáng lên đầy kinh ngạc: “Hà Đông, sao anh lại ở đây?”.
Hà Đông là anh họ của Tâm My, từng làm mưa làm gió ở Đại học Đông Nam, chơi bóng rổ xuất quỷ nhập thần, thủ thuật quay cóp khi thi lại càng tuyệt kỹ. Cũng vì cùng họ Hà nên hồi đầu anh còn la lôi bắt Tâm My làm em gái.
Mấy người đều dừng bước, Tâm My liếc mắt nhìn sư huynh đang có phần ngượng ngập, rồi thấy bộ mặt khó hiểu của Tống Thư Ngu, bây giờ mới ý thức được mình đã quá đường đột.
Tống Thư Ngu nói tạm biệt với mọi người, sau khi những người khác gật đầu và rời đi, anh mới mở cửa rồi ra hiệu cho Tâm My cùng Hà Đông bước vào.
Tâm My lấy khuỷu tay thúc sư huynh: “Về từ lúc nào thế? Chẳng phải nói phải đi đâu sao?... Em quên rồi”.
Hà Đông lúc này mới thoải mái hơn một chút: “Tháng trước mới bị lôi về, còn chưa kịp thông báo cho mọi người”.
“Xì, không ra thể thống, quên hết anh chị em bạn bè khổ sở lếch thếch chúng tôi rồi phải không?”
Hà Đông ngại ngùng nhìn Tống Thư Ngu, sau đó liếc sang Tâm My cười ha ha.
“Nghe nói em làm việc ở tòa soạn? Tới phỏng vấn hả?”
Tống Thư Ngu hai tay đan chặt, cười nói: “Tâm My là vị hôn thê của tôi”.
Nhất định là đang mộng du, không, bị bóng đè.
Nhưng ánh mắt cảnh cáo của Tống Thư Ngu khiến cổ họng cô như mắc nghẹn không nói được lời nào, đâu phải mình đang mơ.
Cô quay mặt nhìn Hà Đông, miệng sư huynh lúc này há to gần bằng mặt cô rồi.
“Cũng chưa ai biết, khoảng cuối năm sẽ tổ chức lễ cưới, đến lúc đó sẽ thông báo cho mọi người.”
Sư huynh đã khép miệng lại, mãi lâu sau mới định thần lại được: “Thầy Tống, xin chúc mừng”.
Tống Thư Ngu mỉm cười, quay sang nhìn Tâm My nói: “Tâm My xấu hổ, lúc nào cũng cảnh cáo nói không được tiết lộ thông tin”, ánh mắt anh rõ ràng đang cảnh cáo cô “Không được giở trò, nếu giở trò chỉ có em thiệt”.
“Thế mà, không biết ở trường mặt nó dày cỡ nào?”, sư huynh phụ họa.
Mình sao? Mặt dày á? Mỗi lần có thi đấu bóng rổ, người ở trên khán đài cổ vũ cho khoa chúng ta là ai?
“Tống cá trê, anh thật quá quắt! Tiền trảm hậu tâu, muốn phạm tội có phải không?”, cô như bị sét đánh ngang tai, sư huynh đi rồi không kiềm chế được bắt đầu chặt chém Tống Thư Ngu.
Tống Thư Ngu chống cằm cười hì hì: “Anh nhớ rất rõ, Hà Đông là hậu vệ đỡ bóng mạnh nhất của Học viện Quản lý, còn em đứng ở hàng đầu trong đội cổ vũ trên khán đài”.
“Thế thì sao?”, cô mơ mơ hồ hồ.
Anh không thèm đếm xỉa, đưa mắt nhìn thông tin tỷ giá tiền tệ và báo giá cổ phiếu mua vào đang nhảy múa trên tấm bảng điện tử treo tường, mãi lúc sau mới ngoái đầu hỏi cô: “Anh tưởng em định sau này không thèm nói chuyện với anh. Từ sáng đến giờ, em đã đếm chưa? Có bao nhiêu cuộc gọi nhỡ?”.
“... Tâm trạng không tốt.”
“Giờ tâm trạng tốt chưa?”
“... Tôi có chuyện muốn hỏi anh, Tống cá trê.”
Anh ngồi thẳng, chăm chú nhìn cô với vẻ mặt đầy thắc mắc.
Cô định hỏi cái gì? Chóng mặt lao tới đây định hỏi gì?
Hỏi có phải anh yêu Khinh My? Có phải yêu Khinh My nhưng không với tới nên tìm đại bạn thân của Khinh My để kết hôn?
Cô lặng đi nhìn gương mặt cương nghị của anh, miệng đã mở nhưng không nói được lời nào.
“Thấy bảo có ảnh của tôi, ảnh nào? Tôi muốn xem!”
Nét mặt nghiêm trọng của anh tự nhiên dãn ra, khẽ nhếch miệng cười, đẩy khung ảnh bằng bạc trên bàn về phía cô.
“Khốn kiếp, đây đâu phải tôi!”
Sinh nhật lần trước bị chụp trộm, một nửa mặt dính đầy bánh kem, lúc cười mắt chẳng thấy đâu chỉ thấy răng. Phía dưới còn có bức hình nhỏ, là cảnh khi tốt nghiệp nhưng chỉ trông thấy thân hình cồng kềnh của cô. Anh ta chụp trộm? Tâm My mặt mày nhăn như khỉ nhìn bức ảnh: “Cô thư ký của anh nhờ bức ảnh này mà nhận ra em, cũng vào dạng hỏa nhãn kim tinh”. [Ý chỉ có con mắt tinh tường, nhìn thấu tất cả mọi thứ dưới bất kỳ hình thức ngụy trang nào.'>
“Có cách nửa đường cũng đánh hơi được em họ Hà hay họ Tống.”
Tâm My không hiểu anh đang đùa hay còn có ý gì khác, quay khung ảnh lại chậm rãi nói: “Để tấm ảnh xấu hoắc thế này, lại còn không thèm hỏi ý kiến”.
Anh nhìn cô hồi lâu không nói, Tâm My đưa tay xoa mũi, nói giọng gian giảo: “Vốn định tới cãi nhau với anh, anh hệt như bố em, hiền khô chẳng cáu giận bao giờ, chẳng cãi nhau nổi, đúng là vô vị”.
Anh chán nản: “Cãi nhau với anh về cái gì? Nhìn cái mặt hằm hằm kìa, em vẫn trẻ con lắm. Nhưng được cái tốt bụng không thù dai, giống hệt chiếc vòng lửa tràn đầy năng lượng, thiêu cháy cả anh, nên anh còn dám tùy tiện đụng tới em sao?”.
“Anh, anh đang khen em đấy à?”, Tâm My ngẩn người nhìn anh, “Em không nghe rõ, anh, khen thêm lần nữa được không?”.
Bởi thuần khiết mới trân trọng
Tống cá trê là một tên khốn kiếp!
Tốt bụng không thù dai, chụp nguyên cả cái mũ lên đầu, bảo cô làm sao có thể xấu bụng tiếp tục thù lâu đây? Thảo nào tính khí mẹ bạo ngược cổ quái, gặp phải bố, những người đàn ông hiền hòa như bọn họ, không bốc hỏa nổi, cứ nhịn cứ nhịn, vì thế tiền mãn kinh không đến sớm mới lạ!
Thế nhưng