Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341807
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1807 lượt.
g gây thêm phiền phức cho chúng ta.”
“Thôi không cần”, Tâm My lắc đầu nguầy nguậy, kể cho Tần chuột cống nghe sao? Dòng lệ tuôn trào! Thế chẳng phải tự tìm đến cái chết hả?
“Tâm My, tháng Mười một mặc áo cưới có lạnh lắm không? Không được thì mùa hè?”
“... Tâm My?”
“Em, đợi một chút... “, cô hít một hơi thật sâu thật sâu, “Em thở không ra hơi nữa rồi”.
He is just not that into you (Anh ta không yêu cô đến thế)
Kết... hôn?
Lao vào nấm mồ nhanh như hỏa tiễn? Không bao giờ!
Nhưng được mặc áo cưới...
Xì, mày mặc áo cưới có đẹp bằng Tiểu Uyển không?
Sóng điện não của cô cùng tiếng cười của Kiều Tiểu Tuyết rõ ràng không cùng một biên độ, nghe xong thấy đầu ong ong như búa bổ.
Cô giả bộ ngạc nhiên: “Chị Tiểu Tuyết, chị cũng tới sao?”.
Mẹ cô cùng Kiều Tiểu Tuyết đang đứng trong bếp nhặt rau, mẹ nói: “Chị Tiểu Tuyết ở xa hơn mà còn tới trước cả con, cái con nhỏ này lại ra ngoài lêu lổng”.
Tiểu Tuyết cũng mỉm cười nhìn cô, đoạn nói: “Cơ quan có cho ít đồ chống nóng, chị tới thăm ba mẹ nuôi, tiện thể đi siêu thị mua ít hải sản”.
Tâm My lúc này mới nhớ tòa soạn cũng có cho một ít đồ uống nhưng cô quên mất rồi.
Vác vẻ mặt ngượng ngùng hỏi mẹ xem có cần giúp gì không, mẹ nói không cần, Tiểu Tuyết thấy vậy cười nói: “Không cần đâu, cũng khó khăn lắm em mới về”. Kế đó lại quay sang mẹ Tâm My: “Chẳng trách đồng nghiệp bên phòng khoa học tụi con nói em ấy không có ô dù, nhung sau lưng có chỗ dựa, mẹ à, mẹ không nói, thực con cũng không biết...”.
Tâm My đứng ở cửa phòng bếp thấy Tiểu Tuyết mồm năm miệng mười, chẳng nghe được cô ta nói cái gì. “Vậy con đi tìm bố.”
Mẹ cô mỉm cười gật đầu: “Đi đi, bố con đang ở trong phòng sách. Mẹ chuẩn bị xong sẽ gọi ông ấy”. Mắt vẫn còn mải để ý Tiểu Tuyết, Tâm My đứng tần ngần ớ đó mất mấy giây mới quay người đi vào phòng sách.
Lúc ăn cơm, chỉ một câu nói của Kiều Tiểu Tuyết suýt khiến Tâm My nuốt chửng chỗ càng cua trong miệng.
Kiều Tiểu Tuyết nói: “Tâm My, có người yêu rồi phải không, mặt mày hồng hào tươi tắn hẳn lên”.
Thực lòng chỉ nhìn thấy thôi cũng muốn nện cho vài phát.
Tâm My đặt càng cua xuống bàn, không thèm đếm xỉa đến cô ta.
“Hôm chị về Đại học Đông Nam tìm bạn, hình như ở sân bóng rổ còn nhìn thấy em với một người con trai đến đó.”
Ánh mắt mẹ Tâm My lóe sáng, đến bố cô người trước giờ chẳng màng thế sự cũng phải dừng đũa. Tâm My nheo mắt, chẳng buồn nhìn Kiều đại tiểu thư thếm lần nữa, đoạn nói: “Cô nhìn nhầm rồi”.
“Tâm My, có bạn trai hay không? Phải nói thật”, mẹ cô không yên tâm.
“Mẹ, niềm hy vọng duy nhất giữa đường đã bị người ta cướp rồi”, cô liếc mắt nhìn sang người đối diện, “Con biết tìm ai bây giờ?”.
Kiều Tiểu Tuyết đỏ mặt khẽ cúi đầu.
Tâm My trợn mắt, thật sự chẳng thể hiểu nổi người ngồi đối diện kia đã tu luyện kiểu gì? Đến đỏ mặt cũng giả vờ được? Ta khinh, đạo hạnh quá cao thâm.
“Tống cá trê”, cô tức tối hét lên.
Giọng Tống Thư Ngu có vẻ rất khoái chí: “Nhớ anh rồi hay kiểm tra anh?”.
“Kiểm tra.”
Anh đáp lại đúng một câu: “Gọi điện thoại cho anh”.
Tâm My thấy anh nói chuyện nghiêm túc, bản thân cũng thấy khổ sở: “Em nói hết rồi”. Sau đó lại hỏi anh ngày mai mấy giờ máy bay cất cánh.
Tống Thư Ngu báo thời gian, nói công ty cử người đến đón. Rồi hỏi: “Hôm nay chủ động gọi điện cho anh hả?”.
Cô ấp a ấp úng không nói được lời nào.
“Vừa cân xong? Hay cãi nhau với mẹ?”
Cô tức tối hừ một tiếng, nói là không cãi nhau, chỉ là tâm trạng không vui lắm.
Tống Thư Ngu nói: “Sớm lấy anh là xong thôi, vợ của người khác mẹ em cũng sẽ cân nhắc một chút, không dám tùy tiện đay nghiến đâu”.
Tâm My mắng anh ăn nói linh tinh, Tống Thư Ngu khẽ cười nói: “Chẳng phải sao? Lấy anh rồi được đổi sang họ Tống, ai dám bắt nạt người nhà họ Tống anh sẽ sống chết với họ”.
Tâm My tức tôi nện xuống giường, khủng bố anh: “Câu này anh có gan thì đứng trước mặt mẹ em mà nói”.
“Anh dám thật đấy, hay để ngày mai”, thấy cô không nói gì, anh thở dài, “Việc hè năm nay suy nghĩ thế nào rồi?”.
“... Gấp quá. Năm sau, mùa hè năm sau có được không?”
Anh tiếp tục thở dài: “Vậy để từ từ, anh cũng không gấp, đợi thêm năm nữa”.
Giọng anh trầm ấm, chẳng hiểu vì đâu tâm trạng cô cũng thoải mái hơn hẳn, hỏi anh: “Lão Tống, tại sao trước đây em chỉ thấy rất ghét anh là sao?”.
“Yêu người mình ghét, xem ra là yêu thật.”
Cô không thèm cái từ “yêu” anh nói, nó khiến lỗ tai nóng ran như lửa đốt.
Thứ Hai đầu tuần, dự án xây dựng hệ thống xử lý nước thải lớn nhất thành phố chính thức khởi công, Tâm My chạy ngoài đường cả ngày, lại là đầu hè oi ả, lúc gặp Tống Thư Ngu toàn thân cô rã rời chân tay bủn rủn.
Ăn cơm xong lại bị Tống Thư Ngu lôi về nhà, cô vừa nhìn thấy chiếc sofa lớn trong phòng khách không kiềm chế được mà đổ uỳnh xuống, tay ôm chiếc gối tựa một cách sung sướng.
“Tống cá trê, em đã nghĩ ra lý do duy nhất khiến em động lòng muốn cưới anh rồi.”
Tống Thư Ngu còn đang bận bê hết quyển này đến quyển